Chương 538: Truy đuổi tới cùng. (11)

Chương 538: Truy đuổi tới cùng. (11)

Bãi biển Ngũ Quy Oa, bên giới tuyến cảnh sát, những cảnh sát đứng gác trong mưa vẫn thẳng tắp. Khi trời dan sáng, người ta mới nhìn rõ địa điểm đặc biệt này, dọc theo bờ bãi lầy, đây ắp xe cảnh sát. Chiếc tàu cá làm chấn động toàn lực lượng cảnh sát vẫn đang trôi dạt giữa những con sóng, bị buộc chặt bởi vài sợi dây thừng. Hiện trường có vô số bóng người bận rộn đang dọn dẹp xử lý những tang vật được thu giữ trên tàu.

Trung tâm khu vực bị bao vây chặt chẽ là một chiếc xe tải bịt kín, nhân viên thẩm vấn trong thùng xe kéo mở cửa thông gió trên nóc để hít thở chút không khí. Vừa kéo ra, một luồng gió biển mang theo nước mưa táp vào, khiến không gian ngột ngạt này thoáng đãng hơn vài phần. Lý Đức Lợi ngồi ở góc thùng xe, hít một hơi thật sâu, nét mặt tiều tụy của hắn dường như có thêm chút sức sống.

Tang vật trên tàu là do Nhiếp Kỳ Phong giao cho hắn, số tang vật đó từ đâu ra, hắn không biết, ai đã đánh cắp nó, hắn càng không rõ. Còn về việc vận chuyển đi đâu, hắn nói là sang Nhật Bản, nhưng có lẽ đó chỉ là lời nói dối, vì quan hệ phức tạp với lãnh hải các nước xung quanh, người Nhật không dễ dàng để cho tàu cá vào lãnh hải của họ. Từ nửa đêm đến giờ, hắn chỉ khai báo được từng này thông tin, còn về mối quan hệ cấp cao hơn, không phải hắn không biết, mà là không chịu nói. Đúng 7 giờ, phương án thẩm vấn bắt đầu được điều chỉnh, nhân viên thẩm vấn nhận được thông tin từ tổ chuyên án , chuyển sang cách thẩm vấn khác: “ Lý Đức Lợi... tạm gọi anh là Lý Đức Lợi trước khi danh tính chính thức được xác nhận. Hãy nói vê mối quan hệ giữa anh và Lâm Đức Long? 1000 vạn mà anh bị tố cáo đã nhận dùng để làm gì?” Hả? Mí mắt Lý Đức Lợi giật giật, ngay lập tức cảnh giác.

“ Kinh doanh cho vay nặng lãi không tệ đấy chứ, nhưng chắc là thua lỗ nhiều trong thị trường chứng khoán rồi phải không? Đừng tưởng chúng tôi không biết, các người vì thua lỗ quá gấp nên mới liều lĩnh làm một vụ lớn như thế này phải không?” Một nhân viên thẩm vấn khác hỏi:

“ Thật sự không phải tôi, tôi chỉ là người vận chuyển thôi. Dù các anh có ép tôi thế nào cũng vô ích.” Lý Đức Lợi khổ sở đáp lại:” Tôi không biết gì cả.”

“ Không ép ra cậu thì anh cũng chết chắc rồi, với giá trị vụ án lên tới 6000 vạn, tôi thật sự không nghĩ ra anh còn đường nào sống sót... Phan Song Long đang khai báo, một phần đồ họ lấy trộm được đã dâng nộp cho Ngũ ca. Những kẻ bị bắt giữ đôi khi cũng nhờ Ngũ ca mà được thả ra. Các người quả là một dây chuyền hoàn hảo, có kẻ trộm, có kẻ tiêu thụ đồ ăn trồm, có kẻ gây án, và cũng có kẻ lo việc cứu người.” Nhân viên thẩm vấn nghiêm khắc nói:

Lý Đức Lợi im lặng không đáp, không ngờ một người khác lợi hại hơn lên tiếng: “Phan Song Long đã khai rằng anh là Ngũ ca, có muốn nghe lời khai của hắn không... À đúng rồi, không chỉ mình hắn đâu, Hoàng Kim Bảo cũng khai rằng anh là người trực tiếp quản lý trên hắn ... chà chà, chúng tôi xem thưởng anh rồi, té ra anh là ông trùm trong truyên thuyết đấy Ngũ ca.”

" Không không không... Tôi thực sự không phải, Ngũ ca là người khác, tôi làm gì có bản lĩnh ấy chứ.

" Lý Đức Lợi sợ choáng váng, hắn biết chuyện đám người kia làm lớn tới mức nào, nếu biết thành chủ mưu thì bắn hắn vài lần chưa đủ:

" Vậy anh phải tỏ ra hợp tác chút chứ, Nhiếp Kỳ Phong đã tàn phế lại chấn thương sọ não nặng chắc không hồi tỉnh được, Hà Thật thì đã chết, theo anh ai sẽ bị quy là chủ mưu? Chuyện này không giấu anh, cũng không lừa anh đâu, tự anh suy nghĩ kỹ đi."

"Thông thường theo quy trình xử án mà nói, tang vật nằm trong tay ai, người đó sẽ được coi là chủ mưu."

Hai thẩm vấn viên liên tục dồn ép, khiến Lý Đức Lợi không ngồi yên được nữa, môi run run:" Thực sự không phải tôi mà."

" Vậy là ai?"

"Tôi ... Tôi không biết."

“ Chẳng lẽ những gì anh nói với chúng tôi nãy giờ là đùa giỡn à? Có biết hành vi này làm tội anh thêm nặng không .... À, lại có tin mới rồi, tổng giám đốc công ty chứng khoán Hồng Phát, Phùng Thấm Sơn, đã chỉ chứng rằng anh từng làm thế chấp các tác phẩm nghệ thuật và có vài tài khoản chứng khoán ở đó. Ồ... nếu không bổ sung tiền vào, tài khoản sẽ bị thanh lý cưỡng chế ngay.” Nhân viên thẩm vấn tặc lưỡi:" Bao nhiêu chứng cứ như thế còn cãi đi đâu được, Ngũ ca, anh cũng là nhân vật lớn, hoành hành cả vùng duyên hải bao năm, cuối cùng lại chối thế này, thật quá mất mặt." Tin tức này gần như đã đẩy Lý Đức Lợi đến bờ vực sụp đổ. Tay chân hắn run rẩy, tựa như đang lẩm bẩm một mình: “Người gây nghiệp, không thể sống mà... Nghiệp chướng, nghiệp chướng...

“Nói đi, chúng tôi không quan tâm đến việc tạo nghiệp, chỉ quan tâm đến việc phạm tội thôi ... thôi, thừa nhận đi, anh chính là Ngũ ca còn gì nữa." Nhân viên thẩm vấn nói một cách nhẹ nhàng, chưa bao giờ cảm thấy thoải mái đến thế, một cuộc thẩm vấn mà không cần kết quả cụ thể thì đối với nhân viên thẩm vấn hoàn toàn không có áp lực, chẳng khác gì đang đùa bỡn với tội pham:

" Tôi thực sự không phải Ngũ ca, tôi không biết là ai."

" Thế thì ai biết."

" Nhung Vũ biết, người như thế sao có thể tiếp xúc với người dưới như chúng tôi."

Cuối cùng cũng hé mở được một chút, các nhân viên thẩm vấn nhìn nhau, có người nói: “ Ồ, vậy hả, vậy chúng tôi đợi để hỏi Nhung Vũ. Thực ra trong lòng chúng tôi cũng đã biết rồi, đùa chứ, anh đương nhiên không phải Ngũ ca ... chẳng phải chỉ là một cảnh sát thôi sao, một con ngựa hại bây, sớm muộn gì cũng lôi ra được. Đến lúc đó sẽ giới thiệu anh làm quen.”

Lý Đức Lợi vừa định thốt lên, vô tình cắn trúng lưỡi, mồ hôi lạnh toát ra rồi lại sợ hãi nuốt ngược trở vào. Nhìn dáng vẻ này, tám phần là hắn biết chút gì đó.

" Chẳng vội, chúng ta thong thả chơi với anh." Một nhân viên thẩm vấn nói:

Một người khác tiếp tục gây áp lực: “À, vậy chúng ta quay lại vấn đề này nhé. Vừa rồi có chuyện về công ty chứng khoán Hồng Phát, anh từng làm thế chấp nghệ thuật phẩm... Hai năm trước, tại khu dân cư Tân Uyển xảy ra một vụ trộm, hai cái tên Vương Tử Hoa và Khang Tráng, chắc anh không xa lạ gì nhỉ?”

Đôi mắt Lý Đức Lợi đột nhiên mở to hơn, rồi hắn nhìn thấy ánh mắt của hai cảnh sát giống như mèo vờn chuột, trong chớp mắt đó, hắn hiểu ra rằng mình chính là con chuột đuôi đã bị cháy, dù có vùng vẫy chạy khắp nơi thế nào cũng không còn đường thoát.

Hắn không nói gì nữa, hắn biết sớm đã lộ rồi, hắn hét lên dùng đầu đập vách thùng xe thật mạnh như thể muốn tự làm mình bất tỉnh để giải tỏa cơn bức bối trong lòng...

(*) Hôm nay dừng ở đây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...