Nơi xuống xe là bến xe đường dài, khu Tùng Giang, Mộc Lâm Thâm chọn chuyến xe khởi hành gần nhất mua một vé. Ra khỏi cổng soát vé, lên xe, y gân như là người cuối cùng lên xe, rất sát giờ, vừa mới bước chân lên xe một cái là xe chạy ngay.
Mưa càng lúc càng to, chiếc xe khách chạy trong mưa mù mịt, ngay cả kính chiếu hậu cũng mơ hồ, không nhìn rõ có xe nào đi theo hay không, y nghi ngờ đám người bọn họ vẫn bị giám sát trước khi thực sự rời đi an toàn. Mộc Lâm Thâm nhìn một lúc không phát hiện gì, ngồi trên ghế và giả vờ ngủ.
Shía sau quả nhiên có một chiếc xe bám theo, nhưng theo rất xa, người lái xe chính là Nhiếp Kỳ Phong, người ngồi ghế phụ là Lý Đức Lợi. Đúng như Mộc Lâm Thâm lo lắng, mấy người kia đã chia nhau bỏ trốn đều có người giám sát đề phòng sơ xuất, có người thuê xe chui, có người đi máy bay, có người đi phà, còn có người đã lên xe khách đường dài, đi một nơi nào đó ở Sơn Đông, trong mắt hai tên giang hồ lâu năm, đều được đánh giá rất cao.
Lý Đức Lợi nhìn hành vi của Mộc Lâm Thâm đánh giá: "Thằng nhóc này rất cảnh giác, e rằng ngay cả chúng ta cũng không tin tưởng.”
" Đó là chuyện tốt, cậu ta càng cẩn thận che giấu thì sau này càng sử dụng được nhiều." Nhiếp Kỳ Phong hài lòng nói:
" Còn có sau này nữa à? Kim Đỉnh của chúng ta cũng phải biết mất rồi, về sau cái tên Nhiếp Kỳ Phong của anh không thể dùng nữa." Lý Đức Lợi nói: " Đổi tên làm lại từ đầu thôi, đổi chỗ ai mà biết được. Lão Lý này, chúng ta cũng nên đi rồi, nói ra thì hơi buồn đấy, ở Thượng Hải này cũng quen thuộc rồi." Nhiếp Kỳ Phong cảm thán, qua khỏi ngã rẽ, sắp ra khỏi nội thành rồi, hắn rẽ theo hướng sân bay:
Lý Đức Lợi đột nhiên nói: "Ài, tôi thấy chúng ta nên nghỉ hưu thôi, càng làm nhiều càng thấp thỏm."
" Lão Lý à, anh quá khắt khe với cuộc sống rồi. Không những muốn làm chuyện xấu, mà còn muốn có một kết cục tốt đẹp, trên đời có thể có chuyện hay sao?" Nhiếp Kỳ Phong chế nhạo:
Lý Đức Lợi cười khan hai tiếng cảm thán: "Không phải tại anh nói sao, tôi sợ báo ứng mà."
" Yên tâm, anh sẽ không gặp báo ứng đâu." Nhiệp Kỳ Phong nói thế làm Lý Đức Lợi lấy làm lạ, hắn tiếp tục nửa thật nửa giả nói:" Bằng vào cái gan nhát như thỏ của anh, trước khi xảy ra chuyện tôi sẽ bóp chết anh ngay, tránh sau này anh mang tới báo ứng cho chúng tôi."
"Ê ê ê, nói cái gì thế hả? Mọi người làm huynh đệ bao nhiêu năm như thế, chẳng phải là cua cùng một xâu rồi sao? Có Ngũ ca bảo vệ, tôi sợ anh chắc." Lý Đức Lợi tỏ ra mạnh miệng, song hắn không dám xem nhẹ lời Nhiếp Tử, tên này là sát thủ của tổ chức, mạng người mất trong tay hắn, không biết bao nhiêu rồi:
" Đừng nghĩ quá tốt về người khác như thế, nếu thực sự xảy ra chuyện, người đầu tiên ra tay với chúng ta chính là Ngũ ca đấy. Vất vả mấy chục năm chỉ tích lũy được chút vốn liếng này, nghĩ mà bực, càng sống lại càng đi xuống, tưởng có thể tẩy trắng làm ăn đàng hoàng sống yên ổn vài năm, vậy mà vẫn phải làm lại cái nghề cũ." Nhiếp Kỳ Phong có vẻ không cam lòng:
Hai tên đồng bọn mật mưu một hồi, thấy xe khách chở Tiểu Mộc đi xa, không gặp vấn đề gì thì lái xe quay về.
Trong cảnh trí sương khó mịt mù của vùng đất Giang Nam, bọn họ tựa như đi trong mây, ai có thể ngờ được những kẻ vừa gây ra vụ án chấn động Thượng Hải lại nhàn nhã ngắm cảnh trí, chẳng vội xa chạy cao bay...
11 giờ 40 phút, Lâm Kỳ Chiêu cuối cùng cũng dẫn người đến được địa điểm. Suốt dọc đường, phố xá ngập nước, tắc đường, gần như trải qua muôn vàn khó khăn mới có thể thoát ra khỏi hệ thống đô thị tồi tàn, đến được phố Bài Lâu, khu Gia Định. Hắn không ngờ rằng Thân Lệnh Thần lại ở nhà Quách Vĩ còn từ chối đến hiện trường vụ án.
Người này rất cô ngạo và ra tay tàn nhẫn, tương truyền, khi còn làm cảnh sát hình sự, khu vực do hắn quản lý chính là cấm địa của bọn trộm cắp. Bất kể là trộm cắp đột nhập, trộm xe hay móc túi, chỉ cần rơi vào tay hắn, chắc chắn sẽ bị chỉnh đốn đến mức chỉ hận vì có thêm một bàn tay.
Danh tiếng lẫy lừng thường đi kèm với những góc khuất, từ góc độ pháp chế, Lâm Kỳ Chiêu căm ghét những kẻ như vậy, nhưng từ góc độ nghề nghiệp, hắn lại không thể không khâm phục họ. Những chuyện phi thường thường đòi hỏi những con người phi thường ra tay. Mấy người vội vã chạy lên lầu, Quách Vĩ đã đứng chờ sẵn ở cửa. Căn nhà nhỏ kiểu cũ, diện tích không lớn, bước vào có chút chật chội. Thân Lệnh Thần đứng ngay trong phòng khách, Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ đứng sang một bên, trong bếp, bà Quách vẫn đang chuẩn bị bữa trưa. Nhìn thấy đông người, bà liền trách con trai không nói rõ trước, bát đũa cũng không đủ để dọn thêm. Quách Vĩ cảm thấy lúng túng, không biết phải tiếp đãi đồng nghiệp thế nào khi có quá nhiều người đến.
Lúc này, Thân Lệnh Thần lên tiếng, hắn quay sang mỉm cười nói với bà Quách, bọn họ không ăn nữa đâu, có nhiệm vụ, phải đi ngay.
Thân Lệnh Thần có ăn hay không thì bà Quách chẳng quan tâm, tiếc là tiếc cái khác cơ, hôm qua Quan Nghị Thanh tới thì khuya rồi, sáng nay muốn cô bé giữ lại, bà gặp cô bé này mấy lần, đẹp cả người cả nết, nếu có thể đưa về làm con dâu tốt biết bao.
Hắn vừa đi, những người còn lại cũng lần lượt ra cửa, trong chớp mắt đã chẳng còn ai, hai ông bà ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Từ khi con trai làm cảnh sát, lúc nào cũng vội vội vàng vàng, hiếm khi ở nhà. Nhìn theo đoàn người rời đi, họ chỉ biết thở dài than thở mấy câu.
Xuống lầu, vừa bước ra khỏi cửa đơn nguyên, Thân Lệnh Thần vừa dừng chân thì một chiếc ô đã che lên đầu hắn. Quay sang nhìn, hóa ra là Lâm Kỳ Chiêu. Thân Lệnh Thần cau mày: “ Cậu không nghĩ tôi đang làm cao đấy chứ?” Lâm Kỳ Chiêu không ngờ cũng là người rất thẳng thắn:" Chẳng lẽ lại không phải?"
" Đương nhiên là không, tôi muốn đặt mình ở ngoài cuộc, như thế mới nhìn rõ được vấn đề."
" Vậy bây giờ anh đã nhìn rõ chưa?”
“Còn kém một chút, nhưng cũng gần như vậy rồi.” Thân Lệnh Thần gật đầu. Lâm Kỳ Chiêu vừa định hỏi thì bị câu tiếp theo của Thân Lệnh Thần chặn họng: “ Đừng hỏi tôi, tôi không tin cậu, chúng ta không có nên tảng tin tưởng để trao đổi.”
" Ở điểm này thì anh sai rồi, tôi chắc chắn là người đáng được anh tin tưởng." Lâm Kỳ Chiêu không giận, vẫn đáng hoàng nói:
" Lý do?" Thân Lệnh Thần cau mày:
Bình luận