Chẳng biết ở đâu xảy ra chuyện chứ với một số người cuộc sống vẫn sóng yên biển lặng như thường.
Bảy giờ ba mươi phút sáng, Mộc Lâm Thâm Mộc thiếu gia đang ngủ say tít, điều hòa trong phòng để rất thấp, chỉ hơn 15 độ, y ghét nhất trời nóng, ghét cảm giác da thịt dính mồ hôi, thích nhất là cuộn mình trong chăn ngủ như mèo lười, thậm chí có quạt trong phòng là y cũng bật luôn.
Người ta đi làm thì thường ngày dậy sớm, chủ nhật ngủ nướng, Mộc thiếu gia ngược đời, cả tuần mỗi chủ nhật là dậy sớm thôi, thường ngày cứ ngủ day mắt mới dậy, dù sao nếu có chuyện gì cần y xử lý đều là vào buổi tối.
Hôm nay không ngủ nướng được rồi, bị một cú điện thoại phá thối của Đại Hồ Lô báo là Mã gia muốn gặp, y ậm ừ cho qua tính ngủ tiếp. Cuối cùng vẫn khắc phục khó khăn gọi điện lại, muốn hỏi xem có chuyện gì gấp không, nếu không y sẽ lấy cớ đang bận xử lý công việc ở đây để thoái thác.
Nói thật gan đây Mộc thiếu gia không hứng thú với việc làm nội tuyến nữa rồi, ở đây hắn có cuộc sống khá bình yên, có công việc không chính đáng lắm nhưng không đến nỗi tính là phạm pháp, kiếm tiền lại dễ, y thấy cứ sống thế này vài năm, tích góp tiền kiếm cô vợ không phải là tệ.
Gọi điện thoại lại thì người nghe máy lại là Hắc Cương, yêu cầu y khẩn trương đến công ty vận tải Thân Ưng để dỡ một lô hàng. Tại đây Mộc Lâm Thâm đã phân loại hàng hai lần, một lần vào nửa đêm, một lần vào buổi trưa, lần này lại là buổi sáng, y bực bội thức dậy vệ sinh cá nhân, bắt một chiếc taxi ở cửa khách sạn rồi đi thẳng đến công ty vận tải Thần Ưng.
Vì không còn giờ cao điểm nên xe chạy khá nhanh, Mộc Lâm Thâm gần đây điều chỉnh lại đồng hồ sinh học rồi, thói quen ở ổ đa cấp không còn, gần 8 giờ đến nơi mà y ngồi trên xe vẫn còn mơ màng.
Thực ra đây mới là thói quen thông thường của Mộc thiếu gia, y dậy 8,9 giờ là bình thường. Tối qua y lại tới quán Hồng Bá uống khá nhiều với đám lưu manh, sau cơn say tỉnh dậy, y cảm thấy khô cả miệng lưỡi, khó chịu cùng. Mộc thiếu gia từng được nuông chiều, ít nhiều vẫn còn giữ thói quen của thiếu gia. Khi gần đến điểm hẹn, y xuống xe trước, ngồi xuống một quán sủi cảo và bánh bao bên đường, gọi một bát canh nóng và một lồng bánh bao, chuẩn bị ăn lót dạ rồi làm việc, cũng phải là chuyện gì gấp đâu.
Ừm, một một ngụm canh nóng sướng thật.
Ừm, làm hai ngụm canh nóng, sướng hết cả người, bắt đầu hạ quyết tâm sau này không uống rượu nữa, uống canh ngon biết bao.
Ấm bung rồi bắt đầu ăn bánh bao, chẳng biết có phải canh nóng đã đánh thức giác quan thứ sáu của y, tự nhiên cảm thấy như bị ai đó đâm một nhát ... hả, trong khoảnh khác lướt nhìn xung quanh, nếu không để ý sẽ bị bỏ qua, nhưng khi y chú ý liền phát hiện ra ánh mắt của một nam tử phía đối diện đang nhìn chằm chằm vào mình, gần như là một phản xạ có điều kiện, khiến y cảm nhận được sự bất thường trong ánh mắt đó.
Ánh mắt của mỗi người khác nhau rất nhiều, người bình thường đa phần có ánh mắt ảm đạm, kẻ lừa đảo gian thương thì có ánh mắt lảng tránh, dân lưu manh du côn thì có ánh mắt khinh khỉnh, còn ánh mắt phát ra từ đôi mắt này, khiến tim y thắt lại, ánh mắt đó rất sắc .
.. sắc như dao cạo ... Sắc giống Ngốc Đản.
Con bà nó, đâu ra mà lắm cảnh sát thế.
Lòng thâm giật mình, mắt đảo quanh lân nữa, quá nhiên là có một người hông phồng lên, người thi thoảng quay đầu nhìn về phía công ty vận tải, càng có một người có thứ gì đó sáng lên trong hông ... Có phải là còng tay không?
Cảnh tượng này khiến Mộc Lâm Thâm bắt đầu khó tiêu rồi, bình thường y chỉ dùng lời lẽ để hù dọa người khác làm việc, chứ y không hề muốn trải qua những cảnh đối đầu thực sự, y đã từng trải qua ở Đồng Quan rồi, cảnh sát bắt tội phạm tuyệt đối không phải là một trò đùa, nếu thực sự đối đầu trực diện thì sẽ rất đáng sợ.
Nhắm vào Tang Mao à? Cơ mà tại sao lại bắt đột ngột như thế chứ? Có điên không vậy?
Y thầm nguyền rủa Thân Lệnh Thần, chẳng lẽ cuộc bắt giữ đã bắt đầu rồi sao? Vậy không phải bản thiếu gia sẽ lần nữa giống hệt lân ở Đồng Quan, ngay mình cũng bị kéo vào cuộc? Mẹ nó, bắt mà không cần mình luôn sao? Họ tìm ra cái gì rồi?
Thời gian suy nghĩ không được bao lâu, một chiếc xe tải hạng nặng Đông Phong ầm ầm chạy đến cổng khu vực công ty vận tải, có người mở cổng, có người chuẩn bị dỡ hàng. Lúc này, những người đang ăn ở đó đều hành động, có người ném cho ông chủ mấy chục đồng, có người lấy bộ đàm cài trên cổ áo ra. Khi chiếc xe tải mở thùng, còi báo động vang lên, thì ra mấy người ở quán ăn đều là đội đột kích, họ nhanh như thỏ chạy theo tiếng còi xông vào khu vực, kiểm soát cổng. Ngay sau đó, một loạt xe cảnh sát từ các khu vực gần đó, từ những chỗ ẩn mình bí mật xông ra, cứ như kiến vỡ tổ, áo ào túa ra bốn phía bao vây xung quanh tòa nhà.
"Mẹ nó chứ, thô bạo thế?"
Mộc Lâm Thâm nhìn thấy những công nhân bốc xếp bị từng người một áp giải đến bên tường, dựa vào tường, hai tay ôm đầu. Các thùng hàng trên xe bị dỡ xuống và cạy ra. Các đội cảnh sát tiến vào công ty vận, bắt đầu khám xét.
Chỉ nói thôi nhé, nói thật là Mộc Lâm Thâm rất có thiện cảm với Tang Mao, tuy nóng tính cục căn một chút, nhưng mà con người hào sảng, xong việc là ném luôn cho cục tiền. Thế là bị bắt rồi à? Sao mà lại thấy tiếc như thế chứ?
Y nhìn thấy Mao Thế Bình bị đưa lên xe cảnh sát, lòng sinh cảm giác thỏ chết cáo thương. Cơ mà, nội tuyến at chủ bài mình đây chưa phát tin cơ mà, làm sao đã ra tay vội vàng như thế?
Trong lòng Mộc Lâm Thâm đột nhiên dấy lên một mối nghi ngờ, y sững người một lát, ý thứ được có vấn đề không bình thường, y nhận được thông báo đến này, nếu không phải tạm thời nảy ra ý định ăn sáng trước, e rằng chính y cũng sẽ bị liên lụy, tin tức của cảnh sát chính xác như vậy, vậy có nghĩa là gì?
" Con mẹ nó, chẳng lẽ là trong tổ chức này cũng có một tên Ngốc Đản?"
Mộc Lâm Thâm nghĩ đến một khả năng trực tiếp nhất, lần trước y cùng một nhóm với Ngôc Đản, lần này e là hết đường rồi. Nghĩ đến đây, y làm bộ như người qua đường xem trò vui, bình tĩnh trả tiền, sau đó lặng lẽ men theo lê đường mà đi. Vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ, Mộc Lâm Thâm cắm đầu chạy bán sống bán chết, mẹ ơi, mấy ngày nay mình làm nhiều phi vụ bất chính như vậy, chắc là họ sẽ không tính sổ với mình đâu nhỉ?
Bình luận