Thân Lệnh Thần đánh mắt, bảo Mộc Lâm Thâm hỏi đi, không mong tên kia trả lời thật, nhưng hắn tin bằng vào đôi mắt của hắn, vì chàng trai này, ngay cả từ trong lời nói dối cũng nghe ra được thông tin hữu ích nào đó.
Mộc Lâm Thâm hiểu điều ấy, ổn định lại cảm xúc:" Đứng sau lưng mày là ai, mày dám ngang nhiên nổ súng giết người như thế, tao biết không phải là Nhung Vũ."
" Khục khục khục ...' Nhiếp Kỳ Phong cười như cú kêu đêm, rõ ràng đang chế nhạo hay đang tự đắc:
" Mà cười khó nghe thật, tao thấy mày ngu xuẩn như thế, chắc là không biết rồi, vậy chuyển sang câu hỏi đơn giản hơn vậy, vì sao mày tới Hàng Châu vào lúc này, địa bàn của mày không ở đây?"
Nhiếp Kỳ Phong vẫn cười, căn bản không định nói chuyện nữa.
" Tao hiểu rồi, mày đừng đắc ý như vậy, mày ở đây thì chứng tỏ là số tang vật kia còn chưa đi xa, mày tới đây là muốn lấy tang vật mang đi cùng.' Mộc Lâm Thâm gật gù:
Nhiếp Kỳ Phong đảo mắt, tựa hồ định tính toán gì đó, nhưng Mộc Lâm Thâm chẳng buồn nhìn thêm, quay người bước đi, nhảy xuống xe, không hỏi thêm nưa nữa.
Thẩm Lệnh Thần vội vàng đuổi theo, Mộc Lâm Thâm nói thẳng:" Hỏi không ra đâu. Loại có tính cách chống đối xã hội như hắn, phải từ từ mới bẻ gãy hoàn toàn ý chí được... Hắn không hành động một mình, chắc chắn còn đồng bọn. Người trực tiếp liên hệ với Hoàng Kim Bảo không phải hắn, hắn không để lộ thân phận đâu."
" Chắc chắn hắn đến cùng Lý Đức Lợi, cả hai biến mất cùng lúc, nhưng lại không thấy tung tích của Lý Đức Lợi. Tên đó hẳn đang chờ để tiếp ứng." Thẩm Lệnh Thần suy đoán, bây giờ thông tin đã trở nên rối loạn, nhưng chỉ có thể tìm ra manh mối trong sự hỗn loạn này mới mong tóm gọn được những con cá còn lọt lưới:
Cả hai gân như đồng thời lên tiếng:" Lý Đức Lợi bỏ chạy một mình rồi." Thân Lệnh Thần gọi Quách Vĩ:" Quách Vĩ, mang bản đồ tới đây." Quách Vĩ vội vã chạy lên, lúc này trông đã vô cùng thảm hại, áo quân rách tả tơi, hắn cầm theo một chiếc máy tính bảng, đưa cho Thân Lệnh Thần đang đứng dưới cơn mưa.
Dưới tán ô, Thân Lệnh Thần lau tay rồi vuốt nhẹ lên màn hình. Đó là bản đồ triển khai chốt chặn theo thời gian thực của lực lượng cảnh sát. Đường cao tốc, cầu, ga tàu, bến cảng, tất cả đều được đánh dấu bằng những chấm đỏ nhấp nháy, cho thấy các điểm kiểm soát đã bắt đầu hoạt động. Một tấm lưới khổng lồ đã được giăng ra, phong tỏa hoàn toàn các tuyến đường ra vào Hàng Châu.
" Khả năng cao Lý Đức Lợi đang ở cùng với tang vật vụ trộm ở Thượng Hải hôm nay." Thân Lệnh Thần lướt màn hình nói: " Chắc chắn không sai được, chúng định chuyển cả hai lô tang vật cùng lúc rồi cao chạy xa bay. Chỉ cân Nhiếp Kỳ Phong và Lý Đức Lợi trốn thoát, thì những kẻ đứng trên chúng sẽ an toàn." Mộc Lâm Thâm nhanh chóng xâu chuỗi lại mọi thứ. Nhung Vũ hiếm khi ra mặt, kẻ đóng giả "Ngũ ca" chủ yếu là Nhiếp Kỳ Phong và Lý Đức Lợi. Còn vụ án của Vương Tử Hoa, đám lính mới dưới trướng cùng Mộc Lâm Thâm đã bị đẩy ra chịu tội thay.
Như vậy, cả tổ chức sẽ chuyển nguy thành an.
" Chúng không thoát được qua đường bộ đâu, vậy chỉ còn lại chỗ này thôi." Thân Lệnh Thần chỉ bến tàu:
" Đúng, là đường biển. Đó mới là sở trường của bọn chúng." Mộc Lâm Thâm nói xong xịt mũi một cái:" Anh xử lý tiếp đi ... Tôi còn có việc." Trong khi Thân Lệnh Thần cầm điện thoại thông báo về tổng bộ, Mộc Lâm Thâm lại quay về phía nhóm người đang tụ tập bên hàng rào, cố gắng khuyên nhủ Đại Hồ Lô.
Thân Lệnh Thần nhìn thấy cảnh đó, định bước lên ngăn Mộc Lâm Thâm lại, hăn không thể khoanh tay nhìn Mộc Lâm Thâm sa ngã, hòa lẫn vào đám người đó, y đi vào con đường không lối về. Nhưng lần này, hắn chần chừ.
Mỗi người đều là phiên bản độc nhất của chính mình, Thân Lệnh Thần hiểu rằng chỉ có Mộc Lâm Thâm mới nhìn thấy những tia sáng le lói trên những con người lang bạt, sống nhờ lừa gạt, trộm cắp kia. Vào thời khắc nguy nan nhất, chính những tia sáng yếu ớt đó đã tụ lại, bùng lên thành tia lửa rực rỡ nhất. Lúc này, ngay cả những cảnh sát có mặt cũng nhìn ve phía đám lưu manh, quần áo ướt sũng kia với ánh mắt pha lẫn sự tôn trọng.
Vì thế Thân Lệnh Thần không ngăn cản nữa, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau.
Mộc Lâm Thâm bước đi trông có vẻ rất nặng nề, lưng hơi còng xuống, Khi y chậm rãi tiến đến trước mặt những tên lưu manh kia, từng người một đứng dậy.
Đến lúc này, tất cả đều đã thấy rõ, Mộc gia không thuộc về thế giới của những kẻ sống bên lề xã hội. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, bởi vì y, dù thế nào đi nữa, vẫn đã bước đến bên họ.
" Giúp tôi tìm một người... Hắn tên là Lý Đức Lợi, bây giờ đang chạy trốn về phía bến cảng." Mộc Lâm Thâm nói, giọng mỗi lúc một yếu dần:
" Hắn đi cùng tay súng đã giết Nhị Hồ Lô, hắn sẽ chạy theo đường biển, nhưng không đến thẳng bến cảng. Chắc chắn có một con thuyền đang đợi dọc theo bờ biển, có thể là tàu cá hoặc du thuyền, chắc chắn có liên quan đến buôn lậu trên biển ... Triệu tập hết các huynh đệ lại đây, giúp tôi bắt hắn, giao cho cảnh sát. Để hắn chết dần, mục rữa trong tù...
Có lẽ là vì xung quanh đầy rẫy cảnh sát và xe cảnh sát, có lẽ vì nỗi sợ hãi còn sót lại sau trận đấu súng vừa qua. Cũng có thể là vì chính họ cũng đang hoài nghi vê những gì mình đã làm, những ánh mắt hướng về Mộc Lâm Thâm càng trở nên phức tạp, không ai lên tiếng hưởng ứng.
"Tôi biết... Mọi người không còn tin tôi nữa, nhưng tôi cầu xin mọi người, giúp tôi lần này... lân cuối cùng... Viên đạn đó vốn nhắm vào tôi. Nhị Hồ Lô chết thay tôi... Nhưng tôi thà rằng người chết là tôi, chứ không phải anh ấy... Tôi xin mọi người ... vì Nhị Hồ Lô... " Mộc Lâm Thâm nghẹn ngào, nước mắt lăn dài, y từ từ quỳ xuống, giữa cơn mưa tầm tã:
Không phải là quỳ xuống cầu xin, mà là không còn gắng gượng nổi trước sức nặng của sinh mệnh, chân yếu dần, y khuyu xuống, rồi ngã sấp, cuối cùng mềm nhữn nằm giữa màn mưa.
Bàn tay y vẫn ghì chặt lấy eo mình, dưới ánh đèn, một mảng đỏ thẫm loang dần, thấm đẫm cơn mưa lạnh lẽo.
Bình luận