"Cac anh có nghe qua công cụ tài chính nghệ thuật chưa?” Mộc Lâm Thâm từ trên giường cất tiếng, chen vào cuộc trò chuyện giữa hai người:
" À, tôi có vẻ đã hiểu rồi... Ý của anh là, dựa trên tín dụng tài sản làm cơ sở, loại công cụ tài chính có tính chất chứng khoán đó đúng không?" Lâm Kỳ Chiêu hỏi:
Mộc Lâm Thâm khen ngợi:" Nói ra được lời này chứng tỏ là anh thua trên thị trường chứng khoán không ít rồi."
Lâm Kỳ Chiêu cười méo xeo, tên này thật sự làm người ta khó mà ưa nổi.
Nói tới tài chính và chứng khoán thì Thân Lệnh Thần coi như hỏng rồi, không hiểu họ đang nói gì:" Thế là sao?"
Giải thích cho người ngoài nghề nghe chuyện này thế nào đây, Lâm Kỳ Chiêu tổ chức ngôn ngữ một lúc mới nói được:" Cái này hơi phức tạp, nhưng nói một cách đơn giản thì, ví dụ như anh có một món đồ nghệ thuật, cần tiền nhưng không muốn bán nó, anh có thể thông qua bên thứ ba làm cam kết thế chấp. Anh sẽ nhận được khoản vay với giá trị khoảng 40-50% giá trị thị trường, nếu đến hạn mà không thể trả nợ, bên bảo lãnh có quyền bán tài sản đó để trả nợ cho bên cho vay. Tuy nhiên, trong suốt thời gian vay, cả bên bảo lãnh và bên cho vay đều không có quyền xử lý tài sản nghệ thuật."
"À, có nghĩa là, hắn có một đống nghệ phẩm có thể dễ dàng thế chấp để vay tiền, thông qua cách này thì chẳng sợ bị lộ sao?" Thân Lệnh Thần hiểu ra:
"E là đúng như vậy." Lâm Kỳ Chiêu đã thấy sự liên kết rõ ràng giữa thủ đoạn này và vụ trộm của Vương Tử Hoa, che giấu sự thật trong những mối quan hệ xã hội phức tạp này có khi còn an toàn hơn cả việc giấu chúng dưới lòng đất:
Cả hai đều cảm thấy rùng mình khi nghĩ về cách thức này, nếu được vận hành đúng cách, nó có thể tiếp tục lặp lại vô hạn, cũng không khó hiểu khi cảnh sát mãi không thể tìm ra thêm dấu vết của những món đồ bị ăn cắp.
Nói ra rồi thì không có gì cao minh, nhưng điều cao mình ở đây là nếu người ta hiểu rõ các quy tắc và có mối quan hệ lợi ích, thì tất cả mọi người đều bị kéo lên chiếc thuyên tội phạm của hắn ... Dù biết đó là đồ ăn cắp, nhưng vì lợi ích cá nhân, cả bên thế chấp lẫn bên cho vay đều sẽ chọn im lặng.
Đây là quy tắc ngầm trong xã hội, rất nhiêu chuyện mọi người đều hiểu, chẳng qua là không nói ra mà thôi.
Vậy thì, cuộc gọi triệu tập quy mô lớn không có mục tiêu thực sự chỉ nhằm một mục đích duy nhất: phá vỡ sự im lặng mà thôi. Chính cách làm đơn giản này, trong những tình huống đặc biệt, lại có thể tạo ra hiệu quả kỳ diệu.
"Thực ra, bất kể là các anh có bắt được hắn hay không thì hắn cũng đã đi đến đường cùng rồi, những người có chấp niệm quá sâu, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi kết cục bi thảm. Tôi nghĩ, những thứ hắn không thể buông bỏ quá nhiều, tình thân, tình bạn, nỗi nhớ .… Thực sự quá nhiều, người càng cô đơn, càng nhạy cảm với tình cảm." Mộc Lâm Thâm vừa nói vừa hồi tưởng lại những lần ít ỏi gặp gỡ với Nhưng Vũ, chuyện đi tới mức này, trong lòng chỉ còn lại sự thương xót sâu sắc: "Tình cảm à? Hắn còn có tình cảm gì chứ?" Lâm Kỳ Chiêu lại thấy chướng tai rồi:
" Lão Lâm, tôi gọi anh một tiếng Lão Lâm nhé, bảo sao anh đẹp trai sự nghiệp tươi sáng mà bị con gái nhà người ta đá ... Anh còn trẻ thế này mà đầu óc đã bị thể chế hóa còn hơn cả Lão Thân nữa, không còn cảm xúc bình thường nữa, vì vậy anh không thể hiểu tại sao Hà Thật lại tự sát, không thể hiểu tại sao Nhiếp Kỳ Phong lại liều mạng muốn diệt
tôi .
.. chắc anh cũng không thể hiểu tại sao một đám người như vậy lại đốt lửa tín hiệu trên bờ biển ... Phật giáo nói, không điên cuồng, không thành Phật. Thực ra, từ một góc độ khác, Phật và Ma chẳng qua chỉ là hai mặt của một sự cố chấp." Mộc Lâm Thâm nhẹ nhàng nói, những lời cuối gan như không nghe thấy, như thể y đang tự nói với bản thân, mình há chẳng phải cũng vậy sao?
Thân Lệnh Thân khẽ chạm nhẹ vào Lâm Kỳ Chiêu trong bóng tối. Lâm Kỳ Chiêu hiểu ý động tác nhỏ này, là không muốn hắn tranh cãi với Tiểu Mộc, vì sợ chạm đến nỗi đau của y. Thực ra, Lâm Kỳ Chiêu hoàn toàn không có ý định tranh luận, hắn nhận ra rằng, hai người họ có thể hiểu sâu sắc như vậy cũng không khó lý giải từ một góc độ khác. Nhung Vũ và Mộc Lâm Thâm thực ra cùng một loại người.
Nghĩ đến đó Lâm Kỳ Chiêu nói chắc nịch: " Hắn chắc chắn sẽ tới."
Mộc Lâm Thâm thở dài:" Ừ, sắp tới rồi."
Lời vừa mới dứt đèn cảnh báo màu đỏ trên xe lóe lên, chiếu vào khuôn mặt trắng bệch do mất máu của Mộc Lâm Thâm, làm mặt y dường như đỏ lên...
Kính coong, kính coong ... Tiếng chuông cửa kêu liên hồi, cho thấy người bấm chuông đang rất nóng ruột.
Quan Nghị Thanh tóc tai rối bời, khoác chiếc áo ngủ vải bông mỏng, ở trong phòng ngủ và nhà vệ sinh, vài đặc cảnh ra hiệu bằng tay rồi ẩn mình đi. Cô chỉ đợi thêm hai tiếng bấm chuông, sau đó sẽ xỏ dép vào cố tình tạo ra tiếng động lớn khi đi mở cửa.
Đúng thế, hiện cô đang ở trong nhà của Dung Anh, thời gian là 5 giờ 40 phút sáng, đợi manh mối của Nhung Vũ đã mất tích hiện ra.
Cạch, cô mở cửa chống trộm dày, đầu tóc bù xù che đi quá nửa khuôn mặt, thò đầu ra hỏi to:" Ai thế?"
" Cô có phải là Anh Tử không?" Đối phương có hai người, hỏi:
"Ừm." Quan Nghị Thanh am ừ: " Tôi là bạn của anh trai cô, anh ấy bảo chúng tôi tới đón cô đi." Đối phương nói:
“Nói bừa, sao anh trai tôi không gọi điện cho tôi?” Quan Nghị Thanh có tình nói như thể đang ngài ngủ, hòng che đậy giọng thật của mình, nhưng có vẻ như hai người kia căn bản không biết Dung Anh:
" Chúng tôi có thể vào nhà nói chuyện không? Cô nhận ra cái này chứ ... Đây là hộ chiếu mà anh trai cô làm cho cô." Một người khác vì tự chúng minh thân phận, lấy hộ chiếu của Dung Anh ra:
Kéttt, cửa mở ra, Quan Nghị Thanh bước sang một bên, hai người bước vào rồi nhanh chóng đóng cửa lại, vội vàng nói với vẻ lo lắng: “ Anh Tử, mau đi đi, anh trai cô gặp chuyện rồi, tạm thời không thể gặp cô được... Vé máy bay lúc 7 giờ sáng, bây giờ đi vừa kịp, chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ cho cô rồi... hả?”
Vừa quay đầu sang nhìn Quan Nghị Thanh, người đang nói há hốc mồm, khác biệt lớn quá, người đó vội nhìn vào hộ chiếu, ngẩn ra mất một lúc:" Nhầm người rồi à? Cô là ai?"
" Đây chính là điều mà tôi đang muốn hỏi đấy, anh là ai, trả lời tôi trước đi." Quan Nghị Thanh vừa nói vừa nhảy lùi ra sau nhường đường:
Tức thì từ trong hai phòng ngủ,nhà vệ sinh và phía sau rèm che ở ban công, bảy tám cảnh sát vũ trang đầy đủ đã ập đến, súng lăm lăm trong tay vây quanh. Hai người như bị sét đánh, đứng ngây ra nhìn cảnh trước mắt, hộ chiếu trên tay rơi xuống đất “bịch” một tiếng. Hai người ứng đã bị khống chế một cách lặng lẽ không he có tiếng động.
Bình luận