Phía này đang thảo luận điều tra mối quan hệ xã hội của Tống Lệ Quyên, bên kia một cảnh sát phụ trách giám sát, kêu lên:" Chính ủy Thân, có gương mặt lạ xuất hiện bên cạnh Tống Lệ Quyên."
Thân Lệnh Thân đứng dậy xem, thì ra là hình ảnh giám sát do người bên ngoài gửi về, Tống Lệ Quyên đang khoác tay một nam tử đi ra từ trong tòa nhà, xem giờ thì chắc là đi làm ở cơ quan.
Hai bên thần thái rất thân mật, như đôi vợ chồng.
Hứa Phi cười nói:" Có gì lạ mà hét to thế, người ta độc thân, chẳng lẽ bắt người ta cấm dục, cô ta còn trẻ mà..."
“Điều tra người này xem... Ồ, hình như hơi quen mặt thì phải.” Thân Lệnh Thần không để ý đến tiếng cười của đồng nghiệp, với trí nhớ siêu phàm về nhận diện khuôn mặt của mình, hắn cảm thấy khuôn mặt này dường như đã xuất hiện trong ký ức của mình. Nghĩ ngợi một lát, Thân Lệnh Thần lấy điện thoại ra tra ngược, trong danh sách các vụ án cũ liên quan đến Hải Cương, khi lượt qua một khuôn mặt trẻ hơn chục tuổi nhưng không cần phân mềm nhận diện khuôn mặt cũng có thể nhận ra sự giống nhau, hắn mừng rỡ nói: “Người này tên là Phan Song Long, có tiền án trộm cắp, chính là một trong đứa bé ở nhà máy thép mà Lão Đàm nhắc tên hôm nọ ... Chẳng lẽ thật sự là bọn chúng, không thể trùng hợp như vậy được? Mau, nghĩ cách thiết lập theo dõi người này.” " Vâng."
Quách Vĩ gõ lệnh vào máy vi tính, lúc này trên màn hình hai người kia đã rời tòa nhà, không khác gì đôi tình lữ trẻ, thi thoảng đứng lại ôm ấp cưng nựng nhau, rời tiểu khu, tựa hồ muốn bắt taxi.
À, đúng rồi, đây là giờ đi làm, chắc là tiễn Tống Lệ Quyên tới đơn vị. Đột nhiên diễn biến trên màn hình thay đổi, từ chỗ sát bên cửa có mấy bóng người xông ra, hướng thẳng về phía Tống Lệ Quyên và Phan Song Long bao vây hai người bọn họ. Thân Lệnh Thần thấy cảnh này thì máu nóng xộc lên đầu, đùng đùng nổi giận rống lớn vào mặt Quách Vĩ:" Ai bảo cậu hạ lệnh bắt người 2?"
Mấy người đó vừa nhìn là biết người của ta rồi, đội hình vây bắt tiêu chuẩn, thâm chí đã có người rút súng ra. Tống Lệ Quyên sợ hãi hét lên và che mắt lại. Phan Song Long nhanh như chớp năm lấy tay cô ta, nhưng không phải kéo chạy trốn, mà là dùng sức hất mạnh, hất cô ta vào người hai nhân viên bắt giữ. Một khe hở nhỏ xuất hiện trong đội hình bứt giữ đã bị hắn nắm bắt, hắn lao nhanh về phía người thứ ba rồi nhảy lên, đá văng một cú vào người cảnh sát khác đang cố gắng chặn đường, động tác nhanh như chớp.
Chỉ vài động tác bất thình lình, nhanh chóng quyết đoán, so với phim võ thuật còn đặc sắc hơn, làm toàn bộ những người đứng sau màn hình bàng hoàng, một người bắt giữ nữa bị Phan Song Long chém gục, hắn đã chạy tới gần bức tường tiểu khu.
Quách Vĩ phụ trách thao tác ngớ ra, lắp bắp:" Không, không ... tôi không lệnh bắt." Thân Lệnh Thần không để ý nữa, cầm lấy bộ đàm, nhanh chóng ra lệnh:" Lập tức bắt giữ, lập tức bắt giữ."
Trong nháy mắt, còi cảnh sát hú vang, hai điểm giám sát lập tức chuyển sang hành động bắt giữ, chặn từ phía trước bên hông. Nhìn thấy đối tượng di chuyển rất khó lường, Thân Lệnh Thần biết thân thủ của loại dân giang hồ này, liền ra lệnh dứt khoát qua bộ đàm: “ Nổ súng cảnh cáo, nhất định phải bắt được hắn!”
Tức thì nhân viên tuy bắt lai lịch không rõ cùng với cảnh sát vừa mới tới nơi của đại đội 10 cùng rút súng, trên màn hình, bóng người nhoáng lên liên tục, hướng thẳng tới người muốn leo tường bỏ trốn kia.
Đoàng ! Đoàng! Đoàng!
Mấy tiếng súng nổ liên tiếp, viên đạn cuối cùng bắn trúng vào mông của Phan Song Long, hai tay hắn vừa bám được lên tường thì người khụy xuống, hét lên đau đớn, tức thì bị cảnh sát đuổi kịp ở gần đó kéo xuống khỏi tường. Súng chĩa vào đầu, chân đè lên cánh tay, mấy cảnh sát mặc thường phục khác cũng lao tới, mấy người cùng nhau đè nghi phạm xuống đất, nhanh chóng còng tay hắn, rồi lật áo hắn lên, trùm kín đầu.
Lục soát trên người hắn, tất cả khiếp đảm, mười mấy lưỡi dao, cảnh sát chạm mặt hắn đã bị rạch cổ tay, máu tuôn như suối, làm nhân viên truy bắt toát mồ hôi lạnh.
Nhóm khác gem năm người tham gia truy bắt, trong đó ba người đã ngã xuống đất, hai người còn lại đuổi theo đến nơi thì đã thở hổn hển, liên tục nói cảm ơn, nhưng khi nói cảm ơn thì mới phát hiện ra có gì đó không đúng. Đối phương trừng mắt nhìn, có vẻ rất tức giận, nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự hỏi: “ Các anh là người của đơn vị nào?”
" À, cục cảnh sát Thâm Quyến." Đối phương vội vàng lấy giấy tờ ra, rối rít cám ơn:
Phía bên đội mười giận vô cùng:" Các anh chấp pháp vượt địa bàn có lập hồ sơ không? Các anh làm hỏng hết hảnh động của chúng tôi rồi." Vừa bị hỏi như vậy, phía người của Thâm Quyến đã chết lặng, loại chuyện này để bảo mật đều là tiên trảm hậu tấu, đây là thông lệ trong nghề rồi, cơ mà theo quy định sai rõ, một cảnh sát vội vàng giải thích: " Chúng tôi đã truy bắt người này hơn nửa năm rồi, hôm qua còn ở Hàng Châu, chúng tôi đã đăng ký với công an Hàng Châu rồi."
" Đây không phải là Hàng Châu, đây là Thượng Hải." Phía đội mười đang nổi điên thì bộ đàm nhận được lệnh từ đội, yêu cầu đưa cả Tống Lệ Quyên đi:
Tình hình không ổn rồi, một người bị thương do dao chém, người còn lại bị ngã đến trật khớp tay, vẫn còn nằm đó, xe của cả hai bên nhanh chóng đưa hai người lên xe rồi rời khỏi hiện trường, sau đó cảnh sát địa phương đến, mới kéo dây phong tỏa hiện trường, bắt đầu nhặt vỏ đạn trên mặt đất và tiến hành khám nghiệm hiện trường theo từng bước. Cùng lúc ấy không ai chú ý tới, trong một chiếc xe bình thường đi qua, Lão Qua kéo thấp mũ, xua tay bảo lái xe quay đầu, rời khỏi nơi này.
Chỉ thoáng cái Phan Tử đã trở thành tù phạm, Lão Qua vốn theo hẹn đến để đón Phan Tử, còn nói hôm nay sẽ đi gặp những người cũ của Du Tất Thắng để điều tra lai lịch của Tiểu Mộc, ai ngờ lại tận mắt chứng kiến Phan Tử bị bắt. Sự việc bất ngờ này khiến tay ông ta run ray không ngừng, rời khỏi hiện trường một quãng khá xa, ống mới ra hiệu dừng xe, chống gậy bước xuống, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ, rồi bấm điện thoại nói:
" Phan Tử rớt nước rồi, ngay cổng tiểu khu Khang Uyển."
Phía bên kia điện thoại trâm ngâm chốc lát hoi" Các anh về từ bao giờ thế?"
" Tối qua." Lão Qua nói:
"Trong nhà có ma rồi, phía bên kia cũng xảy ra chuyện, tôi vừa mới biết tin thôi, đừng trở về." Đối phương nói:
Tức là nói phía Hàng Châu cũng xảy ra chuyện, Lão Qua vâng một tiếng cúp máy, ngạc nhiên hồi lâu sau đó chống gậy tập tễnh đi mất, không rõ tung tích.
Bình luận