Sương mù hùng vĩ dường như nối liền bầu trời và biển cả đó lại xuất hiện trong tầm nhìn của Duncan - nhưng điều khác biệt so với lần trước là lần này anh đến biên giới trong màn đêm.
Bầu trời hỗn loạn và tối tăm áp thấp trên đầu. Vết thương lặng lẽ của thế giới chiếu sáng tầng mây ở rìa bức màn sương mù. Bức tường sương mù dày đặc giống như một thành lũy màu đen không ngừng co phồng ngọ nguậy trong bóng đêm - xa xôi, cao chót vót, không thấy rõ chi tiết. Nhưng mỗi khi lơ đãng liếc nhìn, bề mặt ngọ nguậy biến đổi của nó sẽ lộ ra một số hình thái quỷ dị, phóng chiếu một cái bóng kinh hoàng trong lòng mỗi một người nhìn thấy nó, rồi khơi dậy rất nhiều liên tưởng hướng về nỗi sợ hãi.
Còn mép trên của bức tường sương mù được chiếu sáng bởi vết thương của thế giới, ngược lại giống như vô số con mắt trên bầu trời cao, nhìn xuống thế giới này một cách thờ ơ và đầy ác ý, nhìn xuống những người phàm không tự lượng sức, cố gắng thách thức tận cuối của của thế giới.
Hạm đội những người phàm tụ tập dưới chân bức màn che.
Sau khi quan sát đến ngọn hải đăng ở phía xa, Duncan điều khiển Thất Hương Hào điều chỉnh hướng đi. Họ đi về phía đông nam của bức màn che một đoạn thời gian, thì nhìn thấy những ánh đèn tập trung ở biên giới - Một cảng cơ động có quy mô lớn trôi nổi trên biển sương mù lan tỏa. Lõi hơi nước cỡ lớn trên cảng đang phun ra mây mù trắng lên bầu trời. Ánh đèn trên đỉnh tháp bộ vi sai xoay tròn, thỉnh thoảng chiếu sáng những bóng hạm lớn nhỏ trên mặt biển gần đó.
Hơn chục hạm tàu đủ kiểu dáng và kích cỡ neo đậu sát xung quanh cảng nổi, còn có những hạm tàu tuần tra cỡ nhỏ lang thang trên vùng hải vực gần đó. Ánh đèn của chúng tỏa sáng trong đêm, giống như đom đóm tuần tra trên mặt biển tối tăm vô biên này.
Tại tận cuối của thế giới, không cần phải thực hiện quản chế đèn đuốc, nên những ánh đèn đại biểu cho nền văn minh nhân loại đó đã trở thành một khung cảnh khó tin trước Bức màn che vĩnh hằng – Tuy nhiên so với biển cả vô biên vô tận, so với bức tường sương mù nối liền trời đất, những "khung cảnh" được xây dựng bằng ánh sáng nhân tạo này lại thực sự nhỏ nhặt không đáng kể. Khi nhìn từ xa, những ánh lửa nhỏ bé đó dường như đều sẽ bị nuốt chửng vào trong sương mù nhấp nhô bất cứ lúc nào.
Thế giới đang sụp đổ, sinh linh nhỏ bé trong nơi trú ẩn dũng cảm vươn tay về phía bức tường đang sụp đổ của nơi trú ẩn đó - Những ngọn đèn tuần tra trên biển đó chính là xúc tu của nền văn minh, tuy rằng không hề chắc, nhưng chúng ở ngay đây.
Tin tức về sự đến gần của Thất Hương Hào và Bright Star nhanh chóng được tàu tuần tra gần đó báo cáo lên. Tiếng còi đại biểu cho sự chào đón truyền tới từ cảng cơ động làm căn cứ biên giới, âm thanh lanh lảnh quanh quẩn trong màn đêm. Sau đó lại có một chùm ánh sáng chỉ dẫn phương hướng từ ngọn hải đăng bến cảng quét ra hướng biển, dẫn đường cho hai con tàu cập vào rìa bến cảng.
Sau khi con tàu dừng hẳn, Duncan đưa các thành viên thủy thủ đoàn của mình bước lên bến tàu – Nơi này đã tụ tập rất nhiều bóng dáng đến nghênh đón, mà một người trong đó khiến Duncan cảm thấy bất ngờ.
Nữ Giáo hoàng Helena bất ngờ đứng giữa một nhóm thần quan đến đón tiếp.
Bà ta vượt qua đám người, mỉm cười đi đến chỗ Duncan và Lucrecia, khẽ gật đầu hỏi thăm: "Chào mừng mọi người đến với 'căn cứ biên giới' này - chúng tôi vẫn luôn đợi mọi người."
"Sao cô lại ở đây?" Duncan kinh ngạc nhìn nữ Giáo hoàng đang đứng trước mặt mình: "Không phải lúc này cô nên ở trên tàu cứu nạn của mình sao - Thứ đó có thể chạy nhanh như vậy?"
"Nếu tình huống thực sự cần thiết, tốc độ đi hết tốc lực của tàu cứu nạn giáo hội sẽ không chậm hơn con tàu của ngài là bao nhiêu," Helena mỉm cười nói, nhưng rất nhanh lại lắc đầu: "Có điều bây giờ ta quả thực không có ở đây, lúc này Đại giáo đường Bão Tố vẫn đang dừng ở Lightwind Harbor, đến nơi này chẳng qua chỉ là một hóa thân của ta mà thôi - Ngài muốn đích thân tiến sâu vào biên giới, ta nên tới đây để tiễn biệt."
Duncan nghe vậy thì nhướng mày, kinh ngạc nhìn nữ sĩ không hề cảm thấy "giả tạo" trước mặt: "... Đúng thật là không nhìn ra."
Helena cười lên, giơ tay về phía Duncan - từng lớp sương mù mỏng từ mép cánh tay bà ta bốc lên, làn da cũng bắt đầu trở nên trong suốt như nước.
"Tạo ra ảo ảnh trong nước và sương mù là quyền hạn của Chủ ta," Bà ta thu tay lại, cơ thể nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, sau đó vừa quay người dẫn đường vừa thản nhiên nói: "Đây cũng không phải thần thuật ghê gớm gì - hầu hết thần quan cấp cao trong Giáo hội Biển Sâu đều biết cái này."
Duncan đi theo Helena tiến sâu vào biên giới căn cứ, sau khi nghe đối phương nói, anh nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn về phía Fanna đang đi ở một bên phía sau mình: "Cô cũng biết cái này?"
Bước chân của Fanna lập tức dừng lại một cách mất tự nhiên trong giây lát, sau đó nàng ta vừa đi vừa cúi đầu: "Ờ... Thực ra thì..."
"Nàng ta không biết," Helena đi ở phía trước xua tay: "Năm đó ta đích thân dạy đều không thể dạy được."
Fanna thậm chí còn không ngẩng đầu lên: "..."
Shirley đi ở phía sau vừa thấy tình huống này, lập tức bước đôi chân ngắn về phía trước hai bước, ngước mắt nhìn Fanna: "Này, không phải chị nói thành tích về mặt thần thuật của chị cũng không tệ lắm sao..."
Fanna lúc này đã vô cùng xấu hổ, nhưng nàng ta nhận thấy thuyền trưởng đi phía trước đang quay đầu lại ném tới ánh mắt tò mò, chỉ đành phải nhắm mắt nói: "... Thần thuật cũng phân ra rất nhiều, theo hướng chiến đấu, hướng trị liệu, hướng phụ trợ, còn có một đống lớn chi nhánh đặc thù như nghiên cứu, khế ước bí mật, kỳ tích các loại, không phải tôi đều biết hết, năm đó học lệch khá nhiều.
.."
Shirley nghe được một nửa thì lập tức phản ứng lại: "Ồ, vậy tôi biết rồi, chị hẳn là giỏi theo hướng chiến đấu..."
Cô ta còn chưa nói xong thì nghe thấy Helena đi phía trước nói một câu, đầu cũng không quay lại: "Nàng ta giỏi theo hướng trị liệu."
Câu trả lời này vừa nói ra, không chỉ Shirley ngẩn ra, mà gần như tất cả mọi người xung quanh đều sửng sốt trong giây lát. Duncan cũng không khỏi kinh ngạc nhìn nữ tráng sĩ trẻ tuổi xinh đẹp bên cạnh mình, quan sát lên xuống mấy lần, đều không dám liên tưởng Fanna có sức bạt núi với nữ thần quan giỏi trị liệu chung một chỗ...
Không phải nữ thần quan giỏi trị liệu trong thiết lập bình thường đều là kiểu mặc áo giáp, cầm một cây trượng ngắn đề phòng tụt máu, chỉ có thể đi phía sau đội ngũ để được người khác bảo vệ, khi đánh nhau sẽ chết ngay lập tức nếu chẳng may bị trúng phải sao — Một nữ tráng sĩ có thể mở hộp sọ của ác ma chỉ bằng một tay như Fanna... là một bảo mẫu từ khi nào?
Có điều vấn đề này anh cũng chỉ nghi hoặc một lát trong đầu, không tiện hỏi ra lời - Nhưng anh không hỏi không có nghĩa là người khác không hỏi, trên Thất Hương Hào luôn không thiếu nhân vật vô lo vô nghĩ, nhanh mồm nhanh miệng.
"Tại sao vậy?" Shirley trừng hai mắt: "Không phải... Tại sao vậy?"
Cô ta giơ tay, chỉ vào thân hình cao gần hai mét của Fanna, nín hồi lâu, vẫn chỉ nói một câu: "... Tại sao vậy?"
"Bởi vì sau khi huấn luyện kết thúc phải phụ trách nắn xương cho người khác trên sân tập," Helena bình tĩnh trả lời: "Nửa năm sẽ luyện ra được."
Sự nghi ngờ của Shirley lập tức biến mất. Duncan bên cạnh cũng tinh tế gật đầu: "... Thế này hợp lý nhiều rồi."
Chỉ có Fanna, người là trung tâm của chủ đề, vẫn cúi đầu: "..."
"Có điều nói đi cũng phải nói lại, cô đã lên tàu lâu như vậy, ta vậy mà đều không biết cô còn có sở trường về mặt này," Duncan liếc nhìn Fanna, trầm ngâm nói: "Hình như bình thường gần như không bao giờ thấy cô chữa thương ai?"
Fanna thở dài: "... Ngài cảm thấy trên Thất Hương Hào có ai sẽ cần trị liệu không?"
Duncan nghe vậy ngẩn ra, quay đầu liếc nhìn thủy thủ đoàn đi theo sau mình, lúc này mới đột nhiên nhớ ra số người trên Thất Hương Hào không nhiều – Đụng người sống trên tàu đều tốn sức, càng đừng nhắc đến người mà bình thường sẽ bị thương có thể chảy máu. Nếu phải nói thì cả con tàu cũng chỉ có ông Morris nhìn giống người. Nhưng ông già còn giỏi đánh hơn cả Thánh đồ bình thường ...
Fanna lại thở dài.
Nàng ta kéo kéo chiếc yếm khóa dùng để cố định vũ khí trên vai, nâng kiếm lớn lên trên, lắc đầu hơi bất lực: "Tôi cảm thấy thế này rất tốt – So với chữa thương cho người xung quanh, tôi thích giải quyết hết kẻ địch trước hớn, như vậy sẽ không ai phải bị thương nữa."
Helena quay đầu lại, nhìn nhìn Fanna, sau đó ánh mắt vượt qua đối phương, rơi đến trên người Dị thường 077 – Thủy thủ đi ở phía sau đội ngũ nhất.
Bà ta bước chậm lại, do dự một lúc sau rồi nói với thây khô: "Ngươi còn nhớ nơi này không?"
"Nhớ, nhưng cũng chỉ là nhớ," Thủy thủ dường như không hề ngạc nhiên trước câu hỏi của Helena, sau khi đặt chân lên bến cảng cơ động này, gã vẫn luôn im lặng quan sát xung quanh, lúc này cũng chỉ bình tĩnh gật đầu: "Trong mảnh ký ức tôi tìm về gần đây, có một số cảnh tượng có ấn tượng rất sâu đậm, trong đó cũng bao gồm nơi này... Có điều bất kể ký ức có sâu đậm đến đâu, cảm giác mang đến cho tôi cũng giống như cuộc đời của người khác... Tôi đứng xem chúng, rất khó cảm nhận trên người mình, ngoại trừ... phần liên quan đến Thuyền trưởng Kalani."
"... Hóa ra là như vậy."
Helena nhẹ nhàng nói, nhưng bà ta cũng không tiếp tục truy hỏi Thủy thủ rốt cuộc còn nhớ bao nhiêu về chuyện của quá khứ, rốt cuộc còn có bao nhiêu ấn tượng về nơi này - mặc dù đối với nhân viên trực tại cảng này mà nói, mãi đến không lâu trước đây, đại phó của Hải Ca Hào vẫn ở bên họ, nhưng đối với Dị thường 077 mà nói, đó thực sự đã là một cuộc đời xa xôi và lạ lẫm.
"Ngoại trừ ta và một số thần quan cấp cao, không ai ở đây biết dáng vẻ bây giờ của ngươi," Helena nói với Thủy thủ: "Ngươi không cần lo gặp phải 'người quen' - nếu ngươi không muốn gặp mặt họ, vậy thì đừng gặp."
Thủy thủ có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh cúi đầu, nói rất chân thành: "Cảm ơn."
"Cảng này vẫn luôn hoạt động ở biên giới sao?" Lucrecia lúc này tò mò hỏi: "Trước đây tôi cũng thường xuyên hoạt động ở biên giới, nhưng chưa từng thấy qua..."
"Bắt đầu từ hơn mười năm trước, cảng cơ động này đã được bổ trí ở vùng hải vực biên giới rồi," Helena giải thích: "Nhưng hầu hết thời gian, nó đều chìm trong sương mù dày đặc - Ngoại trừ là cảng nhà của hạm đội tuần tra và thám hiểm biên giới, bản thân nơi này cũng là một cơ sở nghiên cứu. Nó chở một số lượng lớn thiết bị và phòng thí nghiệm dùng để quan sát Linh giới và nghiên cứu môi trường hải vực. Do đó thỉnh thoảng cần phải đi sâu vào sương mù để thực hiện nhiệm vụ. Hơn nữa, khi không có nhiệm vụ đặc biệt, nó sẽ còn tuần hành dọc theo toàn bộ biên giới phía đông. Tuyến đường và vị trí dừng của nó trong thời kỳ này đều thuộc về cơ mật của giáo hội. Cô không gặp được cũng là điều rất bình thường.
"... Rất tuyệt." Lucrecia thành tâm cảm thán.
"... Đúng vậy, rất tuyệt. Rất nhiều con người kiệt xuất tập hợp lại, mới xây dựng được nên nơi này," Helena nhẹ nhàng nói, rồi sau đó, ánh mắt của bà ta rơi vào một một hướng nào đó ở phía xa: "Hải Ca Hào xuất phát từ chính Bến tàu số 2, ngay phía trước."
Chương 768vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThâm Hải Dư Tẫn– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận