Cục điều tra hình sự Thượng Hải.
Tại trung tâm thông tin tội phạm trực thuộc cục, những chuyên gia hình sự xuất sắc được điều động từ khắp thành phố đã tụ họp lại, chuẩn bị dốc toàn lực để phá giải vụ án trộm cắp đột ngột phát sinh với số tiên đặc biệt lớn này.
Hai nghi phạm bị bắt vẫn đang trong quá trình thẩm vấn, nhưng ngày càng rõ ràng rằng, cả hai chỉ là kẻ nảy lòng tham nhất thời, thấy tiền là lao vào. Dựa vào nghề nghiệp và lý lịch của họ, có vẻ như họ không đủ kỹ năng để mở ba lớp cửa khóa.
Nhân viên bảo an vẫn đang tiếp tục bị thẩm vấn, nhưng trong cơn mưa, việc khiến họ nhớ lại dáng vẻ của từng người cầm ô thật khó khăn như lên trời vậy. Mọi người đều chỉ chú ý đến những chiếc xe sang và cô gái xinh đẹp mỗi lần ra vào, ai lại để ý đến những khuôn mặt chẳng liên quan gì đến mình.
Đã thế ông trời lại không ủng hộ bọn họ, bắt đầu từ buổi chiều, liên tục nhận tin báo xe của các tổ hành động không bị tắc nghẽn trên đường thì chết máy trong nước. Các phương tiện truyên thông luôn thích khuấy động sự hỗn loạn lại càng thêm ồn ào, họ đã chụp được một bức ảnh người dân trên phố đang chèo thuyền, rồi đem ra rêu rao, chỉ trích cơ sở hạ tâng. Do sự kiểm soát nghiêm ngặt của tin tức, vụ án lớn này vẫn chưa được lan truyền rộng rãi, cơn mưa đột ngột đã giúp chuyển hướng sự chú ý của công chúng phần nào.
15 giờ chiều, các thành viên của tiểu tổ đặc nhiệm trực thuộc sở tỉnh đã tiến hành rà soát lại một mô hình phạm tội. Đồng thời, nhóm chuyên án của Vương Tử Hoa đã đề xuất khả năng hợp nhất các vụ án. Cục trưởng Trịnh đã triệu tập các đội hình sự để thảo luận, tuy nhiên, vấn đề lớn nhất không phải là vụ án, mà lại chính là thời tiết.
15 giờ 30 phút, người từ cục công an thành phố và sở công an tỉnh đều đã đến giám sát. Chủ sở hữu của vụ án là một doanh nhân người Hồng Kông, có tâm ảnh hưởng xã hội nhất định. Để tránh gây ra tác động xấu, sở công an tỉnh đã ra lệnh nghiêm ngặt: phải phá án trong vòng 72 giời
16 giờ, cục trưởng Trịnh bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, tranh thủ lúc nghỉ giữa cuộc họp, đến phòng làm việc của các cảnh sát trong tiểu tổ đặc nhiệm. Câu hỏi đầu tiên ông hỏi là: "Liên lạc được với Lâm Kỳ Chiêu chưa?”
" Chúng tôi vẫn đang liên hệ." Có cảnh sát khác:
" Vậy bảo cậu ta mau mau quay về đi, còn cả Thân Lệnh Thần nữa, quá tự do tản mạn rồi." Cục trưởng Trịnh nổi giận:
" Bọn họ đã tới khu phục vụ đường cao tốc rồi ạ, đang đợi xuất phát." Một cảnh sát khác báo:
" Xuất phát cái gì chứ, người ở đâu ... Không đúng, không biết nghi phạm ở đâu cơ mà .. Khoan, cậu vừa nói cái gì, sao lại ở đường cao tốc?" Cục trưởng Trịnh đầu óc rối loạn: Khi ông tiến lên hỏi, hóa ra chiếc xe đã đến giữa tuyến cao tốc Thượng Hải - Hàng Châu, nhưng lại không rõ hai người này đang làm trò quỷ quái gì.
Có điều viên cảnh sát sau đó đã đưa cho thông tin khiến ông phải sửng sốt, đó là thông tin được gửi qua điện thoại. Vào khoảng giữa trưa, thông tin đầu tiên là: Nội tuyến có vấn đề, có thể là đồng phạm. Sau đó, thông tin tiếp theo là: Nghi phạm mục tiêu là sai lầm. Tiếp theo nữa là: Kiểm tra xem khu dân cư có chiếc ô nào bị bỏ lại không. Rồi sau đó lại là tìm kiếm chiếc xe điện bị vứt đi và áo mưa. Nhìn theo trục thời gian thì gân như là dự báo trước được cả tiến triển của vụ án, cục trưởng Trịnh lấy làm lạ:" Chuyện này rốt cuộc là sao?"
" Chúng tôi cũng không rõ, sếp chúng tôi cứ như mọc con mắt thứ ba vậy, còn nhìn thấu rõ hơn cả cảnh sát ở hiện trưởng."
" Có lẽ là giống phó chính ủy Thân hôm qua, có vẻ được nhắc nhở gì đó, cho nên mới đoán đúng được mỗi điểm tiến triển của vụ án.
Mấy cảnh sát suy đoán.
Đúng rồi, nội tuyến ... Trịnh Khắc Công rùng mình, lòng thâm nghĩ: Không phải là chính hiệp nghị bảo mật đang bảo vệ kẻ trộm đấy chứ? E rằng rất có khả năng, người theo chủ nghĩa duy vật thì ai lại tin vào những lời đoán mò như vậy. Ông không dám nói ra điều đó, chỉ thẳng thắn nói: " Được rồi, các cậu ở đây hãy trực tiếp kết nối với hội trường, có bất kỳ tiến triển nào, lập tức báo cáo ngay... Hãy chuẩn bị tốt hỗ trợ kỹ thuật cho họ ở phía trước, quyền chỉ huy sẽ ngay lập tức được chuyển giao cho đồng chí Lâm Kỳ Chiêu."
Nói xong vội vàng rời đi ngay.
Cùng lúc đó khu phục vụ trên đường cao tốc.
"Trong nhà loạn rồi, Lão Trịnh ném quyền chỉ huy cho tôi ... Ha ha ha, quy cách không hề thấp, có thể điều động lực lượng của năm đại đội cơ đấy." Lâm Kỳ Chiêu đem di động cho Thân Lệnh Thần, giọng điệu tự trào thấy rõ, còn không phải sao, lúc này quyền chỉ huy là củ khoai nóng, ai tiếp nhận nó thì người đó phải nhận trách nhiệm lãnh đạo: "Lão Trịnh là người trơn như trạch, nhưng dù sao cũng coi như là một người tốt." Thân Lệnh Thần đánh giá một câu, rồi tiếp tục lục lọi trong điện thoại:
Hai chiếc xe đỗ tại khu phục vụ, nơi giao nhau của ba thành phố, hướng đông là đến Thượng Hải, hướng nam là đến Kim Hồ, hướng tây là đến Hàng Châu. Có nhiều lựa chọn về phương hướng, nhưng mục tiêu thì chẳng có lấy mộ, kể từ sáng nay, nhóm người này đã chẳng làm gì suốt mấy giờ liền, đám Quách Vĩ, Quan Nghị Thanh ngồi trong chiếc xe phía sau có lẽ cũng đã gần ngủ gục.
" Liệu y có gọi điện không?" Lâm Kỳ Chiêu không biết hỏi câu này tới lần thứ mấy:
" Không biết." Thân Lệnh Thần lần nữa trả lời giống hệt như cũ: Mọi hướng di đều phụ thuộc vào một người, một người đặc biệt. Trong suốt vài giờ qua, điều duy nhất họ làm được là làm rõ thông tin về nội tuyến đỏ này. Nhiều câu chuyện chưa được biết, Thân Lệnh Thần đã kể cho Lâm Kỳ Chiêu nghe, hắn thậm chí còn gọi điện đến Sở công an tỉnh Thiểm Tây, tìm được người liên quan đến vụ án đa cấp, từ đó đã biết thêm rất nhiều chuyện liên quan tới vị nội tuyến đỏ thần bí này.
Bình luận