Chương 519: Hành động Ánh Lửa. (2)

Chương 519: Hành động Ánh Lửa. (2)

22 giờ 55 phút, thông tin từ hiện trường thôn Thương Cơ cho hay, sát thủ Nhiếp Kỳ Phong trọng thương sa lưới, trong quá trình bắt giữ, một số người không nghề nghiệp đã bị thương, trong đó một người bị thương nặng và một người đã tử vong. Xe cứu thương đã được điều động đến hiện trường.

Vì vụ án có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, chỉ huy đang trên đường đã ngay lập tức ra lệnh bắt giữ Hà Thật (biệt danh Lão Qua).

" Lão Qua ... Mau lên, quay đầu đi ... Phản rồi, con mẹ nó phản hết rồi." Lý Đức Lợi vừa chạy hộc tốc trong mưa vừa nói vào điện thoại:

" Phản cái gì? Ai phản ai?" Lão Qua ở trong điện thoại còn chưa hiểu tình thế:

" Còn ai được nữa chứ? Gái lũ chó má mà anh nuôi đấy." Lý Đức Lợi chửi bới:

"Phun mẹ mày rắm đấy à? Đó là lũ chó trói quanh chân tao, đứa nào dám phản chứ?" Hà Thật không tin, lũ ngu đó chỉ cần cho khúc xương là vẫy đuôi rối rít rồi, bao năm qua chưa thằng nào dám trở mặt với ông ta:

" Ông đắc ý cái chó gì hả, đám khốn kiếp đó theo Mộc thiếu gia tạo phản rồi, tôi thiếu chút nữa không chạy thoát được, không biết bây giờ Nhiếp Tử làm sao đây." Lý Đức Lợi rống vào điện thoại:

Bên kia ước chừng nghe ra vấn đề rồi, vội vàng hỏi lại:" Lão Lợi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

" Nhiếp Tử ra tay rồi ... nổ súng rồi, hiện giờ khu vực thôn Thương Cơ đâu đâu cũng toàn là xe cảnh sát ... Mau đi đi, thông báo với Vũ ca, bên này hỏng hẳn rồi, các huynh đệ đường ai nấy đi thôi." Lý Đức Lợi nói xong cũng vứt luôn cái di động đi:

Chiếc di động bay vào vũng nước bên đường lóe sáng vài cái roi đèn hiển thị dần tắt đi.

Bóng dáng giảo hoạt đó biến mất bên trong ngõ tối, hắn đợi một một loạt xe cảnh sát nữa phòng qua mới chui ra, men theo đường chạy tới đường Chính Dân, nơi đó vào buổi tối vẫn xe qua xe lại, nhanh chóng nhảy lên một taxi vừa trả khách, biến mất trong màn mưa.

Túi xác được kéo lại, Đại Hồ Lô đã khóc tới hôn mê rồi, Mộc Lâm Thâm gọi người tới khiêng hắn đi, không ngờ vừa đỡ lên thì hắn lại tỉnh, tiếp tục khóc, ôm lấy túi xác, không ai khuyên nổi.

Không thể vận chuyển thi thể đi, người đỡ Đại Hồ Lô nhìn hắn khóc thảm thiết như thế, cũng khóc luôn, trong mưa gió tiếng mưa hòa lẫn tiếng khóc.

Trên xe, Mộc Lâm Thâm gọi người tới trông chừng Lưu Dương, cái gương mặt non nớt đó tái mét, hắn chỉ là đứa bé mười mấy tuổi thôi, cứ nắm chặt tay y không buông, hai hàng nước mắt chảy dài:" Đại ca, em không sao ... Không sao đâu, Hồ Lô ca chết rồi, anh đừng bỏ lại bọn em." " Không đâu, anh đi đâu được chứ." Mộc Lâm Thâm võ về hắn, nước mắt cũng chảy không ngừng, không khóc, nhưng nước mắt cứ thế rơi: Một bóng người xuất hiện trước mặt Mộc Lâm Thâm, là Thân Lệnh Thần, trên đầu, trên tay đều được băng bó, còn chưa kịp nói gì thì y đã quát vào mặt:" Con mẹ anh, bây giờ đã hài lòng chưa, tại sao lại ngăn tôi đánh chết thằng chó đó .."

Không thể đích thân đánh chết Nhiếp Kỳ Phong đã thành tiếc nuối lớn nhất của Mộc Lâm Thâm, biết y đang trong lúc quá khích, Thân Lệnh Thần cũng không trách mắng gì cả, chỉ nói:" Ra tay thế cũng đủ nặng rồi, Nhiếp Kỳ Phong toàn thân đa chấn thương, não chấn động nặng, chẳng may mà không bình thường lại được, chuyến này uổng công .

.. Cậu ra tay ác quá đấy..."

Thân Lệnh Thần lại một lần nữa phải đánh giá lại Mộc Lâm Thâm, y tuyệt đối không phải là kẻ vô hại như biểu hiện bên ngoài, bình thường sức trói gà không chặt nhưng lúc cần liều mạng, thằng nhãi này tuyệt đối không do dự. Lúc đó mà y chỉ do dự một chút thôi, tên Nhiếp Kỳ Phong kia hoàn toàn có cơ hội chạy thoát, nhưng không y bất chấp tên đó cầm súng, vẫn không ngần ngại xông lên.

" Tôi không quan tâm, nếu anh không ngăn cản, tôi đã giết chết hắn rồi ... Mộc Lâm Thâm vẫn không tin được, chuyện lại tới mức này, liên tục quệt đi nước mắt nói:" Chúng còn người, chuyện này sẽ còn xảy ra, tôi phải diệt trừ hậu họa, tôi phải giết hết bọn chúng ... Lão Thân, anh không được ngăn tôi." " Cậu thấy tôi sẽ có ý kiến à? Giao cho tôi xử lý." Thân Lệnh Thân không phải là cảnh sát cứng nhắc, hắn tới tìm Mộc Lâm Thâm cũng là vì thế, chuyện này cần giải quyết thật nhanh:”" Đi theo tôi."

Đợi Tiểu Thất tới, Mộc Lâm Thâm dặn dò hắn chăm sóc Lưu Dương, lại trấn an Lưu Dương mấy câu rồi theo Thân Lệnh Thần xuống xe.

Thân Lệnh Thần dẫn Mộc Lâm Thâm đi thẳng lên một chiếc xe cứu thương. Trên cáng, Nhiếp Kỳ Phong, vừa tỉnh lại nhờ mũi tiêm trợ tim, đang cắn ống thở, khắp người gân như không còn chỗ nào lành lặn. Khi khuôn mặt của Mộc Lâm Thâm tiến lại gân, hắn liền có phản ứng dữ dội, phát ra những âm thanh khàn khàn, giọng biến đổi, nhưng vẫn nghe rõ ràng một câu đe dọa tàn nhẫn: " Đợi đấy, tao sẽ giết cả nhà mày!"

" Mày chỉ còn lại cái mồm có thể động đậy được thôi, tao cho mày cơ hội nói chuyện." Mộc Lâm Thâm không khóc trước mặt loại người này, mặt lạnh như sắt, tay đặt lên vết thương của hắn, ấn xuống:

Nhiếp Kỳ Phong chỉ mạnh miệng được thôi, bên trong hắn sụp đổ rồi. Cảnh tượng bị vô số người lao vào đánh hội đồng đã trở thành cơn ác mộng nghiền nát toàn bộ sự tự tin của hắn. Hắn trừng trừng nhìn Mộc Lâm Thâm, giọng nói gần như không thể nghe thấy, thì thào: " Tại sao... tại sao...

"Mày đang thắc mắc tại sao tao lại làm nội tuyến cho cảnh sát đúng không? Bởi vì ít ra, nội tuyến vẫn được xem là con người, còn những kẻ khác trong mắt bọn mày chẳng khác gì lũ súc sinh, muốn sai khiến thế nào thì sai khiến, thích giết lúc nào thì giết. Bọn họ liêu mạng vì bọn mày, chỉ mong được sống, còn bọn mày thì muốn lấy mạng ai là lấy ... Tao không hề gây sự gì với bọn mày, tao thậm chí còn chẳng biết mày là ai, là bọn mày tự tới tìm tao ... Từ cái ngày mày nhét tao vào thùng gỗ, tao đã chờ đợi khoảnh khắc tiễn mày xuống địa ngục. Lời tao hôm đó chúng mày còn nhớ chứ, tao mà thoát được, tao sẽ lấy mạng từng đứa bọn mày ..." Mộc Lâm Thâm nghiến răng nói, giọng lạnh băng, khiến người nghe không rét mà run.

Nhiếp Kỳ Phong miệng mấp máy mấy lần, không phản bác được, hắn còn nhớ, cũng coi như không nhớ, vì người từng đe dọa hắn như thế không ít, hắn không coi ra gì, ai ngờ một ngày thành sự thật.

Nghĩ lại bọn chúng thực sự quá tự đại, một người chúng suýt giết chết, chẳng lẽ còn ngoan ngoãn nghe lời sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...