Chương 421: Đặc phái viên thu nợ. (2)

Chương 421: Đặc phái viên thu nợ. (2)

Cùng lúc đó còn có một nhóm ở Thượng Hải phải ký vào hiệp nghị bảo mật.

Hai vị lãnh đạo chính ủy Trương, phó cục trưởng Nghiêm, chính là hai người từng ra sân bay đón Mộc Lâm Thâm từ Trường An về, cùng ba nhân viên tham gia vụ án là Thân Lệnh Thần, Quan Nghị Thanh, Quách Vĩ, người chủ trì ký tên là Ngũ Thiệu Tông nhân viên bảo mật chuyên quản lý nội tuyến, ông ta lần lượt thu hiệp nghị trên tay mỗi người, sau đó lặng lẽ rời đi.

“ Công việc cần làm rất nhiều, người nhà của cậu ấy sẽ có người tiếp xúc. Người bác sĩ tâm lý biết rõ hoàn cảnh của cậu ấy nhất định phải theo dõi chặt chẽ. Mọi người nếu nhớ ra bất kỳ sơ sót nào, nhất định phải báo cáo cho nhóm chuyên án. Lưu ý, tuyệt đối không được để lộ thân phận là nội tuyến cậu ấy, chúng ta có thể đã mất đi một người rồi," Phó cục trưởng Nghiêm nghiêm túc nói:

" Đúng, có thể kết nối với manh mối của băng nhóm này chỉ còn một cái thôi, ngàn vạn lần không được gấp gáp làm đứt nốt cái cuối cùng này." Chính ủy Trương dặn:

Tổ chuyên án đi đến hôm nay, đã là một kỳ tích. Hai cái tên mà nội tuyến gửi về, Nhung Vũ và Nhiếp Kỳ Phong, khi kiểm tra manh mối khiến Thân Lệnh Thần phải giật mình. Đặc biệt là Nhiếp Kỳ Phong, đây là một nhân vật đã biến mất trong suốt nhiêu năm, là một tội phạm tái phạm nhiều lần với các tội danh như gây thương tích và trộm cắp. Điều quan trọng nhất là bức ảnh của hắn, khiến Du Tất Thắng sợ hãi đến mức im lặng không dám lên tiếng. Thân Lệnh Thần suy đoán, người đã khiến Du Tất Thắng chịu thua thiệt lớn năm xưa chính là hắn.

" Lệnh Thần..."

" Lệnh Thần..."

"À, xin lỗi, tôi có hơi mất tập trung, chính ủy Trương, anh cứ nói đi." Thân Lệnh Thần phát hiện hai vị lãnh đạo gọi mình, giật mình từ trong suy nghĩ miên man:

Trưởng ủy viên Trương nói: “ Vụ trộm ở nhà Vương Tử Hoa, anh nghĩ có liên quan gì đến Nhiếp Kỳ Phong không? Tình hình hiện tại sao lại có cảm giác như Tống Lệ Quyên cũng là một nhân vật bên ngoài? Giữa họ hình như không có liên hệ gì cả.”

“ Quan hệ này e là chúng ta không thể làm rõ ngay được. Hiện tại, Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, và Hà Thật, cả ba người đều đã biến mất, các ghi chép điều tra chỉ ra rằng chúng đã lên một chuyến bay bay tới Tây Bắc, một vùng đất rộng lớn, dân cư thưa thớt, rất dễ để che giấu tầm nhìn của chúng ta... Việc Phan Song Long bị bắt chắc chắn đã khiến chúng cảnh giác, vì vậy chúng đã tránh đi để tránh bị phát hiện," Thân Lệnh Thân trả lời:

“ Chuyện này cần cẩn thận đấy, hiện giờ lại xuất hiện thêm hai công ty, Kim Đỉnh và Mậu Nghiệp , hừ... Đây là hình thức tội phạm mới sao?” Phó cục trưởng Nghiêm nói, nếu bọn tội phạm này tồn tại dưới hình thức công ty, thì thật khó mà hiểu nổi, một khi điều tra, chẳng phải sẽ ra kết quả chẳng đâu vào đâu sao: Câu hỏi này Thân Lệnh Thần cũng không trả lời được, hắn ngẫm nghĩ:" Đám nghỉ phạm này luôn làm ra những chuyện khó tưởng tượng nổi, nhưng với thông tin có được hiện giờ, chúng ta chưa thể lập ra cây quan hệ của nghi phạm, nội tuyến mất tích liền tám ngày, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chúng ta còn chưa biết cơ mà.

"

" À, vậy hẳn phải biết bây giờ cậu ta đang làm gì chứ?" Chính ủy Trương hỏi:

Câu này Thân Lệnh Thần nhường cho Quan Nghị Thanh, cô nói:" Lấy giọng điệu của anh ấy mà nói là đặc phái viên thu nợ khu Phố Đông, thành phố Thượng Hải."

Mấy cảnh sát có mặt đều bật cười, chính ủy Trương cảm thán:" Trước đây vay tiền nặng lãi, giờ lại bắt đầu đòi nợ thuê, không tệ, có thể tìm cách tạo điều kiện cho cậu ta, giúp tăng thành tích ... Được rồi, hôm nay đến đây thôi, nhanh chóng tiếp cận đi, cấp trên đang ngày càng kỳ vọng vào vụ án này rồi.”

" Vâng!"

Cuộc họp kết thúc, hai vị lãnh đạo rời đi, khi cánh tay kính lệ hạ xuống Quách Vĩ nhìn chăm chú vào Thân Lệnh Thần với ánh mắt đầy kỳ vọng. Thân Lệnh Thần không khách sáo, chẳng thèm quay đầu đã ra lệnh:

“ Quách VỊ, tiếp tục ở lại trại giam, không được lơ là dù chỉ một khắc.” Tới lượt Quách Vĩ đau răng rồi, người lại Quan Nghị Thanh tâm trạng rất tốt, trêu:" Sao vậy anh sinh viên ưu tú?"

“ Cô không biết là ở đó có thể buôn chán đến mức nào đâu, mỗi ngày cứ phải dán mắt vào màn hình giám sát, nhìn bọn nghi phạm trong xà lim làm đủ trò nhảm nhí” Quách Vĩ đau khổ nói:

" Chẳng phải tôi cũng ngồi nhìn vào máy vi tỉnh cả ngày đó sao?"

" Sao bây giờ tôi thấy cuộc sống của nội tuyến đặc sắc biết bao."

Quan Nghị Thanh không vui mắng:" Anh còn không hiểu làm chuyện đó nguy hiểm thế nào à?"

“ Nguy hiểm cái gì? Sao tôi không thấy? Hắn ta đã làm những gì chứ? Từ việc lôi kéo gái mại dâm trên phố, buôn bán đồ ăn cắp, tổ chức đe dọa và cưỡng đoạt, từ Hàng Châu đến Thượng Hải, thậm chí còn khiến một trường dạy nấu ăn phải đóng cửa. Giờ hẳn ta lại biến thành đặc phái viên thu nợ cho công ty cho vay nặng lãi rồi ... Nói thật, cái tên này chắc chắn do hắn tự đặt, đúng kiểu của hắn.” Quách Vĩ không cam lòng, hắn thấy mình tài lớn làm việc nhỏ:

Quan Nghị Thanh không muốn tranh cãi, Từ Cương tới giờ vẫn chưa rõ tung tích, người ngoài nhìn vào thấy dễ dàng, cô cảm giác chắc chắn không dễ.

Lúc này, Mộc Lâm Thâm trong trang phục kinh điển vest đen, sơ mi trắng quần, giày da đã bắt đầu bước trên con đường thu nợ ở khu Phố Đông, thử thách mới lại đang chờ đón phía trước. Phải nói hơn một tuần chỉ ăn với ngủ không khác gì lợn, vậy mà không phá hỏng dáng người Mộc Lâm Thâm, chẳng biết do còn trẻ thể chất tốt, hay có thể trạng được trời cao ưu ái, y vẫn dữ vóc dáng cực chuẩn, dù mặc loại Âu phục rẻ tiền vỉa hè thì trông toát lên phong thái nhất định.

Đáng tiếc phong thái đó không giúp được gì cho công việc hiện tại, hiện trong tay y có hai cuốn sổ nợ, những cái tên trên đó đều là loại chây ì không trả, khó mà đòi được.

Đã thế hai tên cấp dưới lại còn chẳng đáng tin cậy, đều là loại cuộc sống không đảm bảo, ra xã hội lăn lộn.

Người cao gầy gọi là Mễ Thành Quân, người thấp béo gọi là Đậu Thủy Sinh, tên nhiều chữ quá, phiền, Mộc Lâm Thâm liền đặt luôn biệt danh cho họ. Tên lớn thì gọi là Đại Mễ, nhỏ thì gọi là Lục Đậu, toàn tên lương thực lúa gạo.

Thế này không khác gì nhân vật cấp A, đi chinh phục phó bản cấp S.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...