Chương 810: Ăn mòn bởi bão cát

Tro tàn... Rất dễ dàng bị đồng hóa bởi chính nó...

Lời nói của nữ tu trẻ khiến Fanna sững sờ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nàng cảm giác như có thứ gì trong tâm trí mình vừa được nới lỏng một chút. Nhưng ngay khi nàng định mở miệng hỏi điều gì, nữ tu trong bộ váy đen lại nở một nụ cười nhàn nhạt với nàng, sau đó cơ thể cô ta bỗng biến thành tro bụi và tan biến trong không trung.

"Đinh... Đinh đinh..."

Tiếng va chạm quen thuộc lại vang lên từ đâu đó, và ngay sau đó, Fanna cảm nhận được một luồng khí mới xuất hiện trong nhà nguyện. Nàng theo cảm giác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng đen mờ mờ đứng ở cửa nhà nguyện.

Rồi, bóng đen đó từ từ tiến lại gần nàng — mỗi bước đi khiến hình dáng của nó càng lúc càng rõ ràng. Cuối cùng, Fanna nhận ra đó là một lão thần sứ với dáng lưng hơi còng, mặc trang phục cổ xưa của giáo hội.

Lão thần sứ cầm một chiếc đèn lồng mờ nhạt, với cánh tay kim loại thay thế cho cánh tay đã mất trong một trận chiến từ nhiều năm trước. Cánh tay của ông là một cơ chế hoạt động bằng động lực hơi nước. Ông tiến lại gần Fanna, nhưng ánh mắt không hề nhìn về phía nàng mà hướng tới một điểm xa xăm phía sau.

Đôi mắt sâu hoắm của ông như đang chăm chú nhìn về nơi nào đó xa hơn.

Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên trong lòng Fanna, nàng không kìm được đứng dậy khỏi ghế, tiến lại gần bóng hình cổ quái đó: "Xin chào, xin hỏi... đây là..."

Lão thần sứ dừng bước, ánh mắt vẫn không nhìn trực tiếp vào Fanna, ông bình tĩnh nói: "Ngươi đã đi vào một nhánh lịch sử sai lầm, thẩm phán quan. Hãy mau chóng tìm cách rời khỏi đây, trước khi ngươi cũng trở thành tro tàn... giống như hắn."

"Hắn? Hắn là ai?" Fanna vô thức hỏi.

"Là vị thần linh ghi chép lịch sử..." Lão thần sứ khẽ nói, và khi âm thanh vang lên, cơ thể ông bắt đầu tan biến thành tro bụi. Chỉ còn lại những câu nói mơ hồ bay vào tai Fanna: "... Tất cả mọi thứ... đều sẽ trôi về cuối cùng... vào hỗn loạn..."

Một làn tro tàn ấm áp lướt qua đầu ngón tay Fanna, và ngay khi chạm vào làn tro đó, nàng đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào trong lòng!

Dù vẫn chưa nhớ lại quá khứ của mình, hay hiểu được nơi này thực sự là đâu, Fanna nhận ra rằng mình không thể tiếp tục chìm đắm ở đây. Nàng nhất định phải tìm cách thoát ra!

Ngay sau đó, Fanna lao về phía cửa lớn của nhà nguyện.

Cánh cửa nhà nguyện đóng kín, nhưng Fanna đã đẩy mạnh và mở nó ra. Trước mắt nàng, màn đêm vô tận đã bao trùm sa mạc. Ban ngày không biết đã kết thúc từ khi nào, và sa mạc giờ đây chìm trong bóng đêm u ám. Cái nóng cháy da của biển cát đã rút đi, thay vào đó là cơn gió lạnh buốt đang thống trị khắp nơi. Những cơn gió hỗn loạn từ xa thổi tới, cuốn theo cát bụi như những lưỡi dao sắc bén, gào thét quanh nàng. Những hạt cát đập mạnh vào cánh tay và mặt Fanna, khiến nàng cảm nhận được từng cơn đau nhói như bị kim châm.

Làn da của Fanna đủ sức chịu đựng đạn nhỏ, nhưng giờ đây lại bị những hạt cát này làm trầy xước. Nàng kinh ngạc nhìn cánh tay mình, và thấy rằng thay vì máu, từ vết thương lại bay ra từng sợi tro tàn đen mờ, như thể chúng đang bị thế giới này hấp thu và tan biến vào không trung.

Nàng đang bị thế giới này "hấp thu".

Trong khoảnh khắc đó, Fanna nghĩ đến việc quay lại nhà nguyện, nhưng ngay lập tức nàng nhớ đến những gì nữ tu vô danh và lão thần sứ đã nói với mình. Cảnh báo chợt lóe lên trong tâm trí.

Chìm đắm vào nơi ẩn nấp còn nguy hiểm hơn cả đối mặt với cơn bão cát bên ngoài — những nơi an toàn chỉ làm mòn ý chí của nàng nhanh hơn, và sự tồn tại của chính mình sẽ dần tan rã.

Nàng phải rời khỏi thành phố này... Những di tích đứng lặng giữa sa mạc này không thể cung cấp cho nàng sự bảo vệ gì trong cơn bão cát, ngược lại, sự hiện diện của chúng chính là mối đe dọa. Dù phản trực giác, nhưng có lẽ giữa sa mạc hoang vu lại an toàn hơn.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hàng loạt suy nghĩ lóe lên trong đầu Fanna, nhưng hành động của nàng không chút do dự. Sau khi dùng áo choàng tạm thời che chắn khỏi cơn bão cát, nàng nhanh chóng chạy về hướng mà nàng tin là lối thoát khỏi thành phố.

Cát vàng trào dâng xung quanh nàng, như thể có thứ gì đó bị kích động, hoặc có lẽ ngay từ đầu thành phố này không cho phép "rời đi". Từ khóe mắt, Fanna nhìn thấy một vật thể bất ngờ nhô ra từ trong cát, và ngay giây sau, một bàn tay bỗng chộp lấy mắt cá chân nàng.

Đó là một cơ thể người được tạo thành từ cát, trồi lên từ biển cát vàng, giống như một xác chết không hồn. Nó bò lê trên mặt đất, khuôn mặt không ngừng biến đổi và phát ra những tiếng gào rú mơ hồ không rõ.

Nhưng cánh tay của sinh vật cát không thể ngăn được bước chân Fanna. Nàng mạnh mẽ giật chân khỏi nó, sau đó dùng lực đạp mạnh xuống đất. Một tiếng nổ vang lên, và cú đạp của Fanna xé nát cơ thể sinh vật cát, cuốn đi một lượng lớn cát vàng xung quanh.

Giữa làn bụi mù đang tan biến, Fanna nhìn thấy một thứ bị bộc lộ ra từ dưới lớp cát. Đó là một cột đá đã bị vùi lấp không biết bao nhiêu năm, trên đó lờ mờ hiện lên một hàng chữ: "... Wilhelm... Hắc Thái Dương từ... Giáng lâm, chúng ta thất bại..."

Sự kinh ngạc chỉ kéo dài trong chớp mắt, Fanna ngay lập tức hành động không chút do dự, cô cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đột nhiên hiện lên trong đầu và tiếp tục lao về phía trước.

Gió đột nhiên gào thét, mang theo vô số âm thanh hỗn tạp từ trong không khí. Những âm thanh mơ hồ và chồng chéo lên nhau như tiếng rao hàng của các thương nhân, cùng với tiếng người đi đường và xe ngựa.

Giữa đống đổ nát của thành phố cát hoang tàn trong màn đêm, vô số âm thanh náo nhiệt vây quanh Fanna. Cô gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng phồn hoa, sống động diễn ra ngay bên cạnh mình, như thể một thành phố sôi động vẫn đang tồn tại trong bóng đêm. Khóe mắt cô còn thoáng thấy ánh đèn lấp lánh từ phía xa.

Trong thành phố hoang tàn, những tia sáng lấp lánh của đèn đường và tủ kính cửa hàng xuất hiện giữa những đống đổ nát. Ánh sáng lơ lửng từ các ngọn đèn đường và đèn cửa hàng làm sống dậy hình ảnh của một thành phố từng nhộn nhịp, dù giờ chỉ còn là đống tàn tích. Dường như khi màn đêm buông xuống, những ký ức của quá khứ vẫn mãi sáng bừng trong không gian hoang vu này.

Những bóng người mơ hồ xuất hiện trong ánh đèn, di chuyển qua lại, phát ra những tiếng nói thì thầm khó hiểu. Fanna cầm thanh kiếm, chạy qua những ảo ảnh mà không chút do dự, vẫn giữ mục tiêu rõ ràng của mình mà không bị xao nhãng.

Nhưng cơ thể cô vẫn dần dần bị đồng hóa và nuốt chửng bởi cái thế giới vô hình xám xịt xung quanh. Vết thương của cô ngày càng nhiều, và ngay cả khi không có gió thổi cát, cơ thể cô cũng dần tự tan rã, giống như đang bị xé nát từ bên trong. Khói đen và tro tàn không ngừng bay ra từ cơ thể cô, và mỗi khi chúng tiêu tán, cô lại nghe rõ hơn những âm thanh xung quanh, nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn.

Đến một khoảnh khắc nào đó, cô nghe thấy một giọng nói rõ ràng, như thể nó đang nói chuyện ngay bên tai mình ——

"Ngươi nghe tin chưa? Mười ba đảo Wieseran đã biến mất... Tin tức từ phía bắc vừa đến vài ngày trước... Con tàu đáng sợ đó đã mở ra một khe nứt dẫn đến không gian khác..."

Fanna phớt lờ giọng nói bên tai, cô vung cánh tay, tạo ra một cơn lốc cuốn bay cát bụi xung quanh. Giữa làn bụi cát, một tờ truyền đơn rách nát hiện ra trước mắt cô, bay lượn trong không trung. Trên tờ truyền đơn in hình một gương mặt quen thuộc.

Đó là lệnh truy nã, với hình ảnh Tirian Abnomar. Dưới chân dung của hắn là một con số khổng lồ — không phải là giá tiền thưởng, mà dường như chỉ để nhấn mạnh mức độ nguy hiểm vô hạn của người này.

Bỗng nhiên, một giai điệu tươi sáng vang lên trong bóng tối, và từ đằng xa, Fanna thấy đám đông tụ tập trên phố. Cô nghe thấy tiếng reo hò từ bên kia ——

"... Nữ hoàng Leigh Nora của Hàn Sương sắp lên ngôi... Tất cả chúng ta sẽ được bảo vệ dưới ánh hào quang của nữ hoàng... Tôn kính nữ hoàng, trung thành với nàng..."

Ngay sau đó, vô số âm thanh khác nhau vang lên, như thể những di vật và tin tức từ các thời đại khác nhau đang vờn quanh Fanna ——

Ở một con đường khác, nữ hoàng Hàn Sương Leigh Nora chuẩn bị đăng quang. Trên con đường khác, là ngày nổi loạn của Hàn Sương, và trên phố, người dân đang bàn tán về lệnh truy nã của Tirian. Trên đài cao xa xa, một nhà sử học đang thuyết giảng về những di tích của thời đại cổ đại...

Ngay trước mắt cô, một bóng người đột nhiên xuất hiện từ trong bão cát. Đó là một người đàn ông trong bộ quần áo rách nát, cử động không vững vàng, đôi mắt đầy hoang mang. Trong tay anh ta là một cuộn giấy nhăn nheo và một cây bút chì, mờ mịt đứng giữa cơn bão, dường như hoảng sợ trước mọi thứ xung quanh.

Anh ta không ngừng cúi chào, như thể đang cố hỏi thăm điều gì từ những người qua đường vô hình. Lúc thì anh ta lẩm bẩm, lúc lại hét lớn như người điên.

Fanna nhanh chóng lướt qua người đàn ông, nhưng đột nhiên dừng bước. Cô nghe thấy người đàn ông rách rưới kia không ngừng hỏi: "Xin hỏi... Bây giờ là năm nào? Có ai biết đây là năm nào không?"

Fanna nhìn kỹ người đàn ông có vẻ thần trí không rõ, và ngay khi cô nhìn anh ta, người đàn ông đó cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô.

"Xin chào, tôi là Pullman," người đàn ông điên cuồng vẫy tay, mặc dù hành động của anh ta mất cân bằng và ánh mắt đầy hoảng loạn, nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự."Tôi lại đang mơ, lần này tôi không tìm thấy lối ra... Xin hỏi, lần này là năm nào?"

Pullman... nhà thơ "điên" nổi tiếng?

Fanna kinh ngạc trong một khoảnh khắc, và rồi ngay sau đó, cô nhìn thấy người đàn ông tự xưng là Pullman đột nhiên biến mất trong cơn bão cát.

Chỉ còn lại cuộn giấy nhăn nheo và cây bút chì rơi xuống đất.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...