Lại một đêm không ngủ nữa bắt đầu, mười chiếc máy tính phân tâng quét thông tin, trên mỗi màn hình đều là những khuôn mặt khác nhau đang thay đổi, bên tai luôn là tiếng ồn ào của máy tính, cộng thêm thời tiết nóng bức, dan da mí mắt nặng triu Quan Nghị Thanh gục xuống bàn, cứ thế lơ mơ ngủ thiếp đi
Không biết đã qua bao lâu, Quan Nghị Thanh mơ một giấc mơ kỳ lạ, cô mơ thấy những chốn ăn chơi xa hoa, Mộc Lâm Thâm buông thả bản thân ở đó, mỗi tay ôm một cô gái ăn mặc hở hang, không biết vì sao lại khiến cô rất tức giận. Khi cảnh tượng thay đổi, cố lại nhìn thấy rất nhiều xe cảnh sát, tiếng còi báo động thê lương vang lên, rồi rất nhiều cảnh sát bắt Mộc Lâm Thâm, còng tay y, áp giải y lên xe tù. Quan Nghị Thanh sợ hãi tột độ, cô muốn cố gắng hét lên, muốn cố gắng kéo y lại, nhưng bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn y bị bắt đi...
Giật mình tỉnh giấc, Quan Nghị Thanh thở hổn hển, toát cả mồ hôi lạnh, khi cảnh vật trước mắt trở nên rõ ràng, cô mới phát hiện mình vẫn đang ở đội cảnh sát hình sự số mười. Vừa mới thở phào mắng bản thân, mơ gì không mơ lại mơ thấy tên đáng ghét đó, định gục xuống bàn ngủ tiếp thì cô lại nghe thấy tiếng báo động “tít tít” một cách kỳ lạ
Thế là Quan Nghị Thanh lại giật mình lần nữa, chạy tới máy chủ đang phát ra tiếng kêu, nhìn màn hình khóa chặt một gương mặt, kích động hét lên.
"Tìm ra rồi, tìm ra rồi." Quan Nghị Thanh vui mừng vô kể, cô là người đầu tiên phát hiện nghi phạm trong vụ án treo 2 năm, truy xuất dữ liệu tới tận trên trăm vạn người, rất nhiều người nghe thấy con số này đã chán nản, cô vẫn kiên trì làm, kiên trì hành hạ cái máy tính cũ kỹ:
Giây phút kích động thế này mà không có ai để chia sẻ, Quan Nghị Thanh không cách nào phát tiết hết cảm xúc, vơ ngay lấy di động gọi cho Thân Lệnh Thần, nói năng lẫn lộn:" Tìm ra rồi, sư phụ mau tới đi, thật đấy, tìm ra rồi."
Cho đến khi cô ấy ngồi xuống, vẫn chưa bình tĩnh lại, trên màn hình bị khóa, một khuôn mặt có độ trùng khớp với hiện trường vụ án lên đến 22 điểm hiện rõ ràng trước mắt, đường nét, khoảng cách đo đạc tam giác gân như hoàn toàn trùng khớp, thậm chí có thể dùng mắt thường để phân biệt đó chính là cùng một người.
Tống Lệ Quyên, nữ, 36 tuổi, nơi làm việc, trung tâm phục vụ đảm bảo xã hội và tài nguyên nhân lực khu Gia Định thành phố Thượng Hải. Chức vụ: Giám sát viên bảo hiểm xã hội.
Nói tóm lại là một công vụ viên làm công việc nghiêm túc.
Mặc dù đánh giá này là do Mộc Lâm Thâm phán đoán, nhưng theo đuổi phán đoán mơ hồ như vậy, thậm chí khoanh vùng tới phạm vi bảo hiểm xã hội là của Quan Nghị Thanh, cô có quyên tự hào về thành quả của mình, đúng không?
Sương mù mờ mịt dần tan đi, trời đang dần sáng tỏ, khu dân cư Khang Uyển nằm ở thị trấn An Bình đã đón ánh bình minh đầu tiên. Ánh bình minh này, mang theo chút hân hoan vui vẻ, chiếu sáng qua ống kính giám sát ngoài trời của nhân viên thực địa. Vào lúc sáu giờ sáng, nhóm giám sát đã đến địa điểm, và chỉ mười lăm phút sau, một khung cảnh đầy phấn khởi đã được ghi lại.
Tống Lệ Quyên mặc áo ngủ xuống lầu, bộ dạng vẫn còn ngái ngủ, vội vàng mua đồ ăn sáng từ một xe bán hàng lưu động ở cửa tiểu khu, sau đó thong thả đi về.
Nữ nghi phạm mà tổ chuyên án tìm kiếm khắp nơi, hóa ra lại đang ung dung tận hưởng cuộc sống như một người bình thường. Hình ảnh được truyền về, phân tích, định vị ba góc, chiều cao, vóc dáng, đặc điểm ngoại hình ... trong vài giây ngắn ngủi, mức độ phù hợp tăng vọt. Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập, từng thành viên trong đội đều rạng rỡ niềm vui. Cảm giác giống như đang lạc lối trong mê cung bỗng chốc tìm ra lối thoát, thật sự tuyệt vời không gì sánh được.
"Thật không ngờ, chúng ta đến cục Tư liệu nhân sự và Bảo đảm xã hội để trích xuất mẫu, ai mà ngờ được kẻ tình nghi lại xuất hiện trong hệ thống của họ." Một nhân viên nội vụ không giấu nổi sự ngạc nhiên.
" Nghị Thanh, cô kiên nhẫn thật đấy, tôi từ khi nghe thấy số lượng nhân viên của họ đã chán nản rồi."
" Tôi ngay từ đầu nghe phạm vi tìm kiếm là không muốn đi cơ."
" Nghị Thanh, cô lập công lớn rồi." Quach Vinhin dam d6ng nghiep vay quanh Quan Nghi Thanh dang cười hết cỡ mấy lần há miệng nói gì đó lại thôi, đến giờ hắn thấy khó tin, cái cách tìm kiếm ngốc nghếch này lại ra kết quả không ngờ. Dù chính hắn giúp Quan Nghị Thanh thiết lập mô hình tìm kiếm, nhưng hắn cũng không tin, vì thế mà càng tra càng nản, tối hôm qua còn chất vấn sư phụ về phương hướng.
Thân Lệnh Thần cho mọi người vui vẻ một lúc rồi vỗ tay thu hút sự chú ý bọn họ, nhắc: " Nhóm thực địa đã vào vị trí, tiếp theo chúng ta tạm thời không được để đối tượng cảnh giác. Một là, phải giám sát chặt chẽ, mọi hành động, lời nói, kể cả sinh hoạt cá nhân như ăn uống, vệ sinh cũng không được bỏ qua. Hai là, các mối quan hệ xã hội của đối tượng, phải khai thác triệt để, không bỏ sót bất kỳ manh mối nào. Ba là, tiến hành điều tra thêm từ các khía cạnh khác, ngoài đặc điểm nhận dạng, cần tìm cách thu thập mẫu chữ viết tay để đối chiếu..."
"Chính ủy Thân, có lẽ anh sẽ quan tâm đến thông tin này,' Hứa Phi vội vàng đẩy cửa bước vào, đưa ra một tờ giấy:
Thân Lệnh Thần đang nói dở liền cầm lấy xem, sắc mặt khẽ thay đổi, ngạc nhiên thốt lên: "Thật không ngờ lại trùng khớp từ chỗ này ... xem ra không sai được."
" Không ngờ đúng không? Lúc nhận được báo cáo về khám phá lớn của Nghị Thanh, tôi nảy ra suy nghĩ bất chợt nên tra thử, hóa ra cha mẹ cô ta là công nhân của nhà máy thép Hải Cương. Theo thông tin có được, tình trạng hôn nhân của cô ta là đã ly hôn, hiện đang sống một mình. Cô ta có một cậu con trai, hiện sống cùng chồng cũ ... Tôi nghĩ, liệu có nên tiếp cận chồng cũ của cô ta không?" Hứa Phi hứng khởi nói, mọi u ám dường như tan biến trong một đêm, giờ đây, với phát hiện mới toàn bộ lực lượng tỉnh nhuệ đã được huy động.
“Đừng vội, phải nắm chắc rồi mới đánh rắn động cỏ.” Thân Lệnh Thần vừa nói vừa suy tư, hắn đặt những thông tin thu được ngày hôm qua lại với nhau, nhắc nhở: “ Song có thể kiểm tra hồ sơ cũ của nhà máy thép Hải Cảng năm xưa, môi trường trưởng thành của một người phần lớn là nguyên nhân chính hình thành tính cách, với thân phận như vậy mà đi trộm cắp, at phải có lý do ...”
Bình luận