Chương 308: Đừng học ác thiếu gia. (3)

Chương 308: Đừng học ác thiếu gia. (3)

Chẳng tốn quá nhiều thời gian, không bao lâu sau kê đầu ca đã hớn ha hớn hở chạy ra khỏi sảnh khách sạn, cười tới toét cả miệng chạy đến chiếc xe santana, cảm ơn rối rít, roi nhét vào tay một đống tiên. Thằng cha này cảm động quá trời rồi, đúng là lời nói của đặc phái viên xã hội đen có khác, rất có sức nặng, chỉ vài câu là xong việc, trong lòng cảm kích, nhất định phải tặng cô em tươi trẻ cho Mộc gia, đêm nay Mộc gia dẫn về vui vẻ thoải mái.

Mộc Lâm Thâm không nhận, y cảnh cáo tên kê đầu:" Làm việc cho tốt, tôi coi trọng anh, anh có hi vọng lọt vào bảng Forbes kê đầu của năm đấy, tới khi đó đừng quên mời huynh đệ một bữa nhé."

" Tất nhiên, tất nhiên ạ, Mộc gia đi thong thả .… Kê đâu khom lưng vâng dạ liên hồi, nhìn cái xe cũ nát phun khói đi xa, hắn không nhịn được ngửa mặt cười vang, cứ nghĩ chuyện này có thuận lợi cũng phải chạy vài lần, quà cáp mấy lượt, còn phải hi sinh mấy em gái hiến thân, ai ngờ thuật lợi như thế, sùng bái vô cùng:" Cao nhân, đây mới thực sự là cao nhân”

"Mộc gia thật là đẹp trai." Em gái mắt nhìn theo mãi:

" Thôi em gái, đừng mơ tưởng nữa, không thấy tặng miễn phí người ta cũng không cần à?.... Di nào, vào kia làm quen với Hoành ca, lát nữa gọi cả mấy chị em tới."

Kê đầu ca an bài, nhưng cô gái ở bên hình như không có mấy cảm giác vê chuyện làm ăn vừa mới được thăng cấp. Thế nhưng có người cảm khái vô cùng, nhận được điện thoại cám ơn của Lão Qua, vì chuyện này mà chế nhạo Mã Ngọc Binh và Hắc Cương một phen. Mã Ngọc Binh nghe đầu đuôi câu chuyện ngẫm nghĩ, loại chuyện này dù là hắn ra tay cũng không dễ dàng xử lý được như thế, e là phải dẫn vài thằng thủ hạ tới, dằn mặt một phen.

Ôi, bỏ lỡ nhân tài rồi.

Nhân tài như thế, vậy mà đi làm thằng dắt gái, mồi chài, thật uổng phí quá đi.

Ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm luôn là khung cảnh đẹp nhất, nhưng đôi mắt của người bình thường chẳng thể nhìn thấy được những vết thương đang bị vẻ đẹp ấy che giấu.

Ban đêm, khi ánh sáng lung linh của đèn đường, biển hiệu và các tòa nhà cao tầng phủ lên thành phố một lớp áo hào nhoáng, mọi thứ trông như một giấc mơ đẹp đẽ. Người ta say mê với những sắc màu rực rỡ, những dòng người qua lại, những nụ cười và âm thanh náo nhiệt. Nhưng đằng sau những sắc màu ấy là những mảng tối mà chỉ những người từng va vấp, từng bước qua những con hẻm ẩm thấp, từng nghe thấy tiếng thở dài từ những con người bị bỏ rơi, mới có thể cảm nhận được.

Đó là những góc khuất nơi những đôi mắt lạc lõng dõi theo dòng người mà không bao giờ hòa vào được. Là những căn phòng chật chội, nơi tiếng cười chẳng bao giờ đến, nơi khói thuốc lá và bóng tối là bạn đồng hành duy nhất. Là những mảnh đời bị lãng quên, đứng bên lề ánh sáng, chờ một tia hy vọng mong manh.

Tại khu vực phồn hoa trên đường Chính Dân, nhịp sống ban đêm kéo dài như một bản hòa ca không ngừng nghỉ. Chợ đêm tấp nập, sự náo nhiệt kéo dài đến tận nửa đêm, ánh đèn lung linh khiến cả khu vực như không phân biệt ngày đêm. Hàng nghìn cửa hàng san sát nhau, đèn neon lấp lánh phản chiếu lên dòng người đông đúc trên đường phố, hòa cùng ánh sáng của hàng chục khách sạn và những nhà nghỉ, quán ăn nhỏ ẩn mình sâu trong các con ngõ nhỏ.

Nơi đây không chỉ là chợ đời tấp nập mà còn là nơi hội tụ của vô vàn câu chuyện con người. Mỗi ngày, khu vực này đón hàng chục nghìn lượt khách. Theo thống kê của đồn cảnh sát khu vực, lượng người qua lại tại đây trung bình từ tám đến mười vạn mỗi ngày. Những bước chân vội vã, những mục đích khác nhau, có người tìm kiếm ẩm thực, có người tranh thủ cơ hội làm ăn, và cũng có người chỉ muốn tìm chút hơi ấm, chút cảm giác thuộc về giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố.

Có được thì cũng có mất, Hàng Châu là thành phố có nhân khẩu lưu động lớn. Dù lực lượng cảnh sát có mạnh đến đâu cũng khó mà thống kê chính xác được số lượng người lao động thời vụ vãng lai, những người chỉ thoáng qua thành phố. Họ là những kẻ không tên tuổi, không hồ sơ, không nơi cư trú cố định.

Trên các con phố tấp nập, có những bóng dáng lặng lẽ của các cô gái bán hoa, những người ngày ngày chật vật để mưu sinh, trôi dạt từ nơi này sang nơi khác. Và cả những con người không bao giờ làm thủ tục tạm trú, không nhà, không đất, mỗi ngày đều chỉ như những chiếc bóng, biến mất ngay sau khi hoàng hôn buông xuống.

Ví như Mộc Lâm Thâm chính là loại người đó.

Tám giờ tối, Đại Hồ Lô, Tiểu Hồ Lô và Chị Hồng dẫn theo Mộc Lâm Thâm xuất hiện ở trước quán rượu nhỏ kiểu cũ, biển treo trước cửa bằng vải, quán chừng 20 mét vuông, tường đá xanh không quét vôi, trên chiếc quây gỗ báy rất nhiều bia rượu, góc tường phía đông có người đàn ông trung niên mặc áo sam cổ đang rót rượu cho khách.

“ Lão Hồng, cho mấy bát mỳ đi, đói quá, cả rượu nữa nhé.” Đại Hồ Lô vào trước, giọng oang oang:

Mộc Lâm Thâm chưa vào, y lần đầu tiên đi sâu vào trong tân thôn thế này, không ngờ phát hiện ra vùng trời đất khác hẳn, ở đây đường trải đá xanh, tường ngoài quét vôi trắng, mái ngói uốn cong. Y có chút kiến thức ở mặt này, nhìn là biết đây là kiến trúc Minh Thanh, những căn nhà này mấy trăm năm trước toàn là của gia tộc giàu có tên tuổi, bây giờ vẫn có thể nhìn thấy trước có đình, sau có viện.

Tất nhiên sau thì mấy gia tộc đó bị đuổi hết rồi, đại trạch viện lớn bị chia tách ra vô số tiểu viện cho người dân ở, thế là thành chỗ lộn xộn bẩn thỉu, mất hẳn khí phái vốn có.

Muốn vào quán phải đi qua một cái ngõ nhỏ, sau đó mới vào từ cửa bên, Mộc Lâm Thâm vừa đi vào vừa vặn có người đi ra, từ góc độ của y, thấy rõ cô gái này mặc áo hoa, do xoay lưng về phía ánh đèn nhìn thấy lờ mờ bầu vú thiếu nữ nhòn nhọn, quả đào non đang phác họa đường cong thanh nha.

Là cô gái ngã xe ngày hôm đó, Mộc Lâm Thâm tuy mới gặp đúng một lần nhưng sao có thể quên được. Cô gái đã bước một nửa chân qua ngưỡng cửa, y cũng đang bước vào, nếu tiếp tục bước tới thế này, cái cửa nhỏ, dù tránh thế nào, thân thể hai người sẽ chạm vào nhau, trong tình huống như vậy không ai có thể trách được gì, tin rằng bất kỳ nam nhân nào cũng không ngại sự va chạm đó.

Mộc Lâm Thâm bám gờ tường, người xoay một cái, nghiêng sang bên, tư thế hơi khó coi, cô gái bước qua cửa, liếc mắt nhìn y một cái, có vẻ là cô gái thông minh, đoán được vì sao y có hành động lạ vừa rồi, mắt hơi nhướng lên một cái, gương mặt lãnh đạm thoáng có nụ cười nhẹ rồi xoay người di tiếp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...