Chương 419: Loanh quanh lạc lối. (5)

Chương 419: Loanh quanh lạc lối. (5)

Đã mất liên lạc với thế giới một thời gian dài như vậy, người bình thường sẽ thấy rất bí bách, dễ kích động, sinh ra nhiều cảm xúc xấu, nhưng điều đáng ngạc nhiên là Lâm Thâm không hề có cảm xúc ấy. Hay nói cách khác, giống như lúc bị đóng hòm mang đi, y buông xuông luôn, vì trong lòng y chẳng có ai đáng để y phải bận tâm.

Trước kia tiền bạc rủng rỉnh trong tay, năm châu bốn biển đã đi, sơn hào hải vị đã ăn, cuộc sống không đến nỗi nào, bạn bè thì cũng chỉ là đám bạn xấu, suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng, cũng không đến nỗi nào ... Nhưng tất cả chỉ đến thế thôi, chẳng đáng hoài niệm.

Ngồi nghĩ mãi, thật ngạc nhiên điều khiến Mộc Lâm Thâm lo lắng nhất lại là đám người Đại Tiểu Hồ Lô, nhưng cũng không cần quá lo lắng, họ là những người kiên cường bất khuất, khả năng chịu đựng áp lực cuộc sống của họ vượt xa người bình thường, không phải là hoa lớn lên trong nhà kính

Bao nhiêu ngày rồi nhỉ, Mộc Lâm Thâm thậm chí quên cả khái niệm thời gian, không biết ngoài kia ra sao, nhưng y biết, thế giới này dù thiếu ai chăng nữa thì vẫn cứ xoay, cuộc sống vẫn tiếp tục.

Không cần biết y không còn tồn tại hay vẫn tồn tại.

Mộc Lâm Thâm đi thất thểu vài bước rồi ngã xuống giường, nhìn lên trần nhà, chán nản thổi bong bóng. Y đang nghĩ, thật ra ngay cả cái tổ chức tội phạm chết tiệt đó cũng chẳng có gì thú vị, chẳng có chút kích thích nào. Rốt cuộc là mình muốn cái gì?

Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Lâm Thâm ngồi dậy nói:" Mời vào."

Ngoài nhân viên phục vụ đến dọn phòng, thì rất ít có người đến. Vừa có tiếng đáp lời thì một người nam tử trung niên bước vào. Người này gầy nhưng tinh thần rất tốt, ánh mắt sáng ngời. Vừa bước vào, nam tử đó tiện tay khép cửa lại một cách nhẹ nhàng và vừa vặn. Mộc Lâm Thâm không quen người này, tò mò nhìn hắn: “Xin hỏi anh là ai?”

“Ngũ ca phái tôi đến.” Người kia nói, nhìn Mộc Lâm Thâm từ trên xuống dưới một lượt. Trong lúc hai người im lặng nhìn nhau, Mộc Lâm Thâm cảm thấy như bị rắn độc nhắm vào, toàn thân trở nên thiếu thoải mái. Một lát sau, nam nhân đó mỉm cười và chìa tay ra: “ Làm quen chút, tôi là Nhiếp Kỳ Phong, huynh đệ trong giới gọi tôi là Nhiếp Tử, từ giờ cậu đi theo tôi.”

À, Mộc Lâm Thâm bắt tay hắn rời giường, chẳng có gì để mang theo hết. Nhiếp Kỳ Phong thuận tay phất một cái:" Di nào, chúng ta vừa đi vừa nói ... Mấy ngày qua nghỉ ngơi thế nào?"

" Rất tốt."

" Nơi này ăn ở thế nào?”

" Rất tốt." " Lão Qua, Mã quả phụ, Tang Mao đều bị cảnh sát theo dõi quá ngặt, trong thời gian ngắn không thể để cậu về được, tôi kiếm cho cậu chút việc làm nhé?”

" Rất tốt."

Hai người mới đi được một đoạn ngắn mà Mộc Lâm Thâm đã nói ba lần rất tốt, Nhiếp Tử lấy làm lạ quay đầu nhìn, nghe không giống y đang bất mãn. Mộc Lâm Thâm giang tay thoải mái nói:" Ngoại trừ chẳng có gì làm quá buồn chán thì rất tốt."

" Ừ, như thế là rất tốt." Nhiếp Tử vô thức lặp lại một lần rất tốt, vừa đi vừa hỏi:" Cậu họ Mộc hả?"

" Đúng."

"Mọi người đánh giá cậu đều khá lắm đấy, tối hôm đó cho cậu vào thùng, cảm giác thế nào?" Nhiếp Tử hỏi:

Thế nào à, con mẹ bọn mày, thiếu chút nữa dọa bản thiếu gia chết luôn rồi biết không hả? Hôm đó Mộc Lâm Thâm thực sự đã từ bỏ tất cả, trong người y không chỉ có khuynh hướng bạo lực, thậm chí có khuynh hướng tự sát nữa, trước kia y từng rất vất vả kiêm chế ý nghĩ đó. Mộc Lâm Thâm đáp:" Chẳng có cảm giác gì, chỉ là hơi khó thở."

“ Ha ha, không thể nào, tôi biết có rất nhiều người bị dọa cho đến mức tè ra quần cả đấy. Đừng bận tâm, rất nhiều người trong số chúng tôi đã từng bị nhốt vào thùng rồi. Đây là một chiêu do Ngũ ca nghĩ ra, để xem lúc kêu trời không thấu, kêu đất chẳng linh thì là loại người gì, sẽ lộ diện ngay lập tức .

.. Cậu có biết tại sao cậu vẫn còn giữ điện thoại bên mình không?” Nhiếp Tử dừng lại rồi hỏi, quay đầu nhìn Tiểu Mộc một cách chăm chú:

" Để cáo biệt trong nhà?" Mộc Lâm Thâm hỏi:

“ Nếu báo cho người nhà một tiếng thì đương nhiên sẽ không sao, nhưng nếu gọi cho cảnh sát, thì bây giờ cậu cũng sẽ giống như Hắc Cương, nằm ngủ dưới đáy biển rồi.” Nhiếp Tử vừa nói vừa chu môi thổi một tiếng huýt sáo:

Nghe vậy Mộc Lâm Thâm nổi hết da gà, nghĩ đến việc mình suýt chút nữa đã phải xuống đáy biển thì y càng sợ hãi. Lúc đó quả thực y định gọi cho điện thoại khẩn cấp Thân Lệnh Thần an bài, có lẽ phần tâm lý u ám trong lòng áp đảo, y thực sự đã từ bỏ.

Thấy sắc mặt y không tốt, Nhiếp Tử hỏi:" Làm sao thế?"

" Sợ chứ làm sao nữa, tôi tưởng là sắp chết rồi, kết quả là sợ tới ngủ thiếp đi." Mộc Lâm Thâm nói:

Nhiếp Tử nhún vai cười chế giễu, vỗ vai Tiểu Mộc rồi nói: “ Tôi lân đầu nghe chuyện bị dọa mà còn ngủ được đấy. Nhưng tôi lại thích những người có thần kinh vững như cậu. Cậu có biết tôi làm nghề gì không?”

" Anh không nói làm sao tôi biết được." " Tôi tưởng cái gì cậu cũng biết chứ?"

"Nếu cái gì mà tôi cũng biết thì anh nghĩ cuộc sống của tôi có tới mức này không?”

"Ồ, cậu nói cũng phải ... Nhưng cứ đoán thử xem."

" Vậy tôi đoán nhé, đoán đúng rồi đừng cho tôi vào thùng đấy."

" Ha ha ha, không có chuyện đó đâu."

" Anh không phải trộm thì là cho vay nặng lãi."

" Ợ "

Một lời trúng đích luôn, Nhiếp Kỳ Phong kinh ngạc đến mức quay đầu lại, tròn mắt nhìn Mộc Lâm Thâm. Hắn sớm được nghe nói về những điều kỳ diệu của người này , nhưng không ngờ lại có thể thân kỳ đến mức ấy. Hắn cứ thế nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm mấy giây, kinh ngạc đến nửa ngày mới nghi hoặc hỏi: “Tôi gặp ma rồi sao? Sao cậu lại biết được?”

" Thái độ của anh rất hiên hòa, đặc biệt là nụ cười thân thiết, nhưng con người rất tự tin."

"Ồ, nếu thế sao không phải là bán báo hiểm?"

" À, chỉ có nụ cười là giống bọn bán bảo hiểm thôi, nhưng bán bảo hiểm thì nụ cười lại có phân nghiêm túc hơn, không được tự nhiên như anh." " Ế, không phải đang mắng tôi trở mặt nhanh hả, chỉ có thế thôi mà đã đoán ra được sao?”

" Còn nữa, tôi rất quen thuộc với những người cho vay nặng lãi, bọn họ vào cửa đều sẽ nhìn quanh nhà một lượt, sau đó nhìn người từ trên xuống dưới một lượt, để xem người đó có khả năng trả nợ hay không? Ngoài các anh ra, không ai quan tâm nhiều như vậy. Nếu không thì chỉ có thể là bọn trộm? Hay anh là trộm?”

Mộc Lâm Thâm vốn dĩ không để tâm, chỉ nói thế thôi. Nhiếp Tử nghe xong thì ngớ người ra, chỉ mới gặp mặt một lần mà đã bị nhìn thấu nhiều thứ như vậy. hắn sững sờ một hồi, nét mặt trở nên nghiêm nghị, thậm chí có phần dữ dan. Đột nhiên hắn nở một nụ cười rạng rỡ, đúng là thay đổi sắc mặt nhanh như chớp, quả nhiên là biến hóa khôn lường. Vừa cười ha ha vừa ôm lấy vai Tiểu Mộc và nói: “ Giỏi lắm, xem ra tôi vớ được món hời rồi, lần này xem ai còn dám giấu tiên nữa”.

Đoán đúng quá trình nhưng không đoán được kết quả.

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, cùng nhau trở về Thượng Hải. Nhiếp Tử hóa ra lại có cơ sở kinh doanh riêng, mở một công ty tín dụng nhỏ tên là Kim Đỉnh. Hắn ném mạnh một chồng sổ sách dày cộp vào lòng Mộc Lâm Thâm, trao cho y một chùm chìa khóa xe, giới thiệu với y hai nam tử bộ dạng khó coi có ngoại hình khó coi rồi ra lệnh: “Đi đi, cứ theo sổ sách mà thu tiền về cho tôi.”

Con mẹ nó, Mộc Lâm Thâm trố mắt, mình thành thằng đòi nợ thuê rồi à, chuyện càng lúc càng xa mục đích ban đầu.

Từ kéo khách mua dâm biến thành đặc phái viên của công ty cho vay nặng lãi, Mộc thiếu gia lần nữa bước vào lĩnh vực mới...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...