Mộc Lâm Thâm không mở mắt, chậm rãi nói: “Lão Thân, tâm trí anh đã loạn rồi, mất đi khả năng phán đoán bình thường rồi. Nhiếp Tử và Lý Đức Lợi khi bị thẩm vấn đột ngột đều không khai ra hắn, Hà Thật thì thà chết chứ không đầu hàng. Anh nghĩ giữa họ thật sự chỉ là mối quan hệ lợi ích thôi sao? Nếu không phải vì lợi ích, vậy người này dựa vào điều gì để khiến người khác phục tùng?"
"Ý cậu là, nhân cách của người này có điểm đáng kính phục, nên những người dưới trướng mới một lòng đi theo đến cùng?" Lâm Kỳ Chiêu mỉa mai, hắn khó chịu nhất kiểu đề cao tội phạm của Mộc Lâm Thâm:
" Chẳng lẽ không phải sao? ... Hắn không còn đường lui nữa, chỉ có thể kéo theo cả con thuyền giặc này chìm cùng. Hắn tuyệt đối sẽ không để lại mối họa cho Dung Anh... Tôi đang nghĩ, có lẽ dù không có tôi, tôi nghĩ hắn cũng sẽ tìm cách nào đó lôi cả Tiêu Trác Lập đi cùng đến chết." Mộc Lâm Thâm vẫn giữ nguyên ý mình, những người này đều có thói quen nghĩ, tội phạm là lũ khốn kiếp, thì nói gì tới tình cảm tình thân: “Tín hiệu là từ một trạm phát sóng giả, hắn đã chạy thoát rồi.” Thân Lệnh Thần cũng không chịu được sự cố chấp của Mộc Lâm Thâm, nhắc nhở:
“ Hắn không chạy đâu, chỉ khi còn vướng bận, người ta mới chạy, nhưng bây giờ hắn chẳng còn gì để lo lắng nữa ... Những kẻ cực đoan, thù ghét xã hội bình thường như hắn sẽ không chọn cách sống ẩn mình đâu. Giữa việc mai danh ẩn tính và dương danh nhất thời, họ sẽ chọn cái sau. Hắn sẽ tạo ra một kết cục thật rực rỡ theo cách riêng của mình, chứ không chịu khuất phục ý chí của bất kỳ ai, ke cả cảnh sát các anh” Mộc Lâm Thâm gay gắt nói, Quan Nghị Thanh cảm nhận được tay y nắm tay mình chặt hơn, khẽ cúi xuống phát ra tiếng kêu nhỏ dỗ dành: Thái độ này làm Quách Vĩ rớt cằm, Lâm Kỳ Chiêu chỉ chỉ đầu mình, ý hỏi Thân Lệnh Thần, có phải y đêm qua vì cái chết của Nhị Hồ Lô mà kích thích quá độ nên không còn tỉnh táo nữa không? Thân Lệnh Thần không đáp được, cho nên đành gật đầu phụ họa.
Không ngờ khi bọn họ bận liên lạc khắp nơi, chừng ba mấy giây sau, sóng vô tuyến trở nên hỗn loạn.
" Tổ đột kích, vẫn còn tín hiệu, ngay phía bên trên vị trí của các anh...."
" Các tổ chú ý, giữ nguyên đội hình cảnh giới."
" Vị trí đang được xác định ... Mái nhà, mái nhà, hắn ở mái nhà."
“ Chúng tôi lập tức tới vị trí
Trong kênh chỉ huy ồn ào, thông tin truyên đến khiến cả căn phòng những người ngoài cuộc đều bối rối. Lâm Kỳ Chiêu liên tục bị sốc bởi những diễn biến bất ngờ, lúc này hắn đã vượt qua sự ngạc nhiên, sâm sâm chạy đến trước mặt Mộc Lâm Thâm, nhìn chằm chằm với vẻ cảnh giác. Sau khi quan sát một lúc, hắn nhận thấy Mộc Lâm Thâm vẫn đang nắm chặt tay Quan Nghị Thanh, còn Quan Nghị Thanh thì đang né tránh ánh mắt của hắn. Trong khoảnh khắc, cảm giác bất an ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Đột nhiên, Lâm Kỳ Chiêu hiểu ra ý nghĩa ẩn sau biểu cảm đau buồn cũng như cơn giận dữ của Mộc Lâm Thâm.
Hắn hiểu rồi, ý của Mộc Lâm Thâm khi nói rằng không ai có thể ngăn cản được, không phải là chế giễu cảnh sát không đủ năng lực bắt hắn. Mà Nhung Vũ, đã ẩn mai danh ẩn tính hơn hai mươi năm rồi, những kẻ như hắn, rất có thể giống như Hà Thật, sẽ coi việc bị bắt giữ và thẩm vấn như một sự sỉ nhục. Lâm Kỳ Chiêu vội vàng phối hợp với lực lượng cảnh sát đang bao vây để chuẩn bị các biện pháp phòng ngừa.
Qua bàn tay nắm càng càng chặt của Mộc Lâm Thâm, Quan Nghị Thanh biết là muộn rồi. Quả nhiên không lâu sau khi có tín hiệu trở lại, chiếc di động trên bàn phát ra tiếng rung rung của tin nhắn, cô cầm lên xem, trên đó chỉ có một dòng chữ làm người ta chua xót:
" Chiếu cố tốt cho Anh Tử, nó từ nhỏ đã chịu nhiều đau khổ rồi."
Cùng lúc đó chiếc di động bị Nhung Vũ tung lên cao, vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, rồi rơi thẳng xuống mặt đất.
Cả đêm mưa gió sầu thảm, toàn thân Nhung Vũ ướt sũng, hắn chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn, lau đi những giọt mưa trên đầu, như thể cố gắng khiến bản thân trông bình tĩnh hơn, phong độ hơn. Sau đó, hắn nắm lấy hàng rào, đứng lên mép tòa nhà, nhìn xuống độ cao khiến người ta chóng mặt. Thế nhưng đứng ở độ cao đó lại khiến hắn chợt cảm thấy một chút hưng phấn, thứ hưng phấn bệnh hoạn sau những nỗi bi ai. Hắn nhìn xuống dưới chân tòa nhà, những chiếc xe cảnh sát đang chạy qua lại, các cảnh sát đứng chỉ trỏ. Sự hoảng loạn của họ khiến hắn phấn khích, hắn nghĩ đến sự hoảng loạn này sẽ còn kéo dài đến bao giờ, điều đó cũng làm hắn hưng phấn. Thậm chí, hắn cảm thấy đây dường như là khoảnh khắc khẩn trương và kích thích nhất trong cuộc đời mình, giống như khi tận mắt chứng kiến cha mình bị trói chặt, gắn tấm biển tử tội, bị áp giải đến pháp trường vậy.
Cảm giác sợ hãi đến mức khiến cơ gắp người ta co giật trong vô thức ấy, sau hôm nay sẽ không còn nữa, hắn đưa tay lau nước trên mặt, chính bản thân không rõ đó là nước mưa hay là nước mắt.
Nhưng hắn biết từ sau này trở đi hắn không còn bị người ta khinh bị, bị người ta xem thường, bị người ta khống chế nữa.
Thực ra hắn cũng biết rằng, chẳng trách ai được, vì đã từng có vô số con đường đúng đắn mà hắn có thể chọn, nhưng hắn đã chọn con đường không lối về, cuối cùng cũng đã đi đến tận cùng. Từ nay vê sau, hắn sẽ không còn phải lo lắng đến cháy lòng, cũng chẳng cần trằn trọc thở dài suốt đêm. Hắn có thể yên tĩnh thả mình vào thế giới mà hắn hằng khao khát.
Thế giới ấy có cha, có mẹ, có những ngày tháng từng vui vẻ hòa thuận, không còn sự lừa lọc, tranh giành của cõi đời này, cũng chẳng còn những bất ổn và khổ đau trôi dạt. Hắn cúi nhìn xuống, thấy cảnh sát đông đúc như đàn kiến, sự căng thẳng và không khí nghiêm trọng đó giống như chất gây nghiện, vẫn khiến cõi lòng hắn dậy sóng.
Chính họ, chính họ đã áp giải cha hắn, tới tận bây giờ hắn nhớ rất rõ, nhớ tới cả ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trên đầu những khẩu súng dài, nhớ rõ những cảnh sát đó, lạnh lùng nhắm thẳng vào đầu cha mình.
Đoàng ... một tiếng súng vang lên khiến hắn run rẩy, một tiếng súng làm trái tim hắn co thắt.
Chương 544vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận