Đúng lúc này tiếng bước chân vội vã vang lên, những nếp nhăn trên trán Tiêu Trác Lập rung nhẹ, ánh mắt hắn trở nên lo lắng. Hai lãnh đạo kia thì hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra. Khi có người đứng dậy, Trần Thiếu Dương chậm rãi nói: " Chi đội trưởng Tiêu, lúc bắt giữ Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình, tin tức từ nội tuyến Từ Cương, chỉ có anh và tôi là biết chính xác. Tôi luôn nghĩ rằng là do người trong đội tiết lộ thông tin, nhưng sau đó mới biết rằng đám nghi phạm kia đã bắt đầu di chuyển tang vật từ giữa đêm khuya ... Vậy thì, người tiết lộ thông tin chỉ có thể là một trong hai người. tôi, hoặc anh mà thôi. Anh nghĩ là ai đây?”
" Này, này, đừng có ý đồ làm rồi loạn điều tra." Tiêu Trác Lập luống cuồng thấy rõ:
" Anh không nghĩ rằng việc để anh thẩm vấn tôi, coi tôi như kẻ phản bội, bố trí một trận thế lớn như vậy, chẳng phải là để đề phòng có người chó cùng giứt dậu hay sao?" Trân Thiếu Dương thản nhiên nói, vẻ mặt đầy khinh bỉ, không chỉ vậy, hắn còn cười rất thỏa mãn, hoàn toàn khác dáng vẻ hùng hổ đêm qua: "Phó chính ủy Thân chính là bậc thầy trong việc bắt trộm, đã làm nhiều chuyện như vậy, anh thật sự nghĩ rằng anh ta không nghi ngờ gì vê anh sao?"
Tiêu Trác Lập hoảng sợ đứng bật dậy, hắn kinh hãi lắng nghe tiếng bước chân ngày càng tiến đến gần. Trong chớp mắt, chân hắn mềm nhữn, tay run lấy bẩy, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi liên tục. Đây dường như thật sự là một âm mưu, một âm mưu mang danh thẩm vấn người khác nhưng thực chất là để giam giữ người bị thẩm vấn, câm chân hắn ở đây. Rầm... Không cho hắn thời gian suy nghĩ, cửa đã bật mở. Mấy nhân viên đốc sát đứng gác cửa đợi thông tin dân theo mấy quan viên cao cấp của tổ chuyên án từ sở công an bước vào. Có người tiến lên tháo còng tay cho Trần Thiếu Dương, trong khi có người đã đứng trước mặt Tiêu Trác Lập. Đó là Trần Đỉnh Lực, ông ta từ từ đưa tay ra nói:
“ Giao nộp các vật dụng cá nhân của anh lại, sở công an vừa có thông tin mới nhất, anh sẽ bị cách ly để điều tra.”
Trong chớp mắt, Tiêu Trác Lập cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt nữa thì ngất đi. Sắc mặt hắn ta tái nhợt, môi run rẩy, tay cũng không ngừng run khi lục những vật dụng cá nhân trong người.
Trần Đỉnh Lực đeo găng tay, cẩn thận kiểm tra điện thoại của hắn, tò mò hỏi: “ Chi đội trưởng Tiêu, hôm qua khi Thân Lệnh Thần đề xuất phương án này, tôi cũng không dám tin. Nhưng xem ra việc giữ anh ở đây là đúng đắn... Một đêm có đến 39 cuộc gọi nhỡ, chắc anh đã trải qua một đêm khó khăn nhỉ? Anh có thể cho tôi biết tất cả những cuộc gọi này là từ ai không?”
Trịnh Khắc Công tiếp lời: “Tiêu Trác Lập, thảo nào anh cứ ba bốn phen chạy đến Thượng Hải, hóa ra là muốn biết tiến triển của vụ án? Anh cũng là người đã truy cập vào cơ sở dữ liệu tội phạm thông qua các máy tính đầu cuối của mấy đội điều tra hình sự phải không? IP không khóa được anh, nhưng anh thật sự nghĩ rằng sẽ chẳng ai nghi ngờ anh sao? Diệt trừ Từ Cương rồi, bước tiếp theo có phải anh định diệt luôn Nhung Vũ không? Anh chuẩn bị giết bao nhiêu người để che đậy tội lỗi của mình.
”
Tiêu Trác Lập thở ra một hơi dài, rồi nhắm mắt lại, hắn biết hết rồi, thực sự hết rồi, hắn không phải không nghĩ tới một ngày bị bại lộ, hắn nghĩ ít nhất mình phải trải qua một cuộc chiến đấu dữ dội, để người ta sau này nhớ tới vụ bắt giữ mình cũng phải kinh sợ ... không ngờ thua một cách ấm ức thế này, thua tới không có cả một cơ hội để phản kháng. Trân Thiếu Dương không chút khách sáo lấy chiếc còng tay vừa được tháo ra, khóa ngược vào tay vị cấp trên này, rôi ấn hắn ngồi xuống ghếnói:“ Bây giờ tôi mượn lại câu nói của anh nhé, đợi khi có đủ bằng chứng rồi, anh nhận tội sẽ là quá muộn đấy... Bắt đầu thôi, chỉ đội trưởng Tiêu.”
7 giờ 35 phút, tòa nhà văn phòng trên đường Hoài Hải đã bị xe cảnh sát và xe vận chuyển quân bao vây bốn phương tám hướng. Tại trung tâm thông tin hiện tại, hàng chục màn hình phân chia đã chuyển sang phát hình ảnh trực tiếp từ hiện trường, với các điểm kiểm tra tạm thời và lệnh kiểm soát giao thông.
Chỉ trong vài phút, khu vực này hầu như đã được dọn sạch thành một vùng đất trống, không bóng người. Tổ đặc cảnh của sở công an đang chờ để thiết lập một kỷ lục mới, vụ án lớn bất ngờ phát sinh ở Thượng Hải, có thể tìm thấy tang vật và bắt giữ kẻ chủ mưu trong chưa đầy 24 giờ, nghĩ đến điều đó thật sự khiến người ta cảm thấy phấn chấn.
Trên mỗi phần màn hình nhỏ được phân chia, đều thấy những bóng dáng đặc cảnh mặc đồ đen đang di chuyển, tiến hành bố trí đội hình, cảnh giới và lục soát. Khu vực nơi tín hiệu xuất hiện đã bị bao vây kín như bưng, việc huy động nhiều người đến vậy để bắt giữ một người duy nhất khiến ai nấy đều hồi hộp lo lắng, tay nắm chặt vũ khí đầy căng thẳng.
Tầng một, tầng hai, từ thang máy đến lối thoát hiểm, các đặc cảnh lần lượt tiến vào bắt đầu lục soát. Tín hiệu vẫn còn, vẫn luôn hiện diện. Một đặc cảnh cầm thiết bị dò tín hiệu căng thẳng hỏi: “Chẳng lẽ lại là một trạm phát sóng giả khác?”
" Vậy thì còn nói thừa làm cái gì, xác nhận ngay đi." Có người đói:
"Tinh" một tiếng, thang máy dừng ở tầng 19, nơi tín hiệu đang phát ra. Dùng kìm thủy lực cắt khóa, phá cửa xông vào, nhưng lần này mọi người lại cảm thấy thất vọng. Một lân nữa, họ chỉ phát hiện một trạm phát sóng giả được kết nối với máy tính, mạch điện và điện thoại để phát tín hiệu.
Thông tin từ hiện trường được truyền về, đặc cảnh báo cáo:“ Không có phát hiện gì... đây là một trạm phát sóng giả, chỉ là trạm trung chuyển thôi.”
Trong phòng thông tin, những người đang theo dõi không khỏi tiếc nuối và thở dài. Giọng chỉ huy vang lên qua kênh liên lạc: “ Cắt bỏ trạm phát sóng này, chúng ta tiếp tục tìm kiếm tín hiệu.”
Dây nối với máy tính bị rút ra, tín hiệu theo dõi tại trung tâm thông tin ngay lập tức biến mất, sau khi cắt bỏ trạm phát sóng giả, tín hiệu sẽ tự động tìm kiếm lại. Có điều vào thời điểm này, ai cũng hiểu rằng, có lẽ nghi phạm đã sớm rời đi từ lâu rồi.
Công sức đổ sông đổ biển, cả Lâm Kỳ Chiêu và Thân Lệnh Thần nghe tiếng nói trong kênh chỉ huy, cảm thấy hụt hãng trống trải vô cùng. "Tiểu Mộc, xem ra vị lão đại này đã nghe lời cậu nên quyết đoán bỏ đi rồi." Thân Lệnh Thần nói với giọng chua chát:
Bình luận