Chương 518: Hành động Ánh Lửa. (1)

Chương 518: Hành động Ánh Lửa. (1)

Khi nhóm cảnh sát thường phục đầu tiên từ bên ngoài lao đến hiện trường, họ bị cảnh tượng dưới ánh đèn xe làm cho choáng váng. Hàng chục người đang đánh đập một người, bóng dáng mờ ảo, tiếng mưa, tiếng la hét và tiếng khóc hòa lẫn trong hỗn loạn.

Thân Lệnh Thân đã bị đám đông nuốt chửng, hắn ra sức gọi lớn "Tiểu Mộc, Tiểu Mộc", kéo một người nhưng không phải, rồi kéo thêm một người nữa cũng không phải, liêu mạng chạy đến gần, cuối cùng mới nắm được một người, là Mộc Lâm Thâm, đang trong tình trạng điên loạn.

Mộc Lâm Thâm chẳng biết gì nữa, vung một viên gạch đánh vào đầu Thân Lệnh Thần, nhưng Thân Lệnh Thần đã kịp bắt lấy, khuôn mặt y đầy nước mưa, trông như thể đang giằng co sinh tử, vùng lên đánh bất kỳ ai ngăn cản mình.

Đoàng ... Đoàng ... Đoàng ... Đoàng ...

Tiếng súng nổ liên tục, cảnh sát bao vây ngoại vi nổ súng trấn áp đáp đông, Thân Lệnh Thần đạp Mộc Lâm Thâm ngã lăn quay, tát người khác:" Mau dừng tay, mau dừng tay, đánh chết người .. Á...."

“ Dừng tay, dừng lại...'

“Mau dừng lại...

Thân Lệnh Thân lao tới che chắn cho tay súng kia, tức thì tay, đầu, vai liên tục bị trúng đòn, may tiếng súng bên ngoài vang lên kịp thời, khiến đám đông điên cuồng đó khựng lại, người cầm ván gỗ, người cầm gạch, người nào người nấy hai mắt đỏ ngầu thù hận, vẫn có thể xông tới bất kỳ lúc nào.

" Dừng tay, mau dừng tay ... Bây giờ còn có thể nói là ra tay bắt cướp, nếu đánh chết người sẽ thành cố ý gây thương tích ... Tiểu Mộc, mau bảo bọn họ dừng lại..."

Thân Lệnh Thần hai tay che đầu, quỳ trên mặt đất gian nan hét lên.

" Tiểu Dương, tỉnh lại, tỉnh lại ...' Lại có người oa khóc, tiếng khóc kéo dài, mọi người sực tình quay lại, là Tiểu Thất, nằm đó là Lưu Dương: "Mau, mau cứu người đã...'

" Cứu Tiểu Duong

Đám đông lại một lân nữa hỗn loạn, nháo nhào cả lên, ít nhất họ cũng bỏ qua tay súng kia rồi, Thân Lệnh Thần ngã xuống, chậm thêm một chút nữa, cái mạng hắn cũng bỏ lại ở nơi này.

Khi mấy chiếc xe cảnh sát lao như bay tới hiện trường, Đại Hồ Lô gạt đám đông chạy về phía bọn họ, quỳ rạp xuống trước ánh đèn xe, không ngừng dập đầu. Những cảnh sát mặc thường phục tiến lên kéo han lên, nhưng hắn quyết không chịu đứng dậy, khóc đến khản giọng, hét lên:

“ Cứu người, cứu lấy huynh đệ tôi với... Tôi sẽ đi tù, tôi sẽ ngồi hết tù thay bọn họ ... Cứu họ đi, tôi xin các bạn đấy." " Mau... Tôi từng học cấp cứu, đưa tới bệnh viện không kịp đâu..." Quách Vĩ chạy tới, xem vết thương của Lưu Dương, may quá, không nặng, sai người đỡ hắn vào bức tường phá rỡ dang dở, xé một đoạn áo băng bó vết thương, lại chạy tới phía tay súng bị đám lưu manh ẩu đả, sờ mũi, vai, xem cái chân biến dạng, nhìn qua thôi đã phát sợ, người này có cứu cũng cả đời tàn tật:" Vẫn còn thở ... Gấy xương nhiều chỗ ... Á, sư phụ, sư phụ, hắn chính là Nhiếp Kỳ Phong."

Đây là kẻ lợi hại trong tập đoàn tội phạm kia, nếu không phải bị đám lưu manh xông tới vây công, sợ rằng đã khiến hắn chạy thoát rồi, nhìn Nhiếp Kỳ Phong nằm đó như xác chết, ai có thể ngờ đường nhân vật sống oai hùng cả đời, lại gặp kết cục thảm hại như thế này.

" Chó cùng giứt dậu, muốn giết người bịt miệng .… Thân Lệnh Thần vừa mở miệng ra đáp là toàn thân đau đớn, hắn muốn đứng lên, loạng choạng ngã xuống vũng nước bẩn:

Quách Vĩ chạy tới, thấy đầu Thân Lệnh Thần vỡ rồi, thủng một lỗ to như ngón cái, vội vàng xé áo băng bó cho sư phụ. Thân Lệnh Thần không ngờ tự cầm miếng vải, phẩy phẩy tay, bảo hắn đi xem người kia ...

Đại Hồ Lô vẫn đang khóc lóc, mấy cảnh sát đã vây quanh Nhị Hồ Lô nằm đó, kiểm tra một lượt, đều lắc đầu. Đại Hồ Lô không tin, làm sao có thể thế được chứ, vừa nay mọi người còn cùng tụ tập với nhau, cùng la hét muốn đi theo Mộc ca cơ mà, sao lại thế này, hắn hết kéo người này lại cầu người kia:" Chú cảnh sát ơi ... Cứu huynh đệ của tôi đi... Tôi tự thú, tôi sẽ đi tù, các anh cứu cậu ấy đi, cậu ấy không làm chuyện gì xấu, chỉ tham ăn thôi ...mọi chuyện đều là tôi làm hết, có chết cũng phải để tôi chat .…

Toàn thân hắn đầy bùn đất, gặp ai cũng quỳ lạy, khi Quách Vĩ chạy tới, Đại Hồ Lô lại như bắt được cọng rơm cứu mạng, Quách Vĩ quỳ xuống, hắn quỳ theo. Quách Vĩ kiểm tra động mạch cổ, hắn tủi thân kéo tay Nhị Hồ Lô đặt lên má, vừa vuốt ve vừa khóc: “Lão Nhị à ... đừng chết nhé, đã hứa là khi chúng ta có tiền uy phong rồi sẽ cùng nhau ra nước ngoài kiếm gái Tây mà ... Mày nói không giữ lời, lão tử đi một mình thì có ý nghĩa gì ... Lão Nhị à, tao sẽ không tranh với mày nữa, mày đừng chết, đừng chết mà ... Sau này mày làm đại ca, tao làm tiểu đệ .. ” Quách Vĩ cảm nhận mạch đập đã ngừng, cầm điện thoại lên soi vào đồng tử đã mở rộng, hắn biết rằng đã không thể cứu được nữa. Nhị Hồ Lô trúng hai phát đạn, một ở bụng, một ở ngực, cả hai nơi này máu đều đã ngừng chảy, nhưng khi hắn nhìn vào Đại Hồ Lô đang tuyệt vọng gào khóc, hắn không thể nào thốt ra khỏi miệng sự thật này.

Tiếng khóc cứ nhỏ dần khàn dần, hiện trường chia thành hai phe. Một phe tụ tập quanh nơi có Thân Lệnh Thần ở trung tâm, Nhiếp Kỳ Phong nằm ở đó. Phe còn lại vây quanh chỗ Nhị Hồ Lô, Mộc Lâm Thâm ngồi bên cạnh hắn. Y không khóc lóc cầu xin người khác như Đại Hồ Lô, chỉ ngồi đó dùng tay áo, lau đi, rồi lau lại, liên tục lau đi giọt nước mưa trên khuôn mặt của Nhị Hồ Lô. Lau rồi lại ướt, ướt lại tiếp tục lau.

Y nhớ tới cảnh lần đầu tới tân thôn Thương Cơ, tên béo này nhét thẻ giới thiệu gái cho mình, cười khùng khục dâm tiện.

Y nhớ tới lúc Nhị Hồ Lô nghe mình dạy cách tống tiên, gương mặt ngốc nghếch tỏa sáng, hưng phấn vô cùng.

Y nhớ hết, chẳng quên chuyện gì cả, trong trí nhớ của y, Nhị Hồ Lô chẳng làm được chuyện gì tốt lành cả, một chuyện cũng không có, nhưng y thà để tên xấu xa đó lén giấu tiền của mình, lén ăn vụng, mơ mộng thay mình làm đại ca, chứ không muốn hắn yên bình nhắm mắt nằm đây, không mở ra nữa.

Mộc Lâm Thâm vuốt ve khuôn mặt béo tròn của Nhị Hồ Lô, làm gì có thằng lưu manh nào béo tròn như thế không, trong lòng như có ngọn lửa đang cháy, cháy đến mức khiến y cảm thấy đau đớn, đau đến mức nước mắt cứ thế tuôn trào, nhưng lại không biết phải giận dữ vào đâu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...