Tít... Tít... Tít...
Quan Nghị Thanh thời gian qua một tuần hết một nửa số ngày không về nhà rồi, tới mức cha mẹ cô còn tới tận đội mười thăm con gái, mang cho cô đồ ăn, hối hận mãi trước kia đồng ý cho con gái làm cảnh sát. Ông bà không trách, không yêu cầu gì con gái, nhưng mấy vị lãnh đạo như Thân Lệnh Thân, Hứa Phi ay náy lắm. Đây là lựa chọn của cô, chẳng ai có thể nói gì.
Cứ thế chờ đợi tin tức suốt thời gian dài, chờ đợi tới mòn mỏi, đợi tới khi hết hi vọng, đột nhiên trong đêm đó, Quan Nghị Thanh nhận được một tin nhắn từ số lạ, khiến cô thiếu chút nữa mừng phát khóc.
Tin nhắn chỉ có năm chữ đơn giản: Nhung Vũ, Nhiếp Kỳ Phong.
Một tin nhắn nhỏ khiến cả tổ chuyên án dậy sóng, Thân Lệnh Thần ngay lập tức đem phương hướng điều tra nhắm vào hai cái tên xa lạ. Vì khi nội tuyến Từ Cương mất tích, yêu cau bảo mật cũng nâng lên mức cao nhất.
Từ nước nam gió mưa hiên hòa, chớp mắt cái tới đất bắc núi cao vời vợi.
Mới từ sáng sớm Mã Phong Hỏa, Liên Cường cùng với lái xe Cao Ngọc Cương vừa mới vào biên chế được mệnh lệnh, vội vàng tới cục bảo mật được thiết lập dưới sở công an tỉnh Thiểm Tây. Ba người hoang mang, với cấp bậc của bọn họ thì làm gì tới lượt nhận được thông báo mật cơ chứ?
Khi tới tòa nhà sở công an tỉnh, vừa mới xuống xe, không ngờ chủ nhiệm Phạm Văn Kiệt và cục trưởng Diệp Thiên Thư đã đợi từ trước đi lên đón bọn họ, làm cả ba sợ hãi. Chủ nhiệm Phạm cười hỏi:" Thế nào, có đoán ra được chuyện gì không?”
" Liệu có phải là liên quan tới tổ chuyên án 402 năm ngoái không ạ?” Mã Phong Hỏa đoán, đó là vụ án lớn nhất mà hắn từng tham gia, còn lại đều là án nhỏ:
" Không phải Lư Hồng Bác đã được xét xử rồi sao?" Liên Cường không chắc lắm nhưng cũng không có suy đoán nào tốt hơn:
" Đoán đúng được một nửa, sai một nửa, đúng là có liên quan tới năm ngoái, sai là không liên quan tới vụ án năm ngoái." Diệp Thiên Thư ra hiệu bọn họ di theo mình:
Một đoàn năm người bước vào một văn phòng của Cục bảo mật. Giữa ban ngày ban mặt, cửa đóng, rèm kéo, đèn bật sáng. Một nhân viên bảo mật đưa tài liệu ra và yêu cầu mọi người ký tên.
Quy cách cao thế này?
Rốt cuộc là chuyện gì?
Đến khi cầm tài liệu trong tay, họ mới phát hiện ra một cái tên quen thuộc nổi bật trước mắt, đám Mã Phong Hỏa nhìn thấy chân dung của Là nụ cười hiền lành, vô hại của Tiểu Mộc đã khiến họ cảm thấy có chút xúc động.
Xoet... xoẹt... vài nét bút ký lên tên mình: Đảng Ái Dân.
Tỉnh An Huy, tại một đội điều tra hình sự nào đó, Đảng Ái Dân đưa bản thỏa thuận cho nhân viên bảo mật của Sở công an tỉnh, đồng thời không kìm được sự tò mò mà hỏi: “ Cậu ấy thế nào rồi?”
“ Cái này tôi không rõ lắm, tôi chỉ nhận nhiệm vụ phối hợp từ Sở Công an tỉnh bên kia. Tất cả các cảnh sát từng tiếp xúc với người cung cấp tin này đều phải được nhắc nhở một lần, không ai được phép tiết lộ bất kỳ điều gì ve cậu ấy. Cơ bản các anh chưa từng gặp, cũng không biết gì hết.” Nhân viên bảo mật dặn dò lại lần nữa, đây là yêu cầu bảo mật cấp cao nhất, chứng tỏ người đó được phái đi làm nhiệm vụ khả năng cao nguy hiểm tới tính mạng, cần xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của y. Vừa nói hắn vừa bắt đầu đóng tập thỏa thuận đã ký, dán niêm phong, họ cũng không biết rõ nội dung bên trong, chỉ làm theo quy định mà thôi, cũng chỉ có thể đoán.
" Ngốc Đản, quân chó má nhà anh..."
"Trương Cuồng, tôi không gọi anh là Ngốc Đản nữa, theo tôi đi, tôi kiếm cho anh một công việc."
" Đảng Ái Dân ... Ha ha ha, còn chẳng hay bằng cái tên Ngốc Đản." Đảng Ái Dân đắm chìm trong ký ức xưa cũ, một cảm xúc khó tả tràn ngập trong lòng, thằng nhóc đó cứ tưởng đã quay vê cuộc sống ăn chơi xa hoa rồi, ai ngờ lại đâm đầu vào chuyện còn nguy hiểm hơn trước. Nhân viên bảo mật nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt hắn, tò mò hỏi: “ Anh Đảng, anh quen thân với cậu ấy lắm à?”
" Đúng, cực kỳ thân thiết là khác." Đảng Ái Dân cười gật đầu:
" Nếu như có cơ hội gặp cậu ấy, xin thay tôi gửi lời hỏi thăm, loại nội tuyến đỏ tự nguyện như cậu ấy, tham gia vào loại nhiệm vụ cấp bậc này, xứng đáng được mọi người tôn kính." Nhân viên bảo mật thu tài liệu lại, đứng nghiêm kính lễ, cảnh sát ít nhất còn được vinh danh, nội tuyến dù công trạng cao mấy mãi mãi ẩn trong bóng tối, đó là điều làm người ta kính phục:
" Nếu anh mà biết cậu ấy sẽ không tôn kính một chút nào đâu ... Có điều tôi sẽ thay anh chuyển lời." Đảng Ái Dân đứng dậy bắt tay:
Sau khi tiễn người bảo mật đi, Đảng Ái Dân ngồi ngẩn ngơ, trong lòng rối bời với một cảm giác khó tả, không biết nên diễn đạt như thế nào. Đó là sự ấm áp, sự cảm động, hay là nỗi lo lắng? Vô vàn cảm xúc dồn nén thành một câu nói lẩm bẩm, Đảng Ái Dân cứ lặp đi lặp lại:
Cái thằng ngốc này ... Ôi cái thằng ngốc này... Ài....
Bình luận