" Tôi vẫn giữ thái độ hoài nghi với nội tuyến đỏ này." Lâm Kỳ Chiêu luôn nói rất thẳng:
" Lý do?" Thân Lệnh Thần trả lại di động:
"Y trưởng thành một cách phức tạp tạo nên một tính cách không chịu ràng buộc và thay đổi khôn lường, là loại người khó tin tưởng được. Y chính là kiểu người như vậy, nếu không thì không thể sống sót trong tập đoàn đa cấp, cũng không thể tồn tại trong băng nhóm trộm cắp này. Vụ án ở Thiểm Tây, y bị đẩy đến tình thế phải tự bảo vệ mình, và có một nằm vùng di theo y ... Nhưng lần này, y chỉ có một mình, e là sợi dây mà chúng ta nắm trong tay không thể giữ được y.' Lâm Kỳ Chiêu đưa ra nhận định như vậy:
Đây cũng chính là điều mà Thân Lệnh Thần lo lắng nhất, thở dài: " Tình trạng tâm lý của cậu ta rất không ổn định. Khi tôi gặp cậu ta ở nghĩa trang, thật sự làm tôi giật mình, đó là người trâm cảm lâu ngày gần như sụp đổ hoàn toàn. Lúc đó tôi đã muốn đưa cậu ta vê kết thúc chuyện này, nhưng không ngờ, cậu ta lại bỏ đi tự mình bước vào băng nhóm...” “ Vụ án này tôi không làm gì nhiều, ngay cả cách thức hành động trong vụ trộm ở khu dân cư của Vương Tử Hoa, cũng là cậu ta đoán ra. Chúng tôi chỉ đang ném đá dò đường trong thực tiễn, đoán mò tâ lý tội phạm thôi. Trong khi cậu ta ở Mỹ học về tâm lý học tội phạm, tâm lý học biến thái, và tư pháp hình sự, lại có đủ cơ hội để nghiên cứu tâm lý những kẻ tội phạm đó nhờ tiếp xúc ở khoảng cách gần, cái nhìn của cậu ta chính xác hơn chúng ta." "Đúng vậy, đó chính là tôi muốn nói, động cơ sâu xa của tội phạm nằm ở sự khát khao kiểm soát và cảm giác thành tựu. Nhìn vào cuộc sống trước đây của y, luôn sống dưới cái bóng và sự áp đặt khắc nghiệt tới từ cha y, luôn sống một cuộc đời vô vị, bị xung quanh xem thường. Ngược lại, trong thế giới ngầm, y đã tìm được một chỗ đứng, nơi y có thể phát huy hết trí thông minh và tài năng của mình. Như anh đã nói, giờ y có thể chỉ huy hơn trăm người. Dưới sự thúc đẩy của khát khao kiểm soát và cảm giác thành tựu, tôi nghi ngờ liệu y có còn là chính mình nữa không." Lâm Kỳ Chiêu nói tới đó lắc đầu:" À không, nếu y là chính mình mới là đáng sợ đấy."
" Chắc là vậy đi." Thân Lệnh Thần không nói rõ ràng:
Lâm Kỳ Chiêu quả không phải nhân vật tâm thường, hắn nhìn Thân Lệnh Thần nghi ngờ:" Có phải anh giữ tôi lại, là vì anh không ra tay được với y nên muốn muon tay tôi không ... Anh đừng phủ nhận, nếu thế anh phải cho tôi một thời gian chứ, chúng ta không thể chờ đợi một cách không giới hạn được, tôi sẽ hạ lệnh truy nã y.'
" Đợi đã, chúng ta đợi thêm chút đã ... Chúng ta hiện chưa có chứng cứ nào chứng tỏ cậu ta liên quan tới vụ án này, tất cả chỉ là suy đoán thôi. Nếu bằng vào việc cậu ta không báo tin để truy nã, không phải lợi dụng thân phận nội tuyến của cậu ta à?" Thân Lệnh Thần lắc đầu:" Tôi đã hủy cuộc sống vốn có của cậu ta, chẳng lẽ giờ lại hủy cuộc đời cậu ta." Lâm Kỳ Chiêu nổi nóng:" Chính ủy Thân, giờ không phải là lúc có lòng dạ đàn bà, chỉ cần y cung cấp manh mối đủ sức nặng, hoàn toàn có thể đối đãi với y như nội tuyến, anh khong dứt khoát mới là hại y.
Anh không thấy y đã có đủ dấu hiệu khả nghi sao?"
" Thấy, nhưng cậu quên rồi, nội tuyến, bản thân họ cũng mang những đặc điểm của nghi phạm. Cậu có tìm thấy hình ảnh của cậu ta tại hiện trường không? Hay cậu có phát hiện dấu vết của cậu ta ở Thượng Hải không? Cậu dựa cái gì mà đã quyết định truy nã một người? Nếu cậu ta vô can trong chuyện này, hoặc là có nội tình nào đó chưa thể nói ra, chẳng phải hành vi của cậu là đã đẩy cậu ta hoàn toàn về phía đối diện à? Không phải chỉ là vấn đề hại cuộc đời con người nữa." Giọng Thân Lệnh Thần trở nên gay gắt:" Nếu cậu từng gặp cậu ta, cậu sẽ bị ánh mắt và khả năng phán đoán của cậu ta làm cho sợ hãi. Đôi mắt đó có thể nhìn thấu tâm can cậu. Tin tôi đi, cậu sẽ không muốn, xuất hiện thêm một đối thủ cực kỳ nguy hiểm như thế đâu. Lúc đó người đẩy cậu ta vào đường cùng là cậu, sau này cậu ta làm việc xấu, cậu phải gánh chịu trách nhiệm, vấn đề là, cậu có chịu được trách nhiệm đó không?" Lâm Kỳ Chiêu chép miệng không nói nữa.
Trong xe hoàn toàn im lặng, hai người không nói thêm một lời nào nữa, Lâm Kỳ Chiêu liên tục nhìn đồng hồ, gần 17 giờ, hắn nghiến răng nói:" Tôi sẽ đợi tới khi trời tối, nếu y vẫn không có một chút động tĩnh nào, tôi sẽ phát lệnh truy nã.”
Thân Lệnh Thần nhìn ra ngoài cửa sổ không đáp, màn mưa mờ nịịt, hắn buồn chán nhìn dòng nước trên kính cửa xe chảy thành suối.
Dần dần, bóng tối bắt đầu buông xuống, không biết đã trôi qua bao lâu, cơn mưa lớn biến tất cả thành một màu tăm tối, trong tai Thân Lệnh Thần vang lên giọng nói của Lâm Kỳ Chiêu: "Phó chính ủy Thân, tôi ra lệnh phát lệnh truy nã đây ...'
Thân Lệnh Thần lựa chọn im lặng, hắn không thể thuyết phục mình từ bỏ vụ án này.
Lâm Kỳ Chiêu bấm số điện thoại ra lệnh: " Tất cả các đơn vị chú ý, phát lệnh truy nã số một, nghi phạm, Mộc Lâm Thâm, nam, 26 tuổi. Tất cả các đội điều tra và các đơn vị cảnh sát, hãy đưa việc điều tra đối với người này lên hàng đầu. Công bố dưới danh nghĩa: nghi ngờ tội danh cưỡng đoạt tài sản."
Lệnh vừa được phát ra, một khoảng lặng kéo dài trong xe.
Lâm Kỳ Chiêu đã nhận ra bản thân bị Thân Lệnh Thân giữ lại chắc chắn chỉ để đóng vai trò làm kẻ ác này, hắn không ngại, vì chính nghĩa hắn chẳng sợ hủy một con người: "Pho chính ủy Thân, anh đã làm hết sức mình rồi, không cần phải đứng nhìn y tự hủy hoại bản thân."
" Tôi không biết phải nói gì cả." Thân Lệnh Thân không được dứt khoát như thường ngày:
" Anh chỉ cần làm việc cảnh sát nên làm là được rồi." Lâm Kỳ Chiêu nghiêm mặt:
Đúng lúc này, điện thoại của Thân Lệnh Thần rung lên, hắn cầm lấy xem, là một số lạ gọi đến, chợt một linh cảm khiến tim hắn đập loạn xạ, bắt máy, vừa nghe thấy tiếng "alo', sắc mặt Thân Lệnh Thần liền thay đổi, vội bịt ống nghe nói với Lâm Kỳ Chiêu: "Nhanh, đừng phát lệnh truy nã."
A, Lâm Kỳ Chiêu hưng phấn, ghé tai tới nghe Thân Lệnh Thần hoi Cậu đang ở đâu?"
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bình luận