Chương 310: Đừng chọc ác thiếu gia. (5)

Chương 310: Đừng chọc ác thiếu gia. (5)

Nhị Hồ Lô thấy Mộc Lâm Thâm đang suy nghĩ mà bà chị này cứ ở bên lải nhải:" Chị đừng cắt ngang mạch suy nghĩ của Mộc thiếu gia, thiếu gia một khi suy nghĩ, diệu kế ra còn nhanh hơn các huynh đệ chơi gái." Vừa khen một cái, thằng nhãi bị đánh mặt như đưa đám cũng phải phì cười, Đại Hồ Lô tức lắm, vung tay cho Lão Nhị một cái bợp tai:" Mày cứ mở mồm ra là dơ dáy, mày nói thiếu gia thế à? Thằng vô văn hóa."

Thế là hai tên cãi nhau, Mộc Lâm Thâm võ tay, có cách rồi, lại ngoắc cả một đám lại, ghé tai thì thâm an bài vài câu, tên nào tên nấy nghe diệu kế mà rùng mình mấy phát, có điều cứ nghĩ tới chuyện làm ăn bị phá hỏng, người lại bị đánh, chuyện này mà nhịn thì không được, thế là đồng thanh:" Chơi!"

Tiếp đó Đại Tiểu Hồ Lô, thằng bị đánh Tiểu Thất, thằng dìu về Lưu Dương, chị Hồng không ngừng gọi điện thoại, một gọi mười, mười gọi trăm, toàn liên hệ với loại cặn bã sống trong ngóc ngách thành phố. Sau đó mấy chục gần cả trăm kênh thông tin này đều đổ vào một điểm cuối, làm cùng một việc: Báo cảnh sát..."

“ A lô... A lô... 110 hả, tôi báo cáo một nhóm người xấu, đang chơi đá ở khách sạn Đông Hải phòng 307 ..”

" A lô, 110 phải không, tôi tố cáo một đám người xấu, đang tổ chức chơi thuốc tập thể ở khách sạn Đông Hải ... Thật đấy, phòng 307 ..."

“A lô a lô... Tôi muốn báo cảnh sát, ở khách sạn Đông Hải có người bán hàng cấm ... Thật đấy, tôi thấy cô ta chắc là dùng quá liều, ở tâng ba, bám lấy tôi không buông...”

"A lô cảnh sát, tôi muốn báo án..."

"Alô...

Chỉ có mấy người đứng ở bên lan can là không có hành động gì, chơi gái anh không quan tâm, thế cắn thuốc thì có quan tâm không?

Chiêu này đúng là ác độc, chưa đến mười phút, đã có ba xe cảnh sát tới, ram rầm đi xuống một đám cảnh sát, không nói nhiều, lao vào chặn cửa. Mộc Lâm Thâm hất đầu lên, chị Hồng đã hiểu ý, rón rén bước tới, lén lén lút lút đến xem thử chuyện gì đang xảy ra.

Lại một lúc lâu sau, chị Hồng lạch bạch chạy về, thở không ra hỏi, nói đứt quang:" Ối dời ơi, ối dời ơi, hỏng rồi, hỏng rồi."

" Sao thế?" Huynh đệ Hồ Lô giật nảy mình, sao lại hỏng được cơ chứ:

" Hình như là chơi thuốc thật, bị bắt mất rồi." Chị Hồng vỗ ngực liên hồi, tưởng phá rối một phen thôi, ai ngờ có bọn tụ tập chơi thuốc thật:

Quả thật, một lát sau, có cảnh sát dẫn theo ba cô gái, bị trói tay, che mặt, tất cả đều ngoan ngoãn ngồi vào xe cảnh sát. Rất nhanh, xe cảnh sát rời đi, kèm theo đó là khá nhiều người trong khách sạn cũng bị dẫn đi, chắc là đưa đi để ghi biên bản.

"Đi thôi." Mộc Lâm Thâm phất tay đi đầu: " Này này, Mộc thiếu gia, cậu đừng đi, vừa mới đâm người ta một phát, bây giờ chúng ta tới, chúng nổi điên liều mạng với chúng ta đấy.' Đại Hồ Lô sợ nhảy dựng lên, bị sự to gan của Mộc thiếu gia làm hết vía: Nhị Hồ Lô cũng can:" Chúng ta hả giận là được, đừng để kết thù oán quá sâu."

Mộc Lâm Thâm chỉ mặt hai người:" Hai anh chỉ có đến thế thôi à, bây giờ vừa vặn là lúc bọn chúng sợ vỡ mật, cho chúng trăm cái lá gan, bọn chúng cũng không dám ra tay.'

Chị Hồng nhát không dám theo, Mộc Lâm Thâm dẫn bốn người còn lại ngông nghênh đi vào, nói thật chứ lúc này đây y chẳng sợ chút nào hết, nói thế nào thì nói, anh đây cũng là người thân của cảnh sát, cùng lắm thì lôi Thân Lệnh Thần ra.

Không phải Mộc thiếu gia to gan, mà có chỗ dựa thì việc gì phải sợ chứ. Bốn người đi vào cái khách sạn đã hỗn loạn, đám bảo an đang sơ tán người vây xem trò vui. Mộc thiếu gia giờ tiêm nhiễm không ít cái thói lưu manh, đi tới quầy lễ tân đấm ram một cái, dọa phục vụ viên:" Bảo giám đốc của bọn mày xéo ra đây."

Phục vụ viên đang hoảng loạn giật cả mình:" Anh, anh là ..."

" Không nhìn ra à, bọn tao là lưu manh ở khu vực này, chúng mày đánh huynh đệ của bọn tao, muốn giải quyết ra sao đây, muốn tư hay công?" Mộc thiếu gia bây giờ rất thích tìm kiếm cảm giác tồn tại đã mất từ trong su kinh ngac cua nguoi khac:

Phục vụ viên vội vàng gọi bảo an, một người khác đang gọi điện cho quản lý, còn bảo an thì đang thấy đau đầu, lại có một đám đến gây chuyện, nhanh chóng dẫn họ ra phía bên hông tang một. Nhìn thái độ đám người này có vẻ không ổn, bảo an đã tụ tập lại khoảng bảy tám người, đã có người nhận ra người bị đánh, lén lút nói nhỏ với người dẫn đầu điều gì đó.

Mộc Lâm Thâm tới phòng giám sát của bảo an ngồi xuống như ông chủ, sau lưng là huynh đệ Hồ Lô khoanh tay trông rất hung hãn.

Bảo an đứng đầu nghe nói là là bọn chăn gái thì coi thường vài phân, ngồi xuống đối diện với Mộc Lâm Thâm, bình thường hắn cho vài cái tát rôi, giờ đang loạn, đành xuống nước thăm dò trước:" Bọn mày muốn cái gì?"

" Mày thử nói xem, bọn mày đánh người của tao, giờ còn mở mồm ra hỏi à?" Mộc Lâm Thâm thái độ gay gắt:

" À, thằng đó à, bọn mày nhét quảng cáo chỗ bọn tao." Bảo an đứng đầu khinh bỉ nói nửa câu thôi, ý rõ ràng là bọn tao đánh đấy thì sao:

“ Ha ha, huynh đệ bọn tao chỉ kiếm chút tiên sống qua ngày thôi, chúng mày không cho thì đuổi đi, không đến nỗi phải đánh người rồi cướp đồ chứ? Mà nói thật, chỗ bọn mày cũng không sạch sẽ gì đâu, cũng chẳng phải không có sơ hở gì, vừa rồi không cũng có chuyện xảy ra sao?" Mộc Lâm Thâm bâng quơ nói: " Chuyện vừa rồi ..." Tên bảo án đứng đầu gắn giọng nói:" Do bọn mày làm à?"

" Đúng thế, người ngay không làm chuyện mập mờ, chính là do tao làm đấy.' Mộc Lâm Thâm ngang nhiên tuyên bố, huynh đệ Hồ Lô hơi run, vẫy phải làm mặt ngâu:

Ào một cái, đám bảo an kéo cả vào, tên thì bao vây, tên thì chặn cửa, tên thì rút đô nghề ra, thằng nào thằng nấy lộ rõ hung ác, làm huynh đệ Hồ Lô sởn hết gai ốc, cái mặt lúc này trơ trơ là vì sợ tới không phản ứng được gì nữa.

" Con mẹ mày chứ, chúng mày chán sống rồi." Tên bảo an đứng đầu giật lấy gậy cao su từ tay cấp dưới, nắm chặt tới nổi hết gân tay, tối hôm nay mất mặt lớn, sợ rằng bát cơm hỏng mất rồi:

“ Ai nói thế ? Tao sống khỏe phây phây đây này, mẹ nó, nếu mà tao sợ bọn mày thì đã không đến đây nữa... Đại Hồ Lô, gọi điện cho đồn trưởng Bàng đồn công an đường Chính Dân... Nhị Hồ Lô, mời Qua ca và Mã gia đến đây, lỡ hôm nay tôi nằm xuống ở đây thì các anh nhớ lấy tiên thuốc men và bồi thường từ chúng nhé, những thằng chó này nhớ mặt chúng, hôm nay chúng ta để chúng xả hận, sau đó cho chúng đổ máu.” Mộc Lâm Thâm thản nhiên nói, mỗi lần nói những lời ác độc thế này, làm những việc liều mạng thế này, y đều có một cảm giác khoái chí kỳ lạ:

Bảo sao người ta nói bình vỡ thì đập cho nát, hóa ra đập càng mạnh thì càng lớn, cảm giác đó sẽ càng sướng hơn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...