Hôm nay Mộc Lâm Thâm mời Nhạc Tử ăn cơm cũng có ý tiết lộ cho hắn ý tưởng ban đầu của kế hoạch này, đây là chuyện lớn cần bàn bạc tính toán rất kỹ lưỡng mời được.
Có điều chưa kịp nói thì huynh đệ Hồ Lô nhảy vào chen ngang.
" Có có, chắc chắn là có, vật liệu xây dựng chẳng hạn, Nhạc ca muốn tra không? Đám thợ xây ở đó đều nghe chúng tôi chỉ huy đấy." Đại Hồ Lô khoe:
" Còn cả nhà máy nữa, nhiều chuyện đen tối lắm, đám ông chủ còn bẩn thỉu hơn tú ông, dùng người là dùng nát luôn." Nhị Hồ Lô hào hứng bổ xung:
Mặc dù hai huynh đệ Hồ Lô này không được học hành nhiều, nhưng chớ coi thường, trong bụng bọn họ không chỉ có mỡ mà còn đầy ắp kinh nghiệm sống thực tế, chúng có thể kể ra cả một đống chuyện tăm tối vê cuộc sống ngoài kia mà không cần suy nghĩ.
Mộc Lâm Thâm nhắc nhở họ: "Kiếm chút đủ ăn là được; đừng tham lam quá mà nghẹn đấy.”
Nói về chuyện thu nhập, Đại Hồ Lô liền có ý kiến không hải lòng, trực tiếp phàn nàn: " Mộc ca, chúng ta nhận được thực sự hơi ít, bây giờ đám đàn em phía dưới đang rất vui vẻ. Khi xưa Qua ca còn phụ trách, một ngày được một trăm tệ đã là tốt lắm rồi, bây giờ anh lại cho chúng quá nhiều khiến phần to đều bị những người khác kiếm được, chúng ta được phần nhỏ." " Thế anh cho rằng uy tín của các anh ở đâu ra, không lương không thưởng, lấy đâu ra đội ngũ cho anh chỉ huy?" Mộc Lâm Thâm mắng: " Cấm bớt xén tiền của họ, tôi bảo chia bao nhiêu thì chia bấy nhiều, hiểu chưa?"
Đại Hồ Lô tuy không cam lòng cũng đành vâng dạ.
"À đúng rồi, hôm nay tôi thấy Cẩu ca, trong xe còn có một người nữa... Mộc ca này, nếu Qua ca và Mã ca trở lại, cuộc sống tốt đẹp của chúng ta sẽ ra sao?" Nhị Hồ Lô lo lắng hỏi:
Đây là một vấn đề rất nghiêm trọng. Chắc chắn không ai muốn từ bỏ vị trí của mình, Đại Tiểu Hồ Lô dù rất trung thành với Lão Qua, cũng không thể không có tính toán ích kỷ, đều nhìn Mộc Lâm Thâm đợi y ra quyết định.
Mộc Lâm Thâm lại như chẳng để ý lắm, khẽ cười nói: "Cứ đợi bọn họ trở về hãng nói."
Ngay cả khi đám Mã quả phụ, Tang Mao quay lại, có lẽ họ cũng sẽ không thể chỉ huy ai được nữa, đã ăn những miếng thịt lớn, làm sao người ta có thể quay lại uống canh chứ? Mộc Lâm Thâm không tiết lộ những lý do sâu xa trong chuyện này, mà tò mò hỏi: "Trong xe chở ai vậy?
" Không quen ạ.' Nhị Hồ Lô lắc đầu: " Thế Cau ca là ai?"
" Chính là Hoàng Kim Bảo, hắn thường đeo một sợi dây chuyền vàng to, nên mọi người đều gọi hắn là Hoàng Kim Cẩu. Hắn từng theo Qua ca, phụ trách sổ sách thu tiền gì ấy, sau đó theo bên Mã ca... Mộc ca, chẳng phải anh định gọi lại những đàn em cũ sao? Cẩu ca hoàn toàn không coi chúng ta ra gì.'
"Thì người ta đi theo Mã ca ăn sung mặc sướng bao năm rồi, chúng ta trước kia còn là đám tép riu dưới quyên, người ta tất nhiên không coi chúng ta ra gì.' Mộc Lâm Thâm hu mũi:
" Mẹ thằng chó vênh váo, không tới thì thôi."
"Thằng đó dường như đã tự mở một cửa hàng đồ chơi, chắc chắn đang kiếm tiền với Mã ca. Có lần, Qua ca bảo tôi đi bốc dỡ hàng cho hắn, thằng chó, tôi mệt chết đi được, thậm chí còn không cho ăn một bữa. Chết tiệt, nếu tôi không sợ Qua ca quay lại, mỗi lần nhìn thấy hắn là tôi lại muốn đánh."
Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô liên tục chửi bới, trông có vẻ đầy oán hận đối với Hoàng Kim Bảo. Nhân vật trước đây bị bỏ qua này đã khiến Mộc Lâm Thâm phải chú ý, y cố gắng nghĩ lại, dường như mình gặp tên này rồi.
Đúng rồi, khi y lần đầu chạy tới quy thuận Mã Ngọc Binh, hôm đó Hoàng Kim Bảo và Hắc Cương đã ở cùng nhau, rõ ràng là tên thân tín của Mã Ngọc Binh, làm thế nào mà sau một biến động lớn như vậy, người này lại có thể hoàn toàn vô sự chứ? " Này Đại Hồ Lô, Lão Mã xảy ra chuyện, vì sao hắn không bị tóm thế?" Mộc Lâm Thâm thắc mắc:
" Đúng là không sao nhỉ ...' Đại Hồ Lô sực nhớ ra, nhưng sao hắn trả lời được câu hỏi đó:" À phải rồi, hắn còn nghe ngóng tin tức về anh đó Mộc ca, có rất nhiều người nhận ra hắn đã báo lại."
Con bà nó, Mộc Lâm Thâm chửi thầm trong lòng, chắc chắn đây là một quân cờ mà Mã Ngọc Binh để lại, những chuyện xảy ra ở đây, chắc chắn những người đó sẽ biết. Nghĩ đến đây, đầu óc y xoay chuyển nhanh, không biết có nên xử lý người này hay không, hình như không ổn, vì y hầu như không biết gì về người này, không có bằng chứng thuyết phục để nem cho cảnh sát.
"Ê, ê, lại giả vờ thâm trầm rồi." Nhạc Tử lay người Mộc Lâm Thâm đưa một ly rượu đầy ap về phía y:" Nghĩ nhiều làm gì chứ, uống uống."
Mộc Lâm Thâm cười:" Tao thực sự không nghĩ ra, mày biết rõ uống không lại tao còn muốn khiêu chiến."
" Uống rượu là để say, kiếm gái là để ngủ, hơn thua cái mẹ gì chứ ... Cạn nào." Nhạc Tử cụng ly, sau đó ngửa cổ uống cạn:
Đúng lúc này, điện thoại của Mộc Lâm Thâm rung lên ù ù, y cầm lên liếc mắt nhìn số hiển thị, rồi rời khỏi bàn đi vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa dặn: "Ba người uống ít thôi, đừng có ngày nào cũng say khướt thế." Nói rồi y rời khỏi bàn, nghe điện thoại, giọng nói trầm thấp của Thân Lệnh Thần truyền ra, khiến Mộc Lâm Thâm rùng mình, ngạc nhiên hỏi: " Sai rồi à? Có ai đang chơi xỏ tôi sao? Trời ơi, chỉ là đi trộm cắp thôi mà, cần gì phải phức tạp như phim gián điệp thế?"
“ Thời gian qua còn phát hiện chuyện gì khác thường nữa không?” Thân Lệnh Thần hỏi:
Mộc Lâm Thâm cẩn thận nhìn xung quanh, cả hành lang dài chỉ có vài phục vụ viên đứng ở đầu bên kia: "Không có gì đâu ... Ồ đúng rồi, dưới trướng của Mã Ngọc Binh trước đây có một tên gọi là Hoàng Kim Cẩu, không phải, là Hoàng Kim Bảo mới đúng. Tôi chưa bao giờ lôi kéo được hắn vào băng của mình, hình như hắn luôn âm thầm điều tra về tôi ...”
" Cẩn thận một chút, tôi thấy khả năng sắp có chuyện xảy ra rồi." Thân Lệnh Thần thấp giọng nói:
" Xảy ra chuyện gì được chứ?" Mộc Lâm Thâm tim đập mạnh, chửi thâm lần nữa, con mẹ nó chứ, mới sống được vài ngày yên lành, sự nghiệp vừa mới khởi bước lại có chuyện. Nói cho cùng tính tình đại thiếu gia của y không thay đổi, hứng thú gì đó với thử thách, nguy hiểm chỉ là nhất thời, cuộc sống nhàn nhã mới là mong muốn chủ đạo, chứ không phải loại cuộc sống ngày thót tim ba lần.
Chuyện này Thân Lệnh Thần cũng không nói chính xác được:" Cậu đang ở trận doanh địch mà lại còn phải hỏi tôi à?"
" Nhưng tôi có biết gì đâu, bây giờ tôi là đại ca rồi, bên trên tôi không có ai." Mộc Lâm Thâm lần đầu nhận ra làm người đứng đầu cũng đau khổ lắm:
" Thằng nhãi con, tôi biết ngay cậu không làm gì tốt lành rồi, chuyện thế giới ngầm đâu dễ để cậu nhúng tay vào như kiếm ăn như vậy? Cẩn thận đấy, có thể sắp có biến rồi." Nói xong Thân Lệnh Thần tắt máy một cách lạnh lùng:
Đứng trước cửa phòng vệ sinh Mộc Lâm Thâm rà soát lại những việc xảy ra, có hơi áy náy, tin tức do nội tuyến át chủ bài tung ra, không ngờ lại hại chết Lão Thân.
À không đúng, không chỉ hại Lão Thân, mà còn quay đầu lại cắn cả mình, nếu như đám trộm xuất quỷ nhập thần trong tay Phan Tử biết y là người bắn tin cho cảnh sát, vậy thì hậu quả... Mộc Lâm Thâm rùng mình phát nữa, ôi sao tự nhiên mót thế này, vội vàng đẩy cửa đi vào. Vừa vào trong một cái, mắt Mộc Lâm Thâm tối sâm, còn chưa kịp hét lên kêu cứu thì một con dao nhọn hoat df vào lưng, y im bặt ...
Bình luận