Thân Lệnh Thần tiếp tục ăn uống thong thả chậm rãi, thậm chí còn gọi chén rượu, làm ngay cả đám Quách Vĩ, Quan Nghị Thanh ngồi ăn ở bàn bên cũng thấy sư phụ hơi quá rồi, ít nhiều cũng phải chạy tới hiện trường vụ án xem thế nào chứ. Đồng thời bọn họ cũng giành nửa con mắt nhìn về phía xử trưởng Lâm điển trai kia, thâm nghĩ nếu mà lúc này hắn có lật bàn cũng có thể thông cảm được.
Vậy mà rất lạ Lâm Kỳ Chiêu mặt đanh lại, có thể thấy rõ hắn siết chặt nắm đấm, ai cũng nghĩ Thân Lệnh Thần sắp ăn đấm tới nơi rồi, nhưng hắn không làm gì cả, vẫn ngồi im đó chứ không chạy đi tham gia cuộc họp kia.
Quách Vĩ khẽ đẩy Quan Nghị Thanh, ở đây cũng chỉ có cô là có thể lên tiếng, nhưng Quan Nghị Thanh lắc đầu, chính vì cô thường đi theo Thân Lệnh Thần nên biết, vị sư phụ này làm gì cũng có tính toán, ít ảnh hưởng cảm xúc, thứ hai, đó là khi quyết tâm, vị sư phụ này rất máu lạnh.
Chỉ có thể đợi quyết định của Thân Lệnh Thần thôi.
Mất gần nửa tiếng, khi người khác ăn xong cả rồi chỉ còn đợi hắn, Thân Lệnh Thần mới đặt bát xuống nới với Lâm Kỳ Chiêu: “ Xem ra tôi có thể tin cậu rồi. Có thể thấy điều thúc đẩy cậu theo đuổi vụ án này vẫn là sự tò mò và không cam lòng, chứ không phải vì lợi ích nào cả. Được thôi, cậu muốn biết gì?”
"Toàn bộ." Lâm Kỳ Chiêu nói ngắn gọn: " Lòng tham không nhỏ, tôi thích đấy, nhưng thế nào cũng phải có mở đầu chứ, cậu muốn biết từ đâu?"
" Khởi đầu của tất cả."
“ Thế thì sẽ rất mất thời gian đấy.” Thân Lệnh Thần gắp một hạt lạc, cho vào miệng nhai một lúc có vẻ suy nghĩ bắt đầu thế nào rồi mới tiếp tục: “ Trước tiên, vụ án trôi qua quá lâu, theo đuổi manh mối cũ không khả quan, vì thế tôi bắt đầu từ Du Tất Thắng, một tên giang hồ cộm cán ở Thượng Hải, có thể nói thế này, không chuyện xấu nào ở Thượng Hải mà không dính dáng, hoặc ông ta lại không biết.”
“ Thế nên tôi vào tù gặp Du Tất Thắng, tôi từng chút một moi từ miệng ông ta ra được Mã Ngọc Bình, Mao Thế Bình... Sau đó lại liên lạc với Lão Qua Hà Thật, rồi lại có thêm một tên cướp, Phan Song Long ... Thực ra, tôi luôn kỳ vọng từ mối quan hệ trong thế giới ngầm tìm ra chỗ giao nhau với vụ án cũ cách đây hai năm. Cách thức gây án của chúng quá hoàn hảo, thiết kế quá tinh vi, chính vì không có sơ hở, mà tôi lại phát hiện ra điểm yếu. Đây tuyệt đối không phải là một vụ án lưu động, để có thể chính xác đánh cắp tài sản bị tham nhũng của các quan tham, phải phá vỡ bao nhiêu mắt xích không thể nào vượt qua được?” Lâm Kỳ Chiêu suy nghĩ một chút rồi lập tức hiểu ra. Đây không đơn giản chỉ là theo dõi và xác định vị trí, mà phải có những kênh thông tin đặc biệt. Ví dụ như, làm sao biết được nơi cất giấu tiền hối lộ? Làm sao biết được quan tham mua nhà dưới tên người khác? Làm sao biết được mẫu mã của két sắt? Việc cạy két sắt một cách gọn gàng như vậy, không thể là chuyện dễ dàng. Tất nhiên, còn phải có những kênh tiêu thụ tài sản ăn cắp đặc biệt nữa. Trong các vụ trộm, vật phẩm càng có giá trị thì càng nguy hiểm.
“ Nhưng hướng đi này khiến tôi từng nghỉ ngờ, bởi vì sau khi bắt được Phan Song Long, hắn không chịu khai báo, còn người ở cùng hắn là Tống Lệ Quyên, vừa vặn là nữ nhân xuất hiện ngay tại hiện trường vụ án. Nhưng Tống Lệ Quyên, từ trong ra ngoài, chỉ là một người bị tình cảm ràng buộc, mà lại không phải là nghi phạm, đến đây, mọi chuyện đều bị đình trệ. Khi bắt Phan Songlong, phía Hàng Châu lại thất bại, chúng tôi đành phải thả Mã Ngọc Bình và nhóm của hắn. Hơn nữa, một trong những nguồn tin của chúng tôi, Từ Cương, đã mất tích vào đêm trước khi Mã Ngọc Bình và những đồng bọn được thả, đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích.” Thân Lệnh Thân dừng lại, bằng đấy thông tin không phải dễ tiêu hóa ngay được:
Lâm Kỳ Chiêu đúng là gặp khó rồi, hắn tự hỏi lòng, nếu bản thân ở dưới tình huống đó, trừ buông tay thì chẳng còn đường nào khác.
Không đúng, hắn chợt nhớ ra một điều, liên nói: “Anh còn thả một nội tuyến nữa, Nhung Vũ và Nhiếp Kỳ Phong đã xuất hiện. Mà Nhung Vũ lại có nghi vấn rất lớn, cha hắn là một tử tù. Người như vậy rất dễ hình thành tính cách phản xã hội, nếu hắn có liên quan đến những băng nhóm trộm cắp này, thì đúng là người có thể đứng sau màn chỉ huy những vụ án lớn ... Đúng, hism nghi của hắn lớn nhất, công ty Mậu Nghiệp có nguồn vốn hàng nghìn vạn, chắc chắn có vấn đề. Lý lịch của hắn gần như trống khống, hơn nữa còn đổi tên.”
" Đúng, nghi ngờ hướng về Nhung Vũ là điều dễ thấy." Thân Lệnh Thần chỉ hỏi ba chữ:" Chứng cứ đâu?"
Lâm Kỳ Chiêu ngẩn người, không nói được lời nào, đừng nói là nghi phạm, mà ngay cả tất cả những người giàu có đều có thể che giấu quá khứ không sạch sẽ của mình. Nếu muốn điều tra những thứ này thì sao? Liệu có thể tìm ra được không?
Đi một vòng quay lại chỗ cũ rồi, hiềm nghi thì nhiều mà chứng cứ không có, nhưng không thể ngồi im đúng không, bảo sao xem báo cáo thấy cách điều tra của Thân Lệnh Thần lộn xộn như thế, đây một chút, kia một chút, không có trọng điểm. Trước đó Lâm Kỳ Chiêu còn coi thường kiểu điều tra không có phương hướng này, giờ mới hiểu, nếu là mình, chắc cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể mở rộng phạm vi, xuất chiêu bốn phía tìm sơ hở.
“ Vậy anh có chứng cứ không?”
“Không, cậu xem tổ chức của bọn chúng là như thế này.” Thân Lệnh Thần giải thích, lúc này trên bàn đã có vài hạt đậu phộng. Hắn dùng ngón tay chấm rượu rồi vẽ một vòng tròn nhỏ, tiếp tục nói: “ Có thể xác định cách thức tổ chức của bọn họ như sau, Nhung Vũ đứng đầu, tạo thành một nhóm nhỏ, nhóm này có sự giao thoa với nhóm của Hà Thật và Mã Ngọc Binh, chúng có sự liên kết lợi ích nào đó, và rất chặt chẽ. Tôi nghĩ, sự liên kết đó chủ yếu là trong việc tiêu thụ tài sản ăn cắp ... Còn bên ngoài nhóm nhỏ đó, là một số lượng lớn các thành viên ở tầng lớp dưới và các nhân viên ngoại vi. Việc tuyển dụng những người này để làm việc xấu phải nói là rất sáng tạo. Cho dù bị cảnh sát bắt, chúng cũng không thể bị kéo lên tầng trên, hoặc tâng trên nữa. Nhưng giữa các tầng lớp của họ lại có thể dễ dàng chuyển giao lợi ích với nhau, như thế khi mỗi mắt xích phá vỡ, chúng lại dễ dàng tạo ra một đội ngũ mới.”
Bình luận