Chương 537: Truy đuổi tới cùng. (10)

Chương 537: Truy đuổi tới cùng. (10)

Lúc này, cửa xe cứu thương đỗ ở góc tối dưới lầu mở ra, Thân Lệnh Thần và Lâm Kỳ Chiêu cẩn thận dìu Mộc Lâm Thâm xuống xe, rồi từ từ bước về phía tòa nhà.

Phương Án là như thế này, bọn họ khống chế Dung Anh, rồi mai phục tại nhà cô ta, ôm cây đợi thỏ là xong. Lâm Kỳ Chiêu vốn có thái độ nghi ngờ về kế hoạch này, nhưng giờ đây mọi sự hoài nghi của hắn đã bị phá tan. Hai người kia dường như bị Mộc Lâm Thâm điều khiển, lặng lẽ bước vào cái bẫy ngay trước khi trời sáng. Lúc này, hắn thậm chí còn nghi ngờ rằng, có lẽ Nhung Vũ thực sự giống như những gì Mộc Lâm Thâm nói chưa hề trốn thoát, mà đang ẩn nấp ở một góc nào đó của Thượng Hải, bình tĩnh quan sát diễn biến tình hình.

" Cẩn thậc một chút, có bậc thêm đấy." Lâm Kỳ Chiêu hết sức chu đáo nói:

" Thật không ngờ lại kết thúc như thế này." Thân Lệnh Thần cảm thán: Khi nghiêng đầu nhìn, thấy Thân Lệnh Thần mang vẻ mặt đầy thương tâm, Mộc Lâm Thâm nói: “Rõ ràng là anh đang nói lời trái lòng, anh chỉ lo, liệu đường dây này có giữ được Nhung Vũ hay không, liệu có thể đủ kết tội hắn để đưa ra xét xử hay không ... Cần gì vờ vịt phụ họa với tôi như thế?”

Bị nói trúng tâm sự, Thân Lệnh Thần cười gượng: “Đừng có ép người quá đáng như vậy chứ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn rất cảm kích cậu... À đúng rồi, tiện thể hỏi một câu, tác dụng của đường dây này lớn đến mức nào?” Lâm Kỳ Chiêu cũng chờ đợi, đây cũng là tâm sự của hắn, hắn vẫn nghi ngờ cái gọi là tình cảm của một tên tội phạm. Huống hồ thời gian Mộc Lâm Thâm quen biết Nhung Vũ cũng không lâu, không có nhiều cơ hội tiếp xúc.

" Lớn lắm, tới mức coi coi nhau như sinh mạng cũng không sai ... Nếu không coi trọng tình cảm thì đã không thể làm được lâu như vậy, cũng sẽ không có chuyện Lão Qua tự sát, Nhiếp Kỳ Phong liều mạng, Lý Đức Lợi đến giờ các anh vẫn chưa thẩm vấn được. Tình cảm và tội phạm giống như thực thi pháp luật và bạo lực, chúng đối nghịch nhau nhưng lại không thể thiếu một trong hai. Tâm lý học tư pháp và tội phạm đã phát triển hàng chục năm nhưng vẫn không thể giải quyết được vấn đề tâm lý vi phạm pháp luật của các cảnh sát khi thực thi công vụ. Cũng giống như những tên tội phạm, dù chúng có tội ác tày trời, ngoan cố không chịu hối cải, thì vẫn không thể cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa chúng với xã hội bình thường. Bởi vì đây là vấn đề thuộc về cảm tính, không thể dùng lý tính hay lý thuyết để giải quyết được ... Anh không hiểu, tôi cũng không thể giải thích.

Mặc dù Mộc Lâm Thâm nói là không thể giải thích, nhưng càng nghiền ngẫm, càng thấy y nói có lý.

Khi ba người bước vào căn phòng phục kích, mọi thứ đã được dọn dẹp gọn gàng. Hai người tiếp ứng là do Nhung Vũ cử đến. Qua điện thoại, họ cung cấp một số điện thoại, nhưng theo phân tích của cảnh sát, số điện thoại này đã bị tắt máy. Đối với điều này, Thân Lệnh Thân không cảm thấy ngạc nhiên, đây có lẽ là khúc dạo đầu cho cuộc trốn chạy, chiếc sim điện thoại này có thể chỉ được sử dụng một lần duy nhất. Mối liên hệ duy nhất còn lại bây giờ chỉ là chiếc điện thoại của người tiếp ứng, họ chỉ có thể hy vọng rằng Nhung Vũ sẽ chủ động liên lạc.

Mộc Lâm Thâm ngồi yên lặng trên ghế sô pha, trông như thể đang buồn ngủ, hoặc như thể đã quá mệt mỏi, y nhắm mắt lại, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng mở màn. Trong tâm trí y, những hình ảnh của chuyến đi làm nội tuyến lần này hiện lên từng chút một, y đang cố gắng tìm kiếm, lục lại mọi ký ức liên quan đến Nhung Vũ ...

Đồng hồ chỉ bảy giờ sáng, trong văn phòng của chỉ đội trưởng chỉ đội điều tra hình sự thành phố Hàng Châu, Tiêu Trác Lập bực bội ném cây bút xuống, nhìn Trần Thiếu Dương đang ngôi trước mặt. Trần Thiếu Dương hơi nhúc nhích người, còn cục trưởng Lưu Văn Thanh và chính ủy Hà Tráng Chí cùng tỏ vẻ bất lực. Một cảnh sát mà cố chấp không chịu hợp tác thì khó đối phó hơn cả nghi phạm, huống chi còn có bốn cán bộ giám sát từ tỉnh đến theo dõi, nên việc dùng biện pháp mạnh là điều không thể.

Trần Thiếu Dương dường như đã bật chế độ 'vô lại", bất kể hỏi gì cũng im lặng không chịu hợp tác, ánh mắt đầy thù địch nhìn những người cấp trên cũ. Biểu cảm của hắn khiến người ta cảm thấy rằng nếu không bị còng tay, rất có thể hắn sẽ bất chấp tất cả mà lao lên tấn công. Đúng vậy, đội trưởng đội cảnh sát hình sự này xuất thân từ quân ngũ, thành tích và lỗi lầm ngang nhau, thật sự không thể coi là một người ngoan ngoãn. Cục trưởng Lưu nhìn trời đã sáng hẳn, ông che miệng ngap một cái rồi nói với giọng mia mai: "Thiếu Dương a cậu đang biểu tình với tổ chức đấy à? Cứ đợi Nhiếp Kỳ Phong ra khỏi phòng phẫu thuật để đối chất với cậu, tôi xem lúc đó cậu sẽ nói thế nào."

"Cậu đối xử với cấp trên và đồng chí của mình bằng thái độ như thế này sao?" Chính ủy Hà nghiêm khắc mắng:

Trần Thiếu Dương cuối cùng cũng có phản ứng, hắn gườm gườm nhìn ba người kia: " Câu này lẽ ra tôi nên hỏi các người mới đúng, không phân biệt trắng đen đã còng tay tôi lại như vậy, chỉ vì nghi ngờ tiết lộ thông tin mà các người đã định sẵn tội cho tôi rồi sao? Ai là người đang xử tệ với đồng chí của mình?”

" Đây là quyết định của sở tỉnh, chẳng lẽ còn sai được à?" Tiêu Trác Lập mắng cấp dưới:

" Sai lầm của sở tỉnh nhiều lắm, nói không chừng chuyện ngày hôm nay sai bét cả rồi ấy chứ, chẳng lẽ các người không hoài nghi chút nào à?" Trân Thiếu Dương căm phẫn hỏi:

" Càn rỡ!" Cục trưởng Lưu nổi giận:

" Ài, hết cứu rồi." Chính ủy than dài:

" Anh cứ ngoan cố chống đối đến cùng thì cũng chỉ có đường chết. Bây giờ thành thật khai báo đi, mối quan hệ của nhóm các người ra sao... diễn kịch cũng khá đấy chứ, có phải đã thuê Từ Cương làm nội tuyến hay không, sau đó nắm được chứng cứ phạm tội của Mã Ngọc Binh và đồng bọn, rồi lại bỏ qua cho chúng, cùng chúng thông đồng với nhau phải không?” Tiêu Trác Lập đập bàn hỏi:

Đây là con đường tất yếu dẫn đến sự sa ngã của mọi cảnh sát, nắm được chứng cứ phạm tội của bọn chúng, đáng lẽ phải đưa ra trước pháp luật, nhưng lòng tham nổi lên, lấy đó làm cớ tống tiền, sau đó dần dần biến thành ô dù bảo hộ.

Trân Thiếu Dương nghe vậy, trên gương mặt lộ rõ vẻ đau khổ, anh nghiến răng nói: 'Không có chứng cứ, tôi thà chết cũng không nhận tội!"

Rầm, Tiêu Trác Lập đấm bàn cái nữa:" Đợi có chứng cứ rồi thì nhận tội cũng đã muộn."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...