Chương 488: Dũng cảm như khiếp sợ. (2)

Chương 488: Dũng cảm như khiếp sợ. (2)

Vậy bây giờ mình phải làm sao? Bước tiếp hay quay đầu? Câu hỏi này không phải bây giờ Mộc Lâm Thâm mới nghĩ tới, ngay từ khi bị Nhiếp Kỳ Phong lôi vào cuộc, y đã nhiều lần phải đứng giữa lằn ranh trắng đen rồi.

Có vẻ như tiếp tục tiến về phía trước sẽ mang lại cơ hội thành công cao hơn. Trong tay Mộc Lâm Thâm đang nắm giữ mấy chục vạn tiền thù lao, cùng với những khoản lợi lộc kiếm được trong những ngày làm nội tuyến. Số tiền này đủ để y bắt đầu một cuộc sống mới.

Mộc Lâm Thâm thậm chí đã nghĩ đến việc liên hệ lại với trường học bên Mỹ. Chỉ cần đợi thầy giáo cũ mà y vẫn giữ quan hệ rất tốt gửi thư mời, y có thể đường hoàng xuất ngoại, tiếp tục việc học... Xác suất thành công thực sự rất lớn. Kế hoạch phạm tội được sắp đặt tỉnh vi đến mức có lẽ đến giờ, cảnh sát vẫn chưa xác định được nghi phạm. Còn y, một nội tuyến, dù có quay đầu lại cũng chẳng thể nói rõ rốt cuộc ai mới là kẻ đứng sau thao túng vụ trộm này, đám cảnh sát đó tin mình mấy phần?

Nhưng cứ như vậy mà di sao?

Mộc Lâm Thâm lại chan chừ, không nỡ buông bỏ, quãng thời gian sống ở Thượng Hải chẳng có gì đáng nhớ, toàn ngày tháng ăn chơi vô nghĩa cùng Nhạc Tử và đám bạn xấu, không thì xung đột mâu thuẫn với cha y.

Ngược lại đến tân thôn Thương Cơ không lâu y lại tìm được cuộc sống bình thường yên cả hiếm có bao năm, quán rượu của Hồng Bá, quán bar của Lão Qua, đám cán bộ già khó tính, mấy bà chị bán dâm quá tuổi ... hoài niệm nhất khoảng thời gian cùng Đại Hồ Lô, Nhị Hồ Lô đi dọa nạt tống tiền vài món lẻ, những trò vặt vãnh chỉ đáng mức bị tạm giam vài ngày, vừa thú vị lại vừa kích thích.

Nhưng có lẽ, sau chuyến đi này, y sẽ phải vĩnh viễn nói lời từ biệt với tất cả.

Mình buông bỏ được sao?

Mộc Lâm Thâm do dự, lưỡng lự, mãi không quyết định được, lúc này xe chạy đến vùng ngoại ô phía tây, tấm biển chỉ đường tới nghĩa trang Tử Trúc Lâm làm tim y nhói đau ... Mẹ, đó là điều khiến y lưu luyến nhất.

Đồng thời một ký ức khác ùa về, hôm đó, cũng là ngày mưa mịt mù ấy, y tựa vào lưng của Thâb Lệnh Thần, người cảnh sát đã từng cõng y từng bước xuống núi. Y thực ra đã nhìn thấu tất cả ngay từ ánh mắt đầu tiên, viên cảnh sát ấy, cũng giống như Ngốc Đản, là một kẻ đáng thương theo đuổi chủ nghĩa lý tưởng. Nhưng khác biệt ở chỗ, có lẽ Thân Lệnh Thần còn tệ hơn Ngốc Đản một chút, tệ đến mức không thể được dung thứ trong chính cái hệ thống mà hắn đang phục vụ.

Giống như y, Thân Lệnh Thần cũng là một kẻ lạc loài.

Cảnh sát và tội phạm có một điểm chung, mỗi khi họ bộc lộ những mặt trái ngược với thân phận của mình, đó thường chính là điểm sáng nhất của họ. Người xấu làm việc thiện, người tốt để lộ khoảng tối, đều là những thứ chí mạng.

"Mỗi người đều sẽ có một quãng thời gian dài chìm trong do dự, mơ hồ, bất lực, thậm chí sa ngã. Rất nhiều người sẽ đánh mất chính mình, điều đó không liên quan đến nghề nghiệp."

" Đoán đúng rồi, cậu và tôi giống nhau, đang nỗ lực thoát ra."

" Tiểu Mộc à, nghe lời tôi đi, trước tiên hãy đến bệnh viện... Sau đó tôi sẽ đưa cậu đi tìm cha cậu, nếu ông ấy không quan tâm, tôi sẽ tát cho ông ấy mấy cái, tát cho ông ta tỉnh ra mới thôi. Cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cậu về nhà an toàn... Xin lỗi, hôm nay tôi mới nhận ra tôi thật là khốn nạn, lừa cậu và cha cậu đoạn tuyệt quan hệ, để cậu đi làm nội gián ... Vì chuyện này mà tôi còn tự đắc, cho rằng mình đã nhìn thấu điểm yếu tâm lý của cậu..."

" Đó không phải là điểm yếu, đó là điểm sáng của cậu, thật ra cậu coi trọng tình cảm hơn bất cứ thứ gì trên đời này... Tôi biết cậu không thể chấp nhận việc cha cậu và người phụ nữ khác tái hợp gia đình, mà bỏ rơi cậu sang một bên... Hãy nghĩ thoáng ra một chút, thường thì chính những người thân nhất lại là người gây ra tổn thương sâu sắc nhất. Nếu cậu thật sự có mệnh hệ gì, tôi tin rằng, người đau lòng nhất chính là cha cậu...” Có lẽ là vì khi đó tâm trạng sa sút nhất lại gặp được người hiếm hoi chịu khó nghe tâm sự của mình sau bao nhiêu năm, cho nên Mộc Lâm Thâm nhớ mỗi lời Thân Lệnh Thần nói khi đó ... Đó cũng là người đầu tiên đồng cảm với y, đứng về phía y, động viên y, khích lệ y ... Trước mắt lại loáng thoáng cảnh Thân Lệnh Thần khom người trước mộ mẹ mình. Mộc Lâm Thâm có thể phân tích lý trí tâm lý của mình lúc này, vị cảnh sát già đó đã gieo vào lòng y một hạt giống thiện, hạt giống đó được cấy vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim y. Đúng khi khi y chuẩn bị từ bỏ, hạt giống ấy lại phát triển mạnh mẽ đến mức không thể ngừng lại. Không phải vì tình xưa nghĩa cũ gì, mà là sự ám ảnh, tên cảnh sát đó rất đáng sợ, chỉ bằng việc hắn dám chia rẽ cha con y để đẩy y vào con đường nội tuyến, đủ biết để đạt được mục đích, hắn là người dám thọc tay xuống hố phân.

Gửi gằm vận mệnh của mình vào sự áy náy của Thân Lệnh Thần à? Mộc Lâm Thâm không thể đánh cược như thế, tên đó vào thời khắc quyết định lựa chọn, chắc chắn sẽ bằng mọi cách tóm lấy mình, dù hắn có cắn dứt lương tâm, thì là lúc tới thăm mình trong tù rồi.

" Bác tài ... Tôi tái phát bệnh hen suyễn, cho tôi xuống xe ở trạm tới nhé.”

Mộc Lâm Thâm yếu ớt nói, trong giọng nói của y chứa đầy mệt mỏi. Y mở mắt, từ trong cơn vật lộn, y mở mắt ra. Trong tâm nhìn mờ ảo, dường như vẫn còn một hình ảnh ám ảnh, là hình ảnh mà Nhung Vũ đã cho y xem, một chiếc ruong gỗ chứa người bên trong, bị những kẻ bịt mặt khiêng lên boong tàu, rồi bất ngờ bị đẩy xuống biển đen, phát ra một tiếng động lớn.

Thật ra, cảm xúc của mình đã bị nỗi sợ hãi kiểm soát, sợ ngồi tù, sợ chết, thật ra, ở đây chỉ là hai lựa chọn: nguy hiểm và nguy hiểm hơn mà thôi, không có chỗ để trốn tránh.

Võ má mấy cái, Mộc Lâm Thâm ép bản thân phải tỉnh táo lại, lo sợ bởi nguy hiểm hay áy náy bởi lương tri, y đều phải khắc phục tác động tâm lý đó, phải đưa ra quyết định chính xác nhất ... Hành động thuần túy theo lương tri có thể dẫn tới nguy hiểm, nhưng để sự sợ hãi kiểm soát còn dẫn tới hậu quả lâu dài hơn.

Chương 488vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...