Người mở cửa là một cô gái, mặc quần cộc áo thun dài che hết cả quần, nhìn như không mặc gì, ngay khi cánh cửa mở, người đang chơi điện thoại trong phòng vừa nhận cuộc gọi từ Thân Lệnh Thần, liền buột miệng đáp: ” Phan ca."
Không thể sai được, Thân Lệnh Thần và Quách Vĩ đồng loạt xông vào, trực tiếp khống chế nghi phạm, ghì hắn xuống giường.
Đóng cửa, còng tay, cô gái định la hét liên bị Quan Nghị Thanh bóp miệng, quát lệnh ngồi xuống. Quách Vĩ gọi điện thông báo cho đội điều tra hình sự đến hỗ trợ, chuẩn bị thẩm vấn và áp giải nghi phạm về. Lúc này, Thân Lệnh Thần lại chăm chú nhìn cô gái kia kia, ánh mắt trở nên sắc lạnh cùng đăm chiêu.
Chân trân, móng chân nhuộm đen, trang điểm rất đậm, mùi nước hoa nồng nặc, không biết nghĩ tới cái gì, Thân Lệnh Thần kêu lên thất thanh:" Lục soát túi sách của cô ta."
Quan Nghị Thanh đổ áo túi của cô gái ra, bên trong là khăn ướt, thuốc kích thích, cả một xâu bao cao su dài, ngay lập tức cô hiểu ra đây là loại người gì, trâm giọng quát:" Làm phục vụ đặc biệt bao nhiêu tiên?" " Ai làm chứ, còn chưa bắt đầu cơ mà, người ta vừa mới tới." Cô gái kia hậm hực lườm một cái, chẳng tỏ ra sợ hãi:
Sai rồi, hóa ra là gọi dịch vụ, dường như không phải "Thanh Đầu" đang đi cùng bạn gái. Nhưng chủ chiếc điện thoại này, vừa nãy lại gọi "Phan ca". Thân Lệnh Thần vội bước đến trước mặt nghi phạm bị bắt, nhìn chằm chằm vào hắn vài giây, đột nhiên, hắn vươn tay, hai ngón tay đâm thẳng về phía mắt đối phương, tên đó hoảng sợ, rụt đầu lại, liên tục van xin tha mạng.
Thân Lệnh Thần vẫn không tin, liên nắm lấy tay nghi phạm, sờ một lúc rồi nhìn kỹ, biểu cảm thất vọng tức khắc hiện đầy trên khuôn mặt hắn.
" Di động là của ai?" Thân Lệnh Thần hỏi:
" Không phải của tôi, không phải của tôi, của Thanh Đầu đấy." Nghi phạm sợ hãi nói:
" Vì sao mày biết là Phan ca?”
" Thì trên di động hiển thị tên Phan ca, không Phan ca thì là ai?" Chuyện này là sao? Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ đều cảm thấy bất thường nhưng chưa biết làm gì thì Thân Lệnh Thần đã khẩn cấp ra lệnh:" Mau, rút thông báo lại, ngàn vạn lần đừng phái xe cảnh sát tới." Thân Lệnh Thần khẩn cấp dẫn hai người vào gian phòng vệ sinh, đụng phải cửa, đầu đau như muốn nứt ngồi sụp xuống, chiếc di động của nghi phạm vẫn nắm chặt trong tay.
Quan Nghị Thanh bất an càng mạnh, cẩn thận nhỏ giọng hỏi:" Sư phụ, hắn không phải nghi phạm đúng không?"
" Ít nhất hắn không phải là trộm ... Mắt thì lờ đờ, phản ứng thì chậm chap, đặt biệt là tay, da bèo nheo lại thô, nếu là loại dựa vào trộm cắp kiếm cơm, không thể nào xuống cấp như thế này được." Thân Lệnh Thần xoa đầu đứng dậy, giọng toát ra vẻ sợ hãi rõ ràng:
" Thế tức là ... Quan Nghị Thanh tái mặt, cô cũng sợ hãi hồi:
" Rất có thể chúng ta đã bị lộ, đây là còi báo động mà bọn trộm thiết lập ...' Thân Lệnh Thần nói, giọng hạ thấp giải thích. "Giống như chúng ta đặt một điểm cảnh báo trong, chờ nghi phạm xác minh vậy. Hai người vừa rồi, rất có thể là điểm cảnh báo mà bọn trộm đã thiết lập. Nếu chỗ này không có vấn đề, nghĩa là cảnh sát vẫn chưa lần ra được manh mối. Nhưng nếu có vấn đề, thì điểm cảnh báo này sẽ phát hiện nguy hiểm ngay."
" Quỷ dị như vậy sao?" Quách Vĩ kinh ngạc, chỉ là lũ trộm thôi mà, có phải điệp viên đâu mà làm tới mức đó:
" Chiêu số giang hồ đấy, đã nhiều năm rồi không gặp kẻ nào vừa tinh ranh vừa cẩn trọng đến vậy, tôi lơ là mất rồi ..." Thân Lệnh Thần nói với giọng cực thấp, có chút bất lực. " Trước đó, tin tức mà nội gián thăm dò được chắc chắn là về cái tên Thanh Đầu nào đó.
Hắn cố ý xuất hiện trước mặt những người quen, để lại manh mối, chỉ chờ chúng ta mắc câu."
Cả ba đều khó nói nên lời, nội tuyến mà họ kỳ vọng rất nhiều lại chỉ gửi về một thông tin như thế này.
" Sư phụ, liệu có phải chúng thiết lập chiêu này để thăm dò xem Phan Song Long ở trong có khai ra gì không?” Quan Nghị Thanh hỏi, tin tức từ Phan Song Long trong tù chắc chắn không thể lọt ra ngoài, chỉ có thể dùng cách này để thử nghiệm.
Thẩm Lệnh Thần gật đầu, nói: "Sắp có động tĩnh rồi, có lẽ chúng ta đã đánh giá quá cao Phan Song Long, đám người này không nằm dưới sự kiểm soát của hắn."
" Bây giờ phải làm sao?" Quách Vĩ một quãng thời gian ở trong tù, phản ứng hơi chậm:
" Nhân lúc điện thoại chưa tới, thẩm vấn xem thế nào." Thân Lệnh Thần đành còn nước còn tát, xem vớt vát được gì không:
Tên này rất dễ thẩm vấn, Thân Lệnh Thần chỉ mất chưa đầy năm phút là giải quyết xong. Hắn tên là Trương Quân, có tiền án sử dụng ma túy, quả nhiên, hắn được người khác sắp xếp ở đây, lo ăn, lo uống, thậm chí cả thuốc phiện, chỉ cần giữ chiếc điện thoại của Thanh Đầu và chờ người giao nhiệm vụ. Còn về cô gái kia, là hắn ngẫu hứng gọi một "dịch vụ đặc biệt".
Thẩm vấn thì thẩm vấn ra rồi, nhưng cũng đã đạp chân vào cạm bẫy làm Thân Lệnh Thần tiến thoái lưỡng nan, dẫn người đi thì không được, sẽ bại lộ, nhưng ở lại canh chừng thì phải ở lại bao lâu?
Quay ngược thời gian lại mấy tiếng trước đó, hôm nay cũng có một vị khách khiến Mộc Lâm Thâm triệu tập cả huynh đệ Hồ Lô tới tiếp đãi, đó chẳng phải ai khác, tên bạn xấu Nhạc Tử. Người không có theo đuổi gì, cuộc sống rất vui vẻ.
Người không có theo đuổi gì, muốn không vui vẻ rất khó khăn.
Lại nói sau khi Mộc Lâm Thâm rời Thượng Hải, Nhạc Tử dưỡng thương xong nhờ vào dữ liệu y để lại tống tiền một nhà hàng Thượng Hải, cũng chính hắn là người nghĩ ra cách tống tiền các điểm mua sắm.
Nhạc Tử hiện đang đắm chìm trong niềm vui sau khi tống tiền, cười toe toét, Đại Hồ Lô và Tiểu Hồ Lô đều biết Nhạc Tử có mối quan hệ trong giới điện ảnh và truyền hình. Hắn có thể tìm thấy tin tức tiêu cực về bất kỳ ai rồi đưa nó cho đúng người, cực kỳ hiệu quả luôn. Những việc mà ngay cả vác dao dưa hấu đi dọa người ta cũng không làm được, một khi bị phơi bày trên TV thì tất cả đều sợ vãi cả ra quần.
Thế nên giờ trong mắt huynh đệ Hồ Lô, Mộc ca tất nhiên là số một, số hai là Nhạc ca, bọn họ bây giờ đánh nhau vị trí thứ ba và thứ tư.
" Nhạc ca, hôm nay an bài thế nào?" Nhị Hồ Lô lấy lòng:
Đại Hồ Lô thì vội vàng rót rượu hỏi ý:" Hay là em giới thiệu cho anh một đô hoa tỷ muội nữa nhé."
Mộc Lâm Thâm phun cả rượu ra ngoài, Nhạc Tử đã tới Hàng Châu được ba ngày, huynh đệ Hồ Lô đã nhiệt tình giới thiệu các cô gái cho hắn, đưa họ đến phòng hắn theo từng cặp mỗi đêm, làm Nhạc ca vui quên lối vê. Hôm nay khác rồi, Nhạc Tử đã chơi tới chịu không thấu nữa rồi, hắn nhăn mặt xua tay: "Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, by giờ tôi đã biết lợi ích của một cuộc sống kiêng khem tình dục rồi."
" Có phải không đấy, Nhạc Tử, mày cấm dục được thật à?" Mộc Lâm Thâm trêu chọc:
" Không cấm không được, mấy em gái đó con bà nó như máy vắt chanh ấy, một đêm vắt mấy lần ai mà chịu được?" Nhạc Tử thổ lộ chân tình:
" Không sao, để em kiếm cho anh ít thuốc, đảm bảo chơi cả đêm không đổ.' Đại Hồ Lô hăng hái nói:
" Thôi, thôi, hai người các anh đừng chà đạp người ta nữa, đừng để sau này có vợ roi muốn sinh con cũng không được." Mộc Lâm Thâm ở mặt này tuy chơi bời, nhưng y biết tiết chế, thứ này hại người lắm, nhất là một khi cắn thuốc vào thì bào sức khỏe kinh khủng, y thử đúng một lần là sợ không dám dùng lần hai:
Chương 445vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận