Gieo xuống hạt giống tốt, vào thời khắc nguy hiểm nhất, đã nở ra trái quả lành.
Mộc Lâm Thâm nhắm mắt lại, kiềm chế sự kích động trong lòng, giọng vang vang khắp tòa nhà xây dở:" Tôi biết, Lão Qua bây giờ muốn nuốt sống tôi, tôi cũng biết, hắn chắc chắn đã cài người trong đám huynh đệ của chúng ta ... Không quan tâm ai đã báo tin cho ông ta, tôi không truy cứu, vì tôi biết, mọi người bị ông ta lừa mà thôi. Lúc nguy nan, ai đứng bên mọi người, là ông ta hay tôi?”
"Giờ tôi đứng đây nói công khai, tôi không sợi Từ hôm nay, tôi sẽ cùng với những huynh đệ coi tôi là đại ca, đi đứng đàng hoàng, ngẩng cao đầu, chứ không phải làm súc sinh, làm chó cho cái tên đại ca khốn nạn đâm sau lưng chúng ta ... Dù chỉ chúng ta chỉ có cái mạng nát, nhưng chúng ta phải để nó chết trong tay mình! Chứ không phải là đi làm tốt thí cho kẻ khác... ai tin tưởng tôi, thì bây giờ đi theo tôi."
Mộc Lâm Thâm giơ tay lên hét thật lớn rồi xoay người bước đi, cảm xúc bị kìm nén của đám lưu manh bị kích động, được giải phóng, được khơi dậy không có gì ngăn cản được nữa, cả đám ngửa cổ hú hét như đàn sói hoang trong công trường trống.
Đại Hồ Lư hô to "Đi!", Nhị Hồ Lư hô theo “Đi!”, tiếp đó nhóm người từ trường dạy nấu ăn cũng cùng hô theo, một người dẫn mười người, mười người dẫn hàng chục người, tất cả đều đi theo Mộc Lâm Thâm, hăng hái bước vào cơn mưa.
Cả đám chẳng biết đi đâu, nhưng lúc này không quan trọng nữa, đại ca đi đâu, họ theo đó.
Thân Lệnh Thân đã leo lên lầu lặng lẽ quan sát nãy giờ, bị cảnh tượng này làm cho chấn kinh. Không biết vì sao, nhìn đám đông rầm rộ đi theo Mộc Lâm Thâm ra ngoài, hắn cũng cảm thấy tinh thần mình dường như đã mất kiểm soát. Từng lời sắc bén, mỗi câu như dao, mỗi chữ như tên, từ thế yếu nhanh chóng xoay chuyển tạo ra hiệu quả đồng cảm mạnh mẽ với những người xung quanh. Hắn bàng hoàng nhìn dòng người đang rời khỏi khu công trường bị đóng cửa, không dám tưởng tượng những người này bị y kích động đứng về phía đối lập với cảnh sát sẽ gây ra hậu quả gì.
Thằng nhóc này quá nguy hiểm, quá sức nguy hiểm! Còn nguy hiểm hơn tất cả tên tội phạm hắn từng gặp.
Đúng lúc này .... Đoàng! ... Tiếng súng vang lên, phá vỡ đêm mưa, cắt ngang tiếng la hét của đám lưu manh.
Thân Lệnh Thần bàng hoàng, không chậm một giây, hẳn nhảy thẳng từ tầng hai xuống, khuyu chân, lăn người giảm đà rơi, dù chân nhói đau vẫn lao mình về phía trước.
Đoàng! Tiếng súng thứ hai vang lên, Thân Lệnh Thân đã xác định được vị trí, súng hướng về phía ánh lửa lóe lên trong khoảnh khắc đó, đoàng đoàng đoàng, hắn bắn trả liền ba phát.
Trong đám đông có người ngã xuống, cả đám hỗn loạn, có người kêu lên "đại ca", người thì kêu "Mộc gia”, có tên cuống cuồng chạy mất, phần lớn tụ lại thành vòng tròn.
Quách Vĩ bật đèn xe lên, quay vô lăng hết mức, phóng xe về phái nổ súng, ở đó là căn nhà giải tỏa dang dở, bóng người loáng lên. Thân Lệnh Thần cúi đầu xuống, ngay lập tức lan can sắt phía sau tóe lửa, phát ra tiếng keng buốt tai, hắn vươn tay bắn trả.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! ... Tiếng súng không dứt bên tai.
Mộc Lâm Thâm ngã xuống, người mềm nhữn, bụng đau như bị df sắt nóng, đưa tay sờ, chỉ thấy toàn là máu, muốn kêu, nhưng kêu không ra, máu trào ra liên tục từ miệng. Xung quanh nhốn nháo, y không nghe rõ, tiếp đó có mấy cánh tay kéo mình, mấy thân thể chắn trước mặt.
Thế rồi bên tai nghe thấy tiếng gào thảm thiết của Đại Hồ Lô:" Lão
Nhị ... Lão Nhị ... Hồ Lô, Hồ Lô, mày làm sao thế?"
" Em, em .... Em đau quá ..." Nhị Hồ Lô khóc rống lên:
Nhị Hồ Lô bị bắn trúng rồi? Mộc Lâm Thâm trở người, vùng dậy đẩy người khác, cố gắng kêu:" Đừng, đừng đụng vào ... Đặt nằm thẳng."
" Đại ca, đại ca ... Em đau quá...'
Dưới ánh đèn cao áp đầu đường đẳng xa, Nhị Hồ Lô nằm trong vũng nước sình lây, miệng map máy, âm thanh nhỏ dần.
Mộc Lâm Thâm đầy đám đông ra, bò tới, nước mắt hòa vào với nước mưa, vuốt ve gương mặt béo tròn của hắn:" Đừng ngủ... Nói với tôi
đi ... Mau gọi 120, gọi xe cấp cứu ... Nhị Hồ Lô, tỉnh lại, tỉnh lại...
Nhị Hồ Lô chỉ khóc kêu đau được mấy tiếng, tựa hồ đã dùng hết sức lực toàn thân, nằm trơ trơ ra đó không có chút động tĩnh gì nữa. Có người bật đèn pin di động chiếu vào, ngực và bụng hắn có hai cái lỗ, máu đang tuôn ra ào ào, gương mặt béo tròn dưới cơn mưa đang trắng bệch đi một cách rõ rệt, vô cùng đáng sợ.
Mất máu, mất máu ... Mộc Lâm Thâm đầu óc mở hồ, cố gắng tỉnh táo, cố gắng không khóc, cố gắng trong vô vọng dùng hai tay bịt lấy lỗ đạn trên ngực Nhị Hồ Lô, hai mắt nhòe đi, giọng khản đặc gọi tên Nhị Hồ Lô ... Nhưng chẳng thể gọi về được sinh mệnh đang trôi đi nhanh như máu chảy ...
Tiếng súng, tiếng mưa, tiếng quát tháo, tiếng khóc, hòa với tiếng gió thê lương.
Cảnh sát mặt thường phục ẩn nấp cách đó 2 km nghe thấy tiếng súng ào ào kéo tới.
Thân Lệnh Thần vừa bắn vừa đuổi, tay súng kia mục đích là Mộc Lâm Thâm, do nóng lòng giết người bịt miệng, trúng một cái muốn rút ngay, không ngờ bên kia có một tay súng khác bắn trả, còn bắn quá rát, muốn trốn không được. Tay súng nấp sau một ô cửa sổ, mắt nhìn dáo dác khắp nơi tìm đường trốn, hắn đoán kẻ bắn mình là cảnh sát, bọn cảnh sát thường không đi một mình, tiếng súng kia sẽ nhanh chóng dẫn dụ những tên khác tới thôi ... Bên ngoài có người bọc sườn, hắn bat dau hoang loan.
" Giết! Giết nó! ... Nó giết Nhị Hồ Lô rồi! . Giết nó cho tao! Phía đằng kia, giết nó!"
Trong đêm tối có người gào như thú hoang, âm thanh biến dạng tới mức không nhận ra là ai đang hét, tay súng đứng lên, chỉ thấy Mộc Lâm Thâm dẫn đầu kéo theo một đám đông chạy tới, toàn thân hắn ớn lạnh, liều mạng lao ra khỏi chỗ trốn, bỏ chạy ... Không ngờ gặp phải chuyện khủng bố hơn, đám ô hợp kia nhặt gạch đá, bê tông vỡ bên công tường làm vũ khí, ném ào ào về phía hắn.
... Đoàng ... Bóng đen lao vun vút, hắn điên cuồng nổ súng về phía đám đông đó.
Á ... Hình như có tiếng hét to, nhưng ám người kia xông tới, chẳng mấy chốc nhấn chìm tay súng.
Bình luận