Chương 309: Đừng chọc ác thiếu gia. (4)

Chương 309: Đừng chọc ác thiếu gia. (4)

Cái quán nhỏ của Hồng Bá đúng là quán rượu đó, mặc dù hai chữ quán rượu trên tấm biển vải đã phai rồi, nhưng nó thực sự là quán rượu, chủ yếu bán rượu kèm theo vài món đồ nhắm đơn giản thôi. Thế rồi chẳng biết từ bao giờ, chẳng biết có phải tại loại như Đại Hồ Lô vào quán rượu hiên ngang gọi mỳ không thế là dần dà nó thành quán ăn.

Có điều gọi là quán ăn thì cũng không hoàn toàn đúng, vì ở đây toàn làm mấy món đơn giản thôi, mỳ cũng là loại ăn liên, cho thêm vài cọng rau, dội ít nước dùng vào, vài miếng thịt nguội, hoặc ứng trần, thế là thành bát mỳ ngon lành rồi.

Tay nghề nấu nướng Hồng Bá có vẻ rất ngon, đã quá giờ ăn tối rôi mà khách vẫn chật kín cái quán nhỏ. Nói có vẻ thôi, vì Mộc Lâm Thâm không rõ lắm, nửa tiếng qua y mấy lần nẩng đầu lên, nhìn một thân ảnh áo hoa váy đen khéo léo lách mình xuyên qua những chiếc bàn kê có phần chật chội hết sức thuần thục, rót rượu thêm thức ăn các bàn. Nhất là một lúc sau cô nhóc Tiểu Linh ở quán bar Lão Qua cũng tới, chẳng nề hà gì, sắn tay lên giúp Lão Hồng một tay, từ dọn bàn, rót rượu đều làm thoăn thoắt. Cứ lúc nào hai cô gái đứng cạnh nhau, là y như rằng làm đám choai choai trong quán đầu không quay về chỗ cũ nổi nữa.

Quán này muốn không đông cũng lạ.

“ Tiểu Huyền, con vào phòng học bài đi, ở đây để cha lo là đủ rồi, đằng nào cũng sắp đóng quán.” Hồng Bá lau hai tay vào tạp đề, đuổi con gái đi: Tức thì trong phòng nhao nhao phản đối, bảo Tiểu Huyền học giỏi như thế rồi, cần gì học thêm nữa, tâm địa bất chính không nói cũng rõ, Đại Hồ Lô lên tiếng đe dọa, Tiểu Huyền là nữ trạng nguyên ở tân thôn, đứa nào làm phiền cô bé học tập, đừng trách hắn ác.

Đối với đám tiểu lưu manh này, Đại Hồ Lô có quyền uy tuyệt đối, mấy hôm trước có mấy thằng mới đến thấy Tiểu Huyền đi học về muộn trêu ghẹo, kết quả bị huynh đệ Hồ Lô bắt gặp tan một trận, hôm sau cả nhóm đó bị đuổi đi, đứa nào còn dám dẫm vào vết xe đổ.

Mộc Lâm Thâm mấy lần quan sát cô bé đó, tuy lúc nào cũng mỉm cười nhẹ, nhưng rõ ràng luôn giữ khoảng cách với người khác, ánh mắt tuy chưa tới mức nói khinh bỉ, nhưng chắc chắn không ưa gì đám lưu manh này.

Bọn họ lúc này cũng đã ăn xong, chuẩn bị rời đi, ra đến cửa thì nhận được điện thoại, không lâu sau cả đám xuất hiện gần khu vực lân cận khách sạn Đông Hải. Có những việc nghĩ thì đơn giản, nhưng khi bắt tay vào làm lại chẳng dễ dàng như vậy.

Khách sạn Đông Hải xảy ra vấn đề rồi, vừa tới nơi thì thấy một thiếu niên chừng mười sáu mười bảy gày gò dìu một thiếu niên khác lớn hơn một chút đi vào, tên lớn hơn gương mặt sưng tím, máu me, trông hết sức thảm hại. Đó là người mà Đại Hồ Lô tìm đến để phát tờ rơi bị bảo vệ bắt gặp, ăn một trận đòn nhừ tử. Điện thoại cùng số tiền mang trên người bị tịch thu, lê lết trở về trong thảm hại. Đây là chuyện thường ngày ở nơi này, trộm bị ăn đòn còn nhiều hơn số lần được ăn thịt, thằng nhãi tên Tiểu Thất chạy về khóc lóc kể lể, khơi lên hung tính của Đại Hồ Lô, hắn sắn tay áo:" Con mẹ nó chứ, dám đánh huynh đệ của tao, đi, băm xác thằng chó đó."

Chị Hồng sợ không dám nói lời nào, đôi huynh đệ Hồ Lô này là mấy thằng đầu đất có tiếng, vừa biết đánh người lại giỏi chịu đòn, số lần vào đồn công an còn nhiều hơn cả số lần về nhà, người bình thường không ngăn nổi. Nhưng mà lần này có người ngăn được, một tiếng quát vang lên:" Đứng lại!"

Mộc thiếu gia lên tiếng rồi, còn đi thẳng tới tát chát một cái vào mặt, chân đá phát nữa, vậy mà Đại Tiểu Hồ Lô không dám phản kháng.

Chị Hồng tái mặt, không biết phải làm sao, thế này không dám khuyên, nhưng không khuyên, Mộc thiếu gia làm sao chịu nổi mấy đấm của huynh đệ kia.

Dam thì không đấm, nhưng cục tức cũng nuốt không trôi, Đại Hồ Lô siết chặt tay:" Mộc thiếu gia, ăn một trận đòn không sao cả, nhưng nếu thua một lần, lần sau anh cũng không có mặt mũi nào tới đó nữa."

Cái thế giới này có quy tắc riêng của nó, nắm đấm to cũng cần đấy, nhưng quan trọng nữa là không thể tỏ ra yếu thế để chúng biết dễ đấm mình. Có điều gặp phải Mộc thiếu gia rồi, thì phải thay đổi một chút, không thể nào cứ chỉ biết dựa vào nắm đấm giải quyết vấn đề được. Y ngoắc tay gọi vài người lại, đứng thành hàng dọc theo lan can vỉa hè, Mộc Lâm Thâm nhìn chằm chằm vào cửa ra của khách sạn, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cần phải mạnh tay một chút, đánh một trận thì không giải quyết được vấn đề.”

" Thiếu gia bảo làm sao, chúng tôi nghe cậu." Đại Hồ Lô nói:

" Đúng, phải mạnh vào." Nhị Hồ Lô phụ họa, hắn cực kỳ hối hận năm xưa mình học hành dang dở, văn hóa không có, cho nên không nghĩ ra được chiêu nào hay:

" Chị Hồng lại đây." Mộc Lâm Thâm vẫy tay, bây giờ phải dùng tới bà chị bán hoa từng hot một thời này rồi, mặc dù bây giờ tuổi cao xuống sắc, nhưng bao nhiêu năm kinh nghiệm luân lạc hồng trần thì tuyệt đối không thể già được, chỉ càng già càng lắng đọng thôi, y hỏi:" Chị nhìn cái khu vực này, liệu có nhận ra chỗ nào cho thuê phòng làm việc kìa không?”

" Đây là nghề lâu năm của tôi, làm sao mà không nhận ra được chứ." Chị Hồng chỉ liếc qua một cái, đã nhìn thấy khoảng bảy tám phần mười, cô đếm: “Các cậu xem, bên kia có chỗ massage bấm huyệt, giờ này họ không dám làm ở cửa hàng đâu, chắc chắn là đi thuê phòng theo giờ để làm nhanh thôi... Trong khách sạn chắc chắn có, thường thì bị nhốt ở một phòng nào đó, chỉ khi có khách mới lén lén ra ngoài, mấy người ở quầy lễ tân đều biết cả, có khách nam nhận phòng, họ biết ngay... Nhưng mà rất kín đáo, khó tìm lắm”

" Chị có cách tìm ra không?” Mộc Lâm thâm lại hỏi:

" Cậu muốn làm cái gì, không ích gì đâu, cậu có gọi điện thoại thì đồn công an cũng không tới, mà tới thì cũng đã xong việc rồi." Chị Hồng có đầy đủ kinh nghiệm:

Đúng vậy, làm mấy chuyện đó, đám nam nhân đa phần đều nhanh như chớp, còn nhanh hơn cả cảnh sát xuất hiện cơ. Mộc Lâm Thâm cảm thấy lo lắng, thằng nhóc Tiểu Thất bị đánh lại cung cấp thông tin, nó cẩn thận nói: “ Mộc thiếu gia, tôi biết chỗ đó... nó giấu trong phòng 307, tôi đã nhét thẻ vào trong, ngay lập tức mấy cô gái lao ra chặn tôi lại.” Chứ còn sao nữa, phá chuyện làm ăn của người khác, không đánh thành bộ dạng này mới lạ.

Thế này thì hơi khó đây, Mộc Lâm Thâm mím môi suy nghĩ, không biết tính toán cái gì. Chị Hồng lại nói:" Mộc thiếu gia, thực sự là không ích gì đâu, đây là chuyện đôi bên cùng tình nguyện, không phạm pháp cũng chẳng phạm tội, lại chẳng tốn kém là bao, chẳng ai coi ra gì đâu."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...