Chương 542: Truy đuổi tới cùng. (15)

Chương 542: Truy đuổi tới cùng. (15)

Tiêu Trác Lập, không ngờ Ngũ ca là chi đội trưởng hình sự Tiêu Trác Lập.

" Báo cáo vị trí... Các đội báo cáo vị trí... Lâm Kỳ Chiêu vội vàng hét lên trong bộ đám, tức giận trừng mắt với Mộc Lâm Thâm:

Thân Lệnh Thần không nói nên lời, không ai có thể chỉ huy được tên nội tuyến này, vậy mà y lại chỉ huy cả cảnh sát lẫn nghi phạm xoay vòng vòng. Hơn nữa, còn mạnh miệng tuyên bố rằng không ai có thể ngăn cản được đối phương. Thân Lệnh Thần vừa định mở miệng hỏi thì Mộc Lâm Thâm đã nhìn hắn với vẻ không vui, nói: "Lão Thân, con người anh cũng bất chính thật đấy, vừa rồi anh chẳng tỏ chút ngạc nhiên nào, lẽ nào anh đã biết từ trước rằng Tiêu Trác Lập có vấn đề?"

" Chậc, chuyện này, nói sau đi ... Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất là bắt Nhung Vũ." Thân Lệnh Thần hơi lung lúng, vì hắn luốn che giấu nội tuyến mắt xích quan trọng nhất, cho nên gây ra chuyện hôm nay có phần lỗi của hắn:

" À, vậy các người cứ tiếp tục làm việc đi, tôi đã hết sức rồi.' Mộc Lâm Thâm như thể mệt mỏi, từ từ thu chân lại và nằm co mình trên ghế sô pha, nhưng kỳ lạ, khi chuyện đã kết thúc, chủ mưu đã bại lộ, hai mắt y lấp lánh những giọt nước mắt trong veo:

Những người khác chẳng chú ý, tất cả còn đang tập trung cả vào Nhung Vũ cùng chủ mưu mới được tiết lộ, chỉ có Quan Nghị Thanh rời khỏi máy vi tinh, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh y, ôn nhu nói:" Lại nhớ tới Nhị Hồ Lô sao? Đừng thương tâm, đó là chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa không phải lỗi của anh, nếu như hắn biết anh vì hắn làm nhiều như thế sẽ rất vui."

" Ừ, nhưng, đáng lẽ mọi chuyện sẽ không tới mức này, không đáng, tất cả đều không đáng, chuyện không nên như thế..." Mộc Lâm Thâm lẩm bẩm, tay lặng lẽ lau đi nước mắt thấm ra:

Quan Nghị Thanh không biết nói gì, cô đứng dậy, không ngờ bị Mộc Lâm Thâm giữ lại, nắm chặt lấy tay cô, cô ngồi xuống, thương xót vuốt ve gò má gầy gò ...

" Báo cáo bộ chỉ huy, đội 4 đã tới hiện trường."

" Báo cáo bộ chỉ huy, đội 3 đã tới hiện trường, xin chỉ thi

" Điểm kiểm tra được thiết lập men theo đường Hoài Hải, quần chúng đang sơ tán...'

"Thực hiện quản chế giao thông đầu đường A7, B8, cấm chỉ người xe qua lại...

"Tọa độ phát ra tín hiệu, các đơn vị chú ý, phong tỏa các lối ra..."

Kênh chỉ huy đã trở nên hỗn loạn, Lâm Kỳ Trác như ngồi trên chảo dầu sôi, lo lắng đi qua đi lại trong phòng của Dung Anh. Hắn không ngờ rằng Nhung Vũ lại thật sự gọi điện đến, càng không ngờ rằng kẻ tình nghi ẩn mình sâu như vậy lại có thể ăn ý với nội tuyến đến thế. Không hiểu sao, một cảm giác bất an cứ lởn vởn trong lòng hắn, có lẽ là bản tính nghi ngờ của cảnh sát sao? Hay có sự thông đồng ngầm nào ... Đoạn đối thoại kia giữa hai người họ hết sức đáng nghi, hắn chưa hiểu hết.

Hơn nữa, liệu đây có phải là điểm chuyển tiếp giống như lần trước không? Nếu lại lần nữa vồ hụt mục tiêu, hắn sẽ bị cấp trên hoài nghi về năng lực.

Sự phát triển của công nghệ truyên thông hiện đại không chỉ thúc đẩy kỹ thuật điều tra hình sự mà còn nâng cao cả phương thức phạm tội. Đã có một lần thất bại trước đó làm bài học, dù tín hiệu có xuất hiện tại tòa nhà văn phòng cho thuê, Lâm Kỳ Chiêu vẫn không dám khẳng định nghi phạm đang ở đó.

Tình cờ đi qua chỗ Thân Lệnh Thần, hắn nhớ ra một việc, chất vấn:" Phó chính ủy Thân, anh đã nghi ngờ Tiêu Trác Lập từ khi nào, sao không nói sớm?”

" Tôi nghi ngờ hắn từ rất lâu rồi, nhưng không phải vì vụ án này, mà nghi ngờ hắn là cảnh sát biến chất, có điêu tôi không có bằng chứng nào. Vụ bắt giữ tại Hàng Châu đã thất bại, tang vật của vụ án Vương Tử Hoa xuất hiện ở Hàng Châu, và nhiều đầu mối từ các nhà đấu giá cũng bị cắt đứt tại Tô Hàng, khiến tôi nghi ngờ rằng có một bàn tay đen ẩn nấp bên cạnh chúng ta. Nội tuyến cung cấp thông tin về băng nhóm này tuyển người trên toàn quốc, càng làm tôi chắc chắn rằng kẻ đó đang ở gần chúng ta. Khi tra cứu cơ sở dữ liệu tội phạm thì có đăng ký IP, nhưng đáng tiếc địa chỉ hiển thị lại là của nhiều đội điều tra hình sự tại Hàng Châu. Có người cố tình làm rối tung mọi thứ để chúng ta không thể điều tra tiếp ... Du Tất Thắng đến chết vẫn không chịu khai ra danh tính của Ngũ ca, tôi biết không phải là vì nghĩa khí giang hồ nào hết, mà người này có lẽ là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của ông ta. Người này hẳn đã cứu ông ta một lần, nên ông ta tin hắn sẽ có thể cứu mình lần nữa, mà lần thứ hai khi Du Tất Thắng thụ án tù cũng là ở Hàng Châu." Thân Lệnh Thần nói liền một hơi dài, sau đó thở hắt ra, những lời này hắn giấu kín đã lâu:

Cảnh sát không tin vào sự trùng hợp, quá nhiều sự trùng hợp chỉ có thể đồng nghĩa với việc tôn tại những giao dịch ngâm mà người ta không ha hay biết. Lâm Kỳ Chiêu sực tỉnh: “ Vậy thì việc nghi ngờ Trân Thiếu Dương hôm qua cũng chỉ là một đòn đánh lừa, nhằm giữ hắn ở nguyên vị trí đó sao?”

" Đúng vậy, chỉ có cách nhốt Trần Thiếu Dương tại chỗ, chỉ có giam giữ Nhung Vũ lại, thì mới có khả năng khiến cả hai cùng lộ diện. Nhưng tôi không ngờ lại trực tiếp như thế này. Bây giờ, hẳn là bên Hàng Châu đã hành động rồi chứ nhỉ." Thân Lệnh Thần buồn bã, dù thế nào cũng từng là chiến hữu:

Có lẽ lúc này hắn có chút đồng cảm với Mộc Lâm Thâm rồi.

Thành phố Hàng Châu, chỉ đội điều tra hình sự, một đoàn xe đang đi gấp trong mưa, nhanh chóng đi vào khuôn viên của đội. Vài người từ bộ chỉ huy của sở tỉnh nhảy xuống xe, bất chấp cơn mưa, chạy vội về phía tòa nhà của chi đội được bảo vệ nghiêm ngặt.

Văn phòng chỉ đội trưởng, bầu không khí hết sức quỷ dị, chiếc di động tịch thu của Trân Thiếu Dương đang kêu liên hồi, nhưng không ai nhận máy.

Trân Thiếu Dương đã bị thẩm vấn suốt đêm, tinh thần kiệt quệ, khi nghe thấy tiếng điện thoại reo, đột nhiên trở nên vô cùng hưng phấn. Người như được tiêm một liều kích thích, tinh thần bỗng dưng bỗng phần khích lạ thường.

" Điện thoại của ai?" Tiêu Trác Lập hỏi:

" Định tước đoạt cả quyên nghe điện thoại của tôi đấy à?" Trần Thiếu Dương khinh bỉ nói:

"Trước khi vấn đề chưa được làm rõ, anh sẽ không có quyên lợi này." Tiêu Trác Lập nghiêm khắc nói:

" À, tôi hiểu mà." Trần Thiếu Dương đột nhiên cười một cách quái dị, ngẩng đầu lên và nói: "Chi đội trưởng Tiêu, thực ra anh cũng có thể nghe điện thoại này, biết đâu là họ đang tìm anh đấy."

" Cái gì?" Tiêu Trác Lập ngẩn ra:

Chương 542vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...