Nơi bốn người Mộc Lâm Thâm đang ăn tối là nhà hàng Tam Đô, trong bữa ăn, điện thoại liên tục đổ chuông, đại bộ phận công việc được Mộc Lâm Thâm xử lý chỉ với vài an bài nhanh chóng, khiến hai huynh đệ Hồ Lô vô cùng ấn tượng.
Cách xử lý mọi việc của Mộc Lâm Thâm hoàn toàn khác với Qua ca, y không bao giờ dùng đến nắm đấm hay gậy gộc, nhưng hiệu quả hơn nhiều so với bạo lực. Đám canh gác, bảo vệ làm việc theo ca vào ban đêm, mọi thứ đều được tổ chức rất tốt, không có chút rối loạn nào. Ngay cả Đội du kích lưu oanh vẫn đang làm việc, nhưng dưới sự kiểm soát chặt chẽ. Tất nhiên, hai huynh đệ Hồ Lô không còn phải làm loại công việc đó nữa, họ là cánh tay trái phải của Mộc gia, chỉ việc chờ nhận phần trăm của mình.
Đến chính Nhạc Tử bây giờ cũng sắp thành fan của Mộc Lâm Thâm rồi, hắn tới Hàng Châu tận mắt thấy y ra lệnh cho cả trăm tên đàn em, tất cả đều nghe lời răm rắp, không hâm mộ không được. Hắn nhân hơi rượu khoác vai Mộc Lâm Thâm:" Mộc Tử, tao có chuyện này, mày phải đồng ý đấy."
" Bây giờ mày ăn toàn sơn hào hải vị, ngủ với toàn em tươi non, lại còn có yêu cầu gì nữa à?" Mộc Lâm Thâm không hứa hẹn gì hết:
" Mày cứ nghe tao nói đã, hai chúng ta ... hợp tác thì sao?" Nhạc Tử đề nghị với vẻ mặt đầy mong đợi, thấy Mộc Lâm Thâm chỉ nhún vai. Nhạc Tử thốt lên: "Tao sống đến từng này tuổi rồi, cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành được một việc, từ giờ trở đi, tao sẽ coi đây là sự nghiệp của mình. " Chuyện gì thế Nhạc ca?" Nhị Hồ Lô tò mò hỏi:
" Tống tiền thật sự là quá thú vị, đặc biệt là khi chúng ta làm điều đó từ vị thế đạo đức cao cả, giống như làm gái điếm dưới bia trinh tiết vậy. Ôi mẹ tôi ơi, sao tôi lại cảm thấy thành tựu đến vậy?" Nhạc Tử giang tay ngảng người ra sau tận hưởng hào quang tưởng tượng chiếu lên người: " Cút, cút sang bên, mày ngốc à, không đời nào có sự nghiệp đó đâu, đó chỉ là lợi ích ngắn hạn, mày sớm muộn gì cũng gặp rắc rối nếu làm điều này lâu dài." Mộc Lâm Thâm mắng, y nhìn nhận điều này rất rõ ràng càng hiểu rõ tình hình, kể cả không phải thân phận nội tuyến thì có một góc tôi trong lòng y, khiến y luôn tiếp cận vấn đề từ góc độ tiêu cực, chính vì thế y luôn dự phòng cho mọi việc:
Nhạc Tử trơ trẽn bắt đầu van xin, Mộc Lâm Thâm bất lực với hắn: " Chẳng phải chúng ta đã là đối tác rồi sao?"
Nhạc Tử không hài lòng. "Như thế không tính là hợp tác, mày đang quản lý rất nhiều người, với tư cách là đối tác, tao phải có quyền tham gia quản lý và ra quyết định chứ..."
Mộc Lâm Thâm bị dồn vào chân tường, nổi cáu: "Được, được, được. Ngày mai cho mày thử làm đại ca một ngày, mày xử lý mọi việc được chưa? Mẹ nó, mày tưởng ngon lắm à? Đây là cách quản lý theo kiểu MBA, tổ chức phẳng, phân công lao động chi tiết và quản lý theo quy trình, mày có hiểu không?" " Mày bốc phét cái dech gì, MBA mà đi dạy phương thức quản lý lưu manh gái điếm à?" Nhạc Tử khinh thường:
" Mày đúng là thiếu văn hóa, quản lý cái gì không phải là quản lý, tao không hề phóng đại.
Chỉ có phương pháp đơn giản này, dạy họ làm những công việc đơn giản, lặp đi lặp lại là cách phù hợp nhất. Ví dụ, người quay phim bí mật không biết họ đang quay gì, người canh gác không biết mục đích của việc canh gác của họ là gì, v.v...' Mộc Lâm Thâm cố gắng giảng giải cho thằng bạn ngu nghe, nguồn cảm hứng để y lập ra cách quản lý này thực ra có được từ phương thức hoạt động đặc biệt của băng nhóm Nhung Vũ. Bọn chúng phân mảnh và sắp xếp hợp lý toàn bộ quá trình phạm tội, sau đó nó trở thành một tình huống mà không ai có thể hiểu được ngoại trừ người lên kế hoạch có thể kiểm soát:
Nhìn ba người còn lại nhìn mình, mặt như bọn đần, rõ ràng là hoàn toàn không hiểu. Mộc Lâm Thâm muốn tát bản thân, giảng kiến thức đại học cho bọn học sinh tiểu học, lỗi là của mình, không phải người ta. Y đổi chủ đề: " Chúng ta đừng nói về MBA nữa, thảo luận về gái đi."
" Đúng vậy, lỗi là của mày, nói về điều gì đó mà mọi người có thể hiểu được ấy... Đừng nói về cái chuyện buồi đó nữa, thật nhàm chán. Nhưng mà ăn quá nhiều khiến bụng đầy, quan hệ quá nhiều khiến chim đau, Mộc Tử, tao cần làm điều gì đó nghiêm túc ... Hay là mày nghĩ xem ngành nào vẫn còn những bí mật đen tối, chúng ta có thể kiếm thêm chút tiền." Nhạc Tử vừa ăn vừa nói, giờ đang lo lắng rằng thế giới này không có đủ bí mật đen tối cho mình đào xới: Thật ra Mộc Lâm Thâm có tính toán rồi, y đang nhắm vào công trình dang dở ở tân thôn Thương Cơ, sống ở đó một thời gian, y biết nơi này là vết thương mà thành phố Hàng Châu luôn muốn xử lý, không thể để ổ tệ nạn tồi tại giữa lòng thành phố như thế, vừa gây mất an ninh, lại vừa lãng phí một mảnh đất đẹp.
Kỳ thực người dân Thương Cơ há muốn sống trong điều kiện tồi tệ như thế, cứ dây dưa mãi như thế, người thiệt thòi là bọn họ, nhưng vấn đề là họ không tin chính quyên nữa, đàm phán hai bên diễn ra bao lân đều đổ vỡ.
Mặt khác các thế lực ngầm ở đây thì không muốn thay đổi hiện trạng, thế nên mỗi khi có chủ đầu tư tới nơi này tìm hiểu, đều bị đám lưu manh bày trò phá hoại, đuổi hết đi.
Hiện giờ Mộc Lâm Thâm trở thành người duy nhất có thể giải quyết vấn đề này, đám lưu manh hoàn toàn nắm trong tay y, uy tín của y ở tân thôn rất cao, nếu y đứng ra thuyết phục họ, để họ lùi lại một bước có khả năng cao giải quyết vấn đề.
Như vậy hai trong ba khó khăn không phải là vấn đề nữa, chỉ còn chính phủ Hàng Châu, y có quân bài trong tay, đó là cha Nhạc Tử, Lão Nhạc chính là doanh nhân bất động sản lớn ở Thượng Hải. Tất nhiên uy tín Mộc Lâm Thâm trong mắt Lão Nhạc là con số 0, nhưng y có Nhạc Tử, nếu ở đây thành lập công ty bất động sản, có thể từ từ đồ mưu.
Nếu lấy được hạng mục này, Mộc Lâm Thâm sẽ một tảng đá trúng nhiều con chim, trước tiên là giúp chính phủ Hàng Châu giải quyết cơn đau đầu nhiều năm, thứ hai giúp người dân Thương Cơ cuộc sống tốt hơn, thứ ba đám lưu manh có thể đưa tới công trường làm việc đi theo đường chính quy thực sự, thứ tư là giúp Nhạc Tử có sự nghiệp đáng hoàng.
Nếu làm được kế hoạch này, y thực sự có thể công thành thân thoái rồi.
Bình luận