Chương 541: Truy đuổi tới cùng. (14)

Chương 541: Truy đuổi tới cùng. (14)

Trong phòng im phăng phắc, mọi người đều gần như nin thở, tĩnh lực tới nghe rõ tiếng thở của Nhung Vũ từ bên kia truyền sang, Quách Vĩ hồi hộp nhìn giây đồng hồ, khẩn trương liếc xác máy dò của Quan Nghị Thanh, hắn ra hiệu cho Mộc Lâm Thâm, chỉ chưa tới 10 giây nữa là tìm được ra vị trí chuẩn xác của Nhung Vũ.

Mộc Lâm Thâm ngay từ đầu đã chẳng bận tâm tới chuyện đó, không phải y đang phối hợp với cảnh sát, mà phải nói là y dùng cảnh sát cho mục đích của mình: "Những gì tôi đoán vừa rồi có đúng không? Tôi còn có thể đoán rằng, xung quanh anh có rất nhiều mẩu thuốc lá, một chai rượu mạnh, anh vừa mới khóc ... Hoàn cảnh của chúng ta thật sự rất giống nhau. Trước đây, tôi đã mất đi người thân yêu nhất, và đêm qua, anh lại làm tôi mất đi người mà tôi quan tâm nhất."

" Mày là cảnh sát à?" Nhung Vũ không đáp mà hỏi:

" Không phải."

" Vậy thì tao hiểu rồi, tao đã nhìn nhầm mày, thằng khốn kiếp, mày là chó săn của cảnh sát."

" Thế nhưng tôi thì không nhìn nhầm anh." Mộc Lâm Thâm đáp trả rất bình thản:" Không cần phải hạ thấp tôi, nói trắng ra thì anh cũng là chó săn của cảnh sát, dám nói với tôi là anh không phải không ... Nên đừng làm ra vẻ thanh cao với tôi."

Bên kia lại im lặng mấy giây, Nhũng Vũ nghiến răng nói:" Tao còn bao lâu nữa?" Lúc này Quan Nghị Thanh đã định vị xong rồi, cô xoay laptop sang, một chấm nhỏ do nhiều vòng tròn giao cắt nhau xuất hiện, hiện thị đối phương ở tòa nhà đường Hồ Nam Thượng Hải.

Mộc Lâm Thâm liếc mắt nhìn qua, nói:" 5 phút, sau 5 phút cảnh sát sẽ bao vây kín nơi đó, có lẽ anh có thể thử xem có thể chạy được không?" Con mẹ nó, Lâm Kỳ Chiêu nổi điên suýt nữa cầm tai nghe ném Mộc Lâm Thâm, vì y nói thật. Nhưng câu tiếp theo khiến hắn ngẩn ra, trong điện thoại giọng Nhung Vũ dịu đi rất nhiều:" Cám ơn, tôi không đi được đâu, cậu lại đoán thử xem tôi sẽ làm thế nào?"

" Chuyện này chẳng cần phải đoán, anh sẽ không để một ai được toại nguyện hết."

" À, tôi biết mà, cậu đúng là rất hiểu tôi, tiếc là chúng ta lại không gặp nhau đúng lúc."

Lời nói của hai người họ nói với nhau chỉ có họ mới hiểu được, còn những người khác thì tròn mắt nhìn nhau. Lâm Kỳ Chiêu đã bắt đầu an bài việc bắt giữ, nhưng khi nghe thấy điều này, hắn ngạc nhiên.

Không ngờ, Mộc Lâm Thâm vẫn tiếp tục tự nhiên nói: "Đúng, có lẽ gặp nhau sớm hơn, chuyện đã khác nhiều lắm, nhưng tôi muốn thử một lần. Chúng ta làm một giao dịch nhé, thế nào?”

" Cậu bán hết chúng tôi rồi, tôi còn gì để bán nữa đâu." Nhung Vũ nghiêm túc nói:

" Có đấy, anh đã tha cho tôi một lần, vậy thôi giúp anh hoàn thành một tâm nguyện." Bên kia im lặng, Mộc Lâm Thâm nói tiếp: "Tôi sẽ chăm sóc Anh Tử vào thời điểm thích hợp, không để cô ấy bị đói, không để cô ấy chịu ấm ức, và càng không để cô ấy lang thang đầu đường xó chợ. Tôi sẽ làm hết sức mình để cô ấy có được cuộc sống bình thường như bao người khác, dù phải sống trong sự tâm thường đến già ... giống như cách mà anh đã đối xử với cô ấy vậy."

" Cậu ....' Nhung Vũ bên kia thở dốc, tiếng thở như hắn vừa trải qua cuộc đua nước rút, có vẻ nói trúng điểm yếu của hắn rồi:

" Điều kiện trao đổi là, hãy cho tôi biết Ngũ ca là ai.

Hắn là một khối u ác tính, chỉ cần hắn còn tồn tại, chẳng những mạng sống của tôi và huynh đệ khó mà giữ được, mà e rằng Anh Tử cũng khó thoát khỏi bàn tay đen tối của hắn. Nếu hắn không lộ diện, sau khi mọi chuyện kết thúc chắc chắn hắn sẽ thanh trừng tất cả. Anh hiểu rõ điều này, vì vậy anh không thể từ chối giao dịch này đâu." Mộc Lâm Thâm nói với giọng không cho thương lượng:

" Cậu cậu ...' Nhung Vũ thở mỗi lúc một mạnh:" Tôi không tin cậu."

" Anh có tin tôi hay không thì kết cục của anh cũng chẳng có gì thay đổi hết, tôi đang giúp anh hoàn thành tâm nguyện, anh cũng nên cho tôi lý do để bỏ qua cho anh."

Cuộc đối thoại giữa hai người toát lên vẻ quái dị, trong nhất thời, cả Thân Lệnh Thần cũng không thể hiểu được. Hắn kinh ngạc nhìn Tiểu Mộc, không ngờ rằng y lại dùng cách trao đổi trực tiếp như vậy để hỏi ra tung tích của Ngũ ca.

Có thể sao? Dường như là không thể. Đầu dây bên kia lại im lặng. Lâm Kỳ Chiêu lo lắng rằng đây có thể là một tín hiệu chuyển tiếp, đang thúc giục lực lượng cảnh sát nhanh chóng đến điểm định vị.

Mộc Lâm Thâm nhắc:" Sắp tới giờ rồi đấy, anh quyết định đi, tôi không đợi đâu."

" Nếu tôi quyết định, cậu có làm được không?" Giọng Nhung Vũ yếu thế thấy rõ:

" Anh đã từng chứng kiến rồi đấy, những việc tôi có thể làm được còn nhiều hơn cả sự tưởng tượng của anh ... Chúng ta ở một số khía cạnh giống nhau, ví dụ như, đều rất cố chấp, cố chấp đến mức phải tìm cho ra một cách để trả thù sự tầm thường."

Lại im lặng một lúc nữa, Nhung Vũ nói:" Cậu nói đúng, chúng ta không chết bởi sự tâm thường thì chết bởi báo thù sự tâm thường."

"Nói cho tôi biết là ai? Anh luôn biết có người đang tra tung tích vụ ăn trộm trong nhà Vương Tử Hoa." Mộc Lâm Thâm hỏi, bên kia do dự, có vẻ là không tin y, giọng y chuyển sang mất kiên nhẫn:" Thời gian không còn nhiều đâu, thực ra tôi đang cho anh một cơ hội. Dù là người hay tang vật thì đều rất dễ tìm, chúng ở ngay quanh anh thôi. Nếu không phải do tôi tìm ra, điều kiện mà tôi đưa ra sẽ vô hiệu. Anh tốt nhất nên cầu nguyện rằng, em gái anh đừng gây thêm rắc rối nữa."

Uy hiếp!

Không ngờ Mộc Lâm Thâm uy hiếp vào lúc Nhung Vũ đang mềm lòng, đáng lẽ lúc này phải vỗ về cho hắn yên tâm chứ? Lâm Kỳ Chiêu máy móc đưa tay ra, dường như muốn tiến lên ngăn cản Mộc Lâm Thâm, nhưng bị Thân Lệnh Thần giữ lại. Sau vài giây do dự, câu nói chấn động trời đất của Nhung Vũ vang lên:

" Hắn tên là Tiêu Trác Lập, chi đội trưởng chỉ đội điều tra hình sự của thành phố Hàng Châu, một cảnh sát biến chất... Cha hắn là cao thủ giám định cổ vật, còn hắn là chủ nợ ngầm đứng sau những vụ cho vay nặng lãi ở khu vựcTam Giang Châu. Du Tất Thắng, tôi, Nhiếp Tử, Hà Thật, tất cả đều là quân cờ mà hắn đã thu thập. Câu trả lời nằm trên người hắn. Mặc dù tôi rất muốn tự tay giết chết cậu, nhưng giờ đây tôi lại hy vọng cậu giữ lời hứa.”

" Tôi sẽ giữ lời. Chẳng phải đêm anh cho tôi vào thùng, tôi đã nói rồi à, nếu tôi không chết, tôi sẽ giết hết các anh ... Vậy nên, tôi không nói sai. Chúng ta tán thưởng nhau, nhưng tiếc rằng không cùng đường ... Anh có thể đi rôi, không ai có thể ngăn cản anh." Mộc Lâm Thâm thốt lên một cách thâm trầm, sau đó thuận tay chấm dứt cuộc điện thoại, vẻ mặt ảm đạm đặt điện thoại lên bàn trà:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...