Chương 482: Cảnh sát tổng động viên. (6)

Chương 482: Cảnh sát tổng động viên. (6)

Hai vị lãnh đạo vừa gặp mặt đã đối đầu gay gắt, những người khác biết ý tránh một quãng, không dám can dự, nhưng lỗ tai thì dựng lên, không muốn bỏ lỡ màn so tài đỉnh cao này.

Lâm Kỳ Chiêu giơ một ngón tay lên:" Thứ nhất, tiểu tổ đặc nhiệm trực thuộc sở công an tỉnh của chúng tôi chuyên xử lý các vụ án khó. Quyền hạn của vụ án thuộc về địa phương, nghĩa là tôi chỉ làm việc, không tranh công, cũng không tranh lợi, vì chẳng cần phải tranh. Chế độ đãi ngộ của chúng tôi đã thuộc hàng top trong giới cảnh sát hình sự rồi." Thân Lệnh Thần không thể phủ nhận điều này:" Ha ha, nghe mà làm người ta hâm mộ, thứ hai là gì?”

"Thứ hai, ý kiến của sở công an tỉnh là chúng tôi sẽ tiếp quản toàn bộ vụ án. Công việc của các anh trong giai đoạn trước đó, cấp trên không đánh giá cao."

" Cho nên tới đây là muốn giữ cho tôi chút thể diện đấy à?"

" Sai rồi, để anh rời khỏi tổ chuyên án mới là giữ thể diện cho anh, còn tôi chỉ muốn làm anh mất hết mặt mũi, càng muốn chấm dứt cái thần thoại chuyên gia phá vụ án trộm cắp của anh." Lâm Kỳ Chiêu nói không chút nể nang nào, liên tục dồn ép người ta:

Hai người Quan Nghị Thanh, Quách Vĩ tròn cả mắt, do bọn họ sai hay là thế giới bây giờ người ta giao tiếp với nhau cái kiểu này. Thân Lệnh Thần đứng lại, nghiêm túc nhìn Lâm Kỳ Chiêu, tò mò hỏi:" Vậy cậu tới đây để nghe chửi hay là muốn ăn đòn?" " Không, tôi tới đây là để tìm kiếm sự thật, còn chuyện anh bị đình chỉ công tác, tôi sẽ không đồng cảm, cũng không giúp anh. Nhưng sự tận tụy của anh, tôi tôn trọng ... Trong vụ án này, tôi đã thua, tất cả mọi người đều thua." Lâm Kỳ Chiêu nói, đưa tay lau nước mưa trên mặt, hắn không hề cảm thấy việc cầm ô cho đối phương là mất mặt, mà ngược lại, rất chân thành:" Nhưng cảnh sát không thể thua, giữa việc để tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và danh dự cá nhân của tôi, tôi chọn từ bỏ cái sau. Tôi tin đó là điểm chung duy nhất giữa chúng ta."

" Vậy thì cậu nghĩ kỹ đi, làm kẻ xấu là con đường không có lối về, nhưng làm một cảnh sát tốt ... đôi khi cũng vậy." Thân Lệnh Thần thản nhiên nói, rôi quay đầu bước đi. Như cố ý, hắn cứ giữ hai tay sau lưng, không cầm ô, còn Lâm Kỳ Chiêu vẫn kiên nhẫn che ô cho hắn, lặng lẽ bước theo, từng bước sát bên.

Đi suốt hai cây số, Thân Lệnh Thần chợt nhìn thấy một quán ăn nhỏ chuyên món Tứ Xuyên, hắn chỉ tay, giọng vẫn nhẹ nhàng, bình thản: "Đi thôi, ăn cơm trước đã. Mọi người cùng vào ăn đi."

Những người nghe màn đối đáp vừa rồi chỉ muốn tránh cho xa, ai dại mà dây vào chứ? Lúc này, Lâm Kỳ Chiêu đã ướt sũng cả người, hắn kiên nhẫn dặn những người đi sau tìm chỗ đỗ xe, còn mình thì theo Thân Lệnh Thần bước vào quán. Vụ án đang cấp bách như vậy, hắn không tin Thân Lệnh Thần có thể ngồi yên được, nhưng một lần nữa, hắn đã đoán sai.

Thân Lệnh Thần thật sự có thể ngồi yên, gọi vài món, lấy một chai rượu nhỏ, rót ra chén rồi từ từ thưởng thức một mình. Ngồi đối diện, Lâm Kỳ Chiêu nhìn chằm chằm, không hiểu rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

Thật sự không nhịn được nữa, điện thoại trong túi lại rung lên hai lần. Lâm Kỳ Chiêu vừa lấy ra, còn chưa kịp bắt máy, Thân Lệnh Thần đã thản nhiên nói: " Cậu có nghe hay không cũng vậy thôi. Cục cảnh sát đang khắp nơi tìm người, chắc là nhận ra có điều bất thường rồi. Cậu không thấy buồn cười sao? Một kế hoạch tinh vi như vậy, liệu có thể để chúng ta phá giải trong vòng hai tiếng đồng hồ sao?"

Lâm Kỳ Chiêu vừa nghe máy, quả nhiên là cục trưởng Nghiêm gọi, yêu cầu hắn lập tức có mặt để thảo luận vụ án. Hắn đáp qua loa một tiếng rồi cúp máy, sau đó nhìn chằm chằm vào Thân Lệnh Thần, nói thẳng:

“ Nếu không phải vì chỗ này cách hiện trường vụ án quá xa, tôi đã nghi ngờ anh chính là thủ phạm.”

“Thành thật mà nói, trong tôi đã từng nhiều lần dấy lên ý định gây án. Thành thật hơn nữa, lý lịch của tôi có lẽ cũng không sạch sẽ đến thế. Nhưng chuyện đó quan trọng sao?” Thân Lệnh Thần bình thản nói, giọng điệu nhẹ bang như đang kể chuyện:“ Nếu một người không hề bị nghi ngờ, vậy thì cũng chẳng bao giờ được ai chú ý đến.”

" Phó chính ủy Thân, anh muốn tôi sốt ruột chết đấy à? Anh có biết bây giờ đã huy động bao nhiêu lực lượng cảnh sát không?" Lâm Kỳ Chiêu gắn giọng:

" Còn cậu, mới vào nghề hay ngồi bàn giấy nhiều quá không hiểu, thanh thế ram rộ đến mấy thì chỉ dọa được kẻ gây án vì cái bánh mỳ thôi, không bắt được bọn tội phạm chuyên nghiệp." Thân Lệnh Thần vẫn thong thả ăn uống:

Lâm Kỳ Chiêu nghiến răng:" Cho nên anh ngồi nhìn, nhìn mọi người bận rộn trong mưa, còn anh ở đây ung dung ăn uống, để phát tiết đãi ngộ bất công mà anh phải chịu đấy à?"

"Cậu lại sai rồi, tôi chưa bao giờ phủ nhận việc mình bị kỷ luật vì dùng nhục hình bức cung nghi phạm. Giờ nghĩ lại, tôi có chút buôn bực... Nếu khi đó họ lột bỏ bộ cảnh phục này, cắt đứt con đường của tôi, có lẽ tôi đã sớm buông bỏ mọi thứ rồi. Nhưng dù nghĩ thế nào, tôi cũng chưa từng thấy đó là bất công." Thân Lệnh Thần chậm rãi nói, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ: " Đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

" Đúng, tôi biết điều ấy, đây cũng là nguyên do duy nhất tôi tôn kính anh, nếu như anh bao biện, sẽ khiến tôi càng thêm coi thường anh."

“ Ha ha, nhóc con, khỏi khiêu khích tôi, nếu tôi quan tâm đến cái nhìn của người khác, thì đã không đến mức thảm hại như bây giờ rồi. Nhóc à, tôi khuyên cậu nên quay đầu lại đi. Theo quy tắc của cậu, có thể cậu sẽ chẳng lập được công trạng gì, nhưng ít nhất cũng sẽ không mắc sai lầm. Nếu cứ cố chấp dây dưa với tôi, sẽ có một ngày chính niềm tin của cậu cũng sẽ ruồng rẫy cậu.” Thân Lệnh Thần đặt ly rượu xuống, mỉm cười nhìn Lâm Kỳ Chiêu, ánh mắt như đang dò xét con người hắn: Do dự trong chốc lát, Lâm Kỳ Chiêu phát hiện mình quá non nớt, đối diện với tay lão luyện thế này, chút thành ý hay vài lời khích bác đều vô nghĩa, hắn đổi cách tiếp cận: “ Anh biết rõ mà, cảnh sát không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của sự thật, nhất là sự thật của một vụ án tưởng chừng như không thể giải được. Vạch trần được sự thật này, có lẽ sẽ trở thành đỉnh cao trong sự nghiệp ... Còn đỉnh cao của anh thì sao? Anh định khoác gấm đi đêm, không cần lấy một người chứng kiến ư?” (*) Hôm nay dừng ở đây nhé.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...