Không có bất kỳ từ nào có thể diễn tả được sự chấn động mà Chu Minh chịu phải vào thời khắc này.
Tiếng gõ cửa cọc cọc cọc, âm thanh cũng không lớn, động tĩnh dưới tình huống bình thường hơn cả bình thường, tuy nhiên khi nó vang lên trong căn hộ đơn lập này, mỗi âm thanh đều tựa như tiếng gầm rung chuyển trời đất, như búa sắt nện mạnh trong tai Chu Minh!
Anh lập tức trợn to hai mắt, gần như cho rằng đây là ảo giác bản thân sinh ra sau hàng loạt sự kiện và thất vọng, nhưng ngay sau đó lại tỉnh táo lại, ý thức được tiếng gõ cửa đó là âm thanh thật sự tồn tại – hơn nữa đến hiện tại vẫn đang không ngừng kéo dài.
Anh lao tới trước cánh cửa như một cơn gió, đưa tay ấn vào tay nắm cửa. Nhưng ngay lúc sắp vặn tay nắm, anh lại chợt do dự hai giây.
Thực sự có thể mở cửa sao? Điều này phải chăng sẽ rơi vào cạm bẫy trong lỗ mãng?
Nếu như là những ngày đầu tiên bị nhốt trong căn phòng này, giờ phút này anh tuyệt đối sẽ không lo lắng như vậy, bởi vì lúc đó anh chỉ cho rằng sương mù dày đặc này là một loại "hiện tượng" kỳ quái nào đó, vẫn kiên định tin rằng bên ngoài sương mù dày đặc vẫn là quê hương mà anh quen thuộc. Nhưng hiện tại, Chu Minh đã biết chuyện gì xảy ra với thế giới của mình - quê hương của anh đã sớm tan thành mấy khói, thứ duy nhất còn sót lại trong toàn bộ vũ trụ chỉ có căn phòng nhỏ này của mình, mà ở chỗ sâu sương mù dày đặc vô biên... chỉ còn tro tàn sau cái chết của vạn vật.
Sau khi thế giới biến mất, còn ai sẽ gõ cửa phòng mình?
Dù sao bất kể nghĩ thế nào, khả năng lớn đều không thể nào là "người sống" bình thường.
Chu Minh cẩn thận cân nhắc, nhưng tiếng gõ cửa vẫn kiên nhẫn lặp lại, mỗi lần cách nhau ba đến năm giây, không hề có vẻ thúc giục, mà còn thể hiện đầy đủ sự kiên nhẫn và kiên trì của người gõ cửa, tựa như là một vị khách thăm đủ lịch sự nhưng bướng bỉnh, nhất quyết muốn đến thăm hỏi. ... Nếu như mở cửa, đây có thể là một cái bẫy, nhưng nếu không mở cửa, thì có thể sẽ bỏ lỡ lần "viếng thăm" này - Bất kể ai ở ngoài cửa, đây đều là một sự kiện độc nhất vô nhị, luôn phải làm rõ rốt cuộc là gì mới được.
Trong đầu Chu Minh hiện lên vô số ý nghĩ, cuối cùng anh vẫn là hít một hơi, âm thầm hạ quyết tâm, sau đó một tay ấn vào nắm cửa, tay kia nhẹ nhàng lướt qua khung cửa.
Ngọn lửa hư ảo bán trong suốt chảy ra và lan rộng trên khung cửa, tạo thành một rào cản mờ ảo rực cháy.
Sau khi làm xong các biện pháp đề phòng và hết sức cảnh giác trong lòng, anh mới dùng lực trên tay, tiếp đó bất ngờ xoay tay nắm, kéo cửa ra với tốc độ cực nhanh.
Ngoài cửa không một bóng người, chỉ có làn sương mù dày đặc không ngừng lẩn quẩn, giãn nở, co phồng ngọ nguậy như mọi khi kia.
Chu Minh thở dốc nặng nề, cảm thấy tim đập thình thịch. Anh trợn to mắt nhìn chằm chằm vào màn sương mù dày đặc không một bóng người kia, hồi lâu cũng chưa phục hồi tinh thần lại.
Là bản thân mở cửa vẫn muộn một bước? Khách thăm gõ cửa mất kiên nhẫn? Thật sự trùng hợp như vậy, trong nháy mắt bản thân mở cửa, khách thăm cũng rời đi?
Chu Minh cau mày, anh có thể xác định được tiếng gõ cửa đó vẫn còn lặp lại cho đến khi mình mở cửa, cho dù đối phương thực sự mất kiên nhẫn, cũng không hẳn rời đi ngay trong nháy mắt như vậy.
Trong lòng anh đang do dự, đột nhiên, một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Là tiếng gõ cửa cọc cọc cọc — tiếng gõ cửa lại truyền vào trong tai anh.
Chu Minh đột nhiên trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm vào sương mù đen cuộn xoáy trước mặt. Anh cuối cùng cũng nhận ra - tiếng gõ cửa đó kỳ thực là truyền đến từ trong sương mù đen.
Âm thanh đó nghe ra rất gần, tựa như dán chặt vào bề mặt của sương mù, đưa tay ra sẽ có thể chạm vào. Tuy nhiên dù có mở mắt to hơn nữa, Chu Minh cũng không thể nhìn thấy bất kỳ sự vật gì trong sương mù. Anh lại đưa tay thăm dò vào sương mù dày đặt, cũng chỉ có thể cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo của sự trống không - chẳng có gì trong đó cả.
Chỉ có tiếng gõ cửa liên tục lặp lại, trông vẫn rất kiên nhẫn.
Chu Minh chậm rãi rút tay ra khỏi màn sương mù dày đặc, lặng lẽ đứng ở cửa, nghe tiếng gõ cửa dường như sẽ không bao giờ ngừng nghỉ, gió bão trong đầu lắng xuống.
Có một vị khách đang cố gắng mở căn "phòng nhỏ" này ở phía bên kia làn sương mù đen, tuy nhiên hắn đã bị lớp vỏ ngoài của "cái kén" này chặn lại.
Sau khi lặng lẽ suy nghĩ một thời gian rất dài, Chu Minh đột nhiên ngẩng đầu, nghĩ tới điều gì đó, xoay người chạy nhanh đến bàn làm việc.
Anh vội vàng thu thập vài thứ - bút viết bảng, giấy, thước dây, cuộn chỉ, cùng nhiều thứ lặt vặt khác, sau đó gói tất cả vào túi nhựa, xách đến cửa.
Sau đó anh lại tìm một tờ giấy khác, vội vàng viết một dòng chữ lên đó bằng ngôn ngữ thông thường của biển vô biên: "Ta nghe thấy rồi, ngươi là ai?"
Anh dán tờ giấy vào miệng túi nhựa, sau đó không chút do dự ném chiếc túi về phía màn sương mù dày đặc đang quanh quẩn và ngọ nguậy.
Chiếc túi nhựa đựng đầy vật lặt vặt bị làn sương mù dày đặc nuốt chửng trong chớp mắt và biến mất ở chỗ sâu của bóng tối.
Chu Minh mở to mắt nhìn về hướng túi đồ biến mất, ngay cả hơi thở cũng theo bản năng chậm lại. Anh chưa bao giờ căng thẳng chờ đợi, chờ đợi "chuyện gì đó" xảy ra như vậy, thậm chí ngay cả khi trận hỏa hoạn thiêu cháy Phổ Lan Đức, anh cũng không có cảm giác cả người căng cứng như vậy.
Tiếng gõ cửa đã dừng lại, giây thứ hai sau khi túi đồ lặt vặt xuyên qua màn sương mù dày đặc, tiếng đập cửa cọc cọc cọc bỗng dưng im bặt.
Rõ ràng,"vị khách" bên kia màn sương mù dày đặc đã nhận được "quà" mình gửi ra ngoài, đồng thời sinh ra phản ứng đối với điều này - nhưng Chu Minh đợi rất lâu sau đó cũng không nhận được phản hồi nào nữa.
Ngoại trừ tiếng gõ cửa đã dừng lại, không có thêm thông tin gì nữa truyền tới.
Đến cuối cùng.
Đầu Sơn Dương trên bàn hàng hải đột nhiên cảm giác được điều gì đó, lập tức quay cổ kêu cọt kẹt nhìn về phía cửa phòng thuyền trưởng - một bóng dáng cao lớn uy nghiêm mở cửa bước vào, bước chân hơi có vẻ nặng nề.
"Tên họ?"
"Duncan Abnomar."
Duncan chậm rãi đi đến phía sau bàn hải đồ, ngồi xuống ghế dựa, thở dài một hơi, như muốn trút bỏ mọi mệt mỏi và suy nghĩ lộn xộn ra khỏi cơ thể theo hơi thở này.
Đầu Sơn Dương lập tức chú ý tới trạng thái của thuyền trưởng, nó vốn đã chuẩn bị sẵn một điệu vịnh than dài cỡ năm phút để chào hỏi thuyền trưởng thuận tiện thảo luận một chút về khí hậu độc đáo ở biên giới, lúc này lập tức đè nén tất cả trở về, sau khi do dự một lúc mới cẩn thận dè chừng mở miệng: "Ngài... không sao chứ? Nhìn có vẻ tâm trạng không được tốt?"
Duncan liếc nhìn Đầu Sơn Dương, thản nhiên nói: "Có người gõ cửa, thả đi chim bồ câu."
Đầu Sơn Dương cẩn thận suy nghĩ: "... Chuyện này có liên quan đến Aye?"
Duncan xua tay, sớm đã quen với kiểu hỏi một đằng trả lời một nèo này.
"Xem ra không liên quan tới Aye," Đầu Sơn Dương càng là quen thói, sau khi ý thức được thuyền trưởng không muốn nhiều lời rất nhanh điều chỉnh thái độ đồng thời chuyển chủ đề: "Chúng ta đã sắp xuyên qua sương mù dày của Bức màn che vĩnh hằng, thuyền trưởng, tiếp theo đây chúng ta trực tiếp quay lại Lightwind Harbor, hay là có sự sắp xếp khác?
"... Trở lại Lightwind Harbor, trong khoảng thời gian này ta cần sắp xếp lại suy nghĩ của mình, thuận tiện thảo luận một số chuyện với mấy vị giáo hoàng – bọn họ hẳn đều sẽ ở lại thành bang trong khoảng thời gian này."
"Được thưa thuyền trưởng," Đầu Sơn Dương lập tức nói, tiếp đó nó lại mở miệng, hiển nhiên do dự một chút mới tiếp tục lên tiếng: "Ngoài ra, ngài thấy thế nào về tình hình mà Fanna và Morris báo cáo?"
"Ngươi đang nói đến những 'bóng dáng' mà họ tận mắt nhìn thấy trước khi rời khỏi đảo Thánh địa?"
"Đúng vậy," Đầu Sơn Dương nói: "Ảo ảnh khoác một chiếc áo bào dài tồi tàn, trông giống như Chung Yên truyền đạo sĩ, nhưng không có tiếp xúc với bất kỳ người nào, giống như độc lập với một chiều không gian và thời gian khác... Điều này nghe có vẻ không quá giống với Chung Yên truyền đạo sĩ mà chúng ta quen thuộc ở ngày trước. Bọn họ xuất hiện trên đảo Thánh địa... Tôi luôn cảm thấy chuyện này không bình thường lắm."
Duncan hơi trầm ngâm, tiếp đó tiện tay móc ra một tờ giấy ảnh cỡ lòng bàn tay, đặt lên bàn hải đồ quan sát tỉ mỉ.
Đây là thứ mà Morris giao cho mình lúc họp trong khoang tàu trước đó – vật chứng duy nhất mà vị học giả già thu thập được khi chứng kiến những bóng dáng khả nghi bất ngờ xuất hiện trên đảo Thánh địa.
Hình ảnh trên giấy ảnh cũng không rõ lắm, một loại sọc nhỏ bao phủ toàn bộ bức tranh giống như một loại mặt nạ can thiệp hoặc gạc nào đó, nhưng vẫn có thể phân biệt được cánh cửa đen nằm sâu trong hang và bóng dáng màu trắng bên cạnh cánh cửa đen lớn.
Bóng dáng màu trắng mặc áo choàng tồi tàn có khuôn mặt mờ mịt, chỉ có thể dựa vào tư thế và vị trí mà phán đoán ra hắn dường như đang cẩn thận quan sát cái gì đó - quan sát cánh cửa màu đen, hoặc là thứ gì đó phía sau cánh cửa màu đen.
"... Chung Yên truyền đạo sĩ xuất hiện trước mặt mọi người ngày trước, hoặc là những kẻ điên đã mất đi lý trí, chỉ biết truyền rao lý luận về ngày tận thế của bọn họ một cách điên khùng, hoặc chính là các học giả vẫn có lý trí, cố gắng truyền đạt thông tin đến người chứng kiến hoặc chỉ dẫn một số chuyện," Đầu Sơn Dương ở một bên lẩm bẩm nói: "Đây vẫn là lần đầu tiên xuất hiện loại ảo ảnh hoàn toàn không giao tiếp với con người này. Bọn họ giống như đều đang bận việc của mình, căn bản không chú ý đến cuộc chiến nảy lửa gần đó, thật giống như..."
Duncan nhẹ nhàng nói: "Giống như một người lữ hành vội vã trên đường đi."
Đầu Sơn Dương sửng sốt một chút: "Ý của ngài là..."
"Chỉ là liên tưởng đột nhiên nảy sinh," Duncan ngẩng đầu lên: "Bọn họ dường như đang mải mê với công việc và không có chút phản ứng đối với hoàn cảnh xung quanh. Có lẽ... thứ chúng ta nhìn thấy chính là nhóm khảo sát Chung Yên đang quan sát xuyên suốt dòng thời gian – đây là dáng vẻ 'trên đường' của bọn họ."
Đầu Sơn Dương mở miệng: "... Nói cách khác, những gì Fanna và Morris nhìn thấy là những ảo ảnh người Crete để lại khi qua lại dòng thời gian? Nhưng trước đây chưa từng có bất kỳ ghi chép nhân chứng nào về phương diện này..."
"Có lẽ điều này có liên quan đến môi trường đặc biệt ở biên giới, hoặc có thể..."
Duncan dừng lại và lắc đầu sau một lúc im lặng.
"Có lẽ đây là một điềm báo khác."
Đầu Sơn Dương không phản ứng kịp trong chốc lát: "Một điềm báo khác?"
"'Đầu cuối của thời gian' xa nhất nhóm khảo sát Chung Yên xuất phát từ Thời đại biển sâu ban đầu từng đạt được, cũng chính là thời khắc cuối cùng của nơi trú ẩn," Duncan bình tĩnh nói, nhìn chăm chú vào mắt Đầu Sơn Dương: "Điều đó cũng có nghĩa là..."
Anh không nói tiếp, nhưng Đầu Sơn Dương đã kịp phản ứng: "Nói cách khác, chúng ta sẽ gặp bọn họ ở đầu cuối của thời gian. Ngày tận thế là thời khắc duy nhất mà dòng thời gian của chúng ta và bọn họ thực sự hội tụ..."
Duncan không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bức ảnh trên bàn hải đồ, nhìn bóng dáng mờ ảo đứng lặng bên cánh cửa đen, dường như đang quan sát cẩn thận điều gì đó.
Không biết có phải là ảo giác hay không, anh cảm thấy bóng dáng mờ ảo đó dường như lại rõ nét hơn một chút.
Chương 740vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThâm Hải Dư Tẫn– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận