Chương 290: Cái tấm thân vô dụng. (1)

Chương 290: Cái tấm thân vô dụng. (1)

Ba ngày thoáng cái đã trôi qua.

Tại nơi thuê trọ ở ngõ Mao Gia Phụ phố Bài Lâu, thành phố Hàng Châu, Mộc Lâm Thâm vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa bước qua con hẻm nhỏ ẩm thấp, ám khói và khét lẹt. Chiếc quần jean cũ rách loe nghoe theo mỗi bước chân, đôi giày vải cũ kĩ lẹp kẹp kéo lê trên nền đất. Hít một hơi sâu bầu không khí thiếu lưu thông của con hẻm, y đã quen dần với cái mùi hôi hám ấy, giống như người ở lâu trong phòng đầy hương thơm mà không còn nhận ra mùi thơm ngào ngạt nữa.

Tới cái quán ở giữa ngõ, hàng quán bày chiếm nửa ngõ luôn, gọi một bát hồn đồn, chẳng đáng là bao, ăn vèo cái đã hết rồi, ném tiền lên cái bàn cáu bẩn dầu mỡ. Mộc Lâm Thâm tựa hồ có chút ảo giác, loáng thoáng còn nhớ tới được khách sạn sang trọng, chốn giải trí các em gái xinh tươi vây quanh, còn y thì rút ra cọc tiền dày, ném cho phục vụ viên khom người cười nịnh bợ với mình.

Không cần trả lại.

Còn bây giờ thì ăn xong rồi, trả tiền rồi, nhưng y vẫn đứng đó chưa chịu đi, vì đang đợi bà chủ từ cổ áo tới cổ tay đều dính bẩn lục lọi túi trên túi dưới lấy tiền lẻ trả lại cho y.

" Tiền thừa của cậu này."

" Cám ơn dì." Mộc Lâm Thâm nhận ba đồng tiền thừa vào tay, lúc cất đi còn có chút xấu hổ, cười ngượng ngùng, nụ cười này giành cho hành vi trước kia: À đúng rồi, động tác của bà chủ rất quen thuộc, giống hệt như dáng vẻ của mẹ ngày xưa. Túi lớn trước ngực áo tạp dê của mẹ lúc nào cũng đầy ắp những đồng tiền lẻ, trong suốt thời thơ ấu y luôn nghĩ đó là một cái túi thân kỳ giống của doraemon, mẹ lúc nào có thể rút ra bất cái gì đó mang lại niềm vui cho đứa con bé nhỏ đang tròn xoe mắt trông đợi. Đúng rồi, hoàn cảnh này cũng rất quen thuộc, giống như những ký ức sâu thắm về thời thơ ấu, ở những nơi ngập tràn khói dầu, chất đầy rác thải, nước bẩn chảy tràn lan, luôn có những ký ức không thể nào phai nhòa.

Rời khỏi con hẻm, hơi ẩm lạnh lẽo của mùa xuân phả vào mặt khiến Mộc Lâm Thâm rùng mình một cái. Thành phố với dòng xe cộ tấp nập chảy trôi, những con đường tràn ngập mùi xăng dầu, dầu máy và khói xe, không hiểu sao lại mang đến cho y một cảm giác sợ hãi mơ hồ. Y khoanh tay trước ngực, co ro bước đến một quầy báo bên đường, lật giở những tờ báo của ngày hôm đó.

Mộc Lâm Thâm giống như đang tìm kiếm cái gì đó.

Nghiêm khắc mà nói, Mộc Lâm Thâm đang tìm thuốc hối hận, tìm xem ở trên báo, có bài đăng tìm kiếm người mất tích của người cha lắm tiên kia không, biết đâu có bài quảng cáo ngôn từ khẩn thiết bỏ số tiên lớn tìm kiếm con trai. Tìm liền ba ngày rồi, đúng là phát hiện ra người có tiên đăng quảng cáo tìm chó mất tích, chứ tìm người thì tuyệt nhiên không có cái nào.

Y chẳng những ra sạp báo tìm, hơn nữa còn đợi ở nơi thuê trọ nữa, đợi vị trợ lý của Khách sạn Khánh Thần tìm đến, tên Nghiêm Luật ấy, đó là người mà cha y tin tưởng nhất. Y đợi hắn lại giống như trước kia, thập thò ở cửa đi tìm tung tích Mộc thiếu gia, sau đó dỗ dành đưa y về nhà.

Thật vọng rồi lại thất vọng, một chuỗi những thất vọng ập tới, chẳng có cái gì hết, báo Thượng Hải, báo Hàng Châu, rồi báo mấy thành phố vùng tam giác Trường Giang, đều không có. Y tức giận ném báo xuống, bác gái trông sạp báo tức giận trừng mắt lên rống:" Có mua không thế, đừng lục lọi linh tinh."

Mẹ nó chứ, phượng hoàng rụng lông chẳng bằng gà, đến bác gái bán báo cũng dám trừng mắt với mình, Mộc thiếu gia trừng mắt rống lại:" Không biết chữ, mua cái chó gì!"

Nói xong quay đầu đi, bỏ lại sau lưng một chuỗi những tiếng chửi rủa không dứt.

Mộc Lâm Thâm vừa đi vừa nhìn vào chiếc điện thoại trên tay, chiếc điện thoại từng có giá hàng chục vạn được đặt riêng giờ đã bị thay bằng một chiếc điện thoại nội địa chỉ đáng giá vài trăm, kiểu loại mà các cửa hàng viễn thông thường tặng khi nạp tiền. Màn hình có độ phân giải cực tệ, nhìn tưởng thị lực suy giảm, tốc độ truy cập mạng chậm đến khó chịu. Y lướt qua các trang mạng cổng thông tin lớn ở thành phố Thượng Hải, nhưng vẫn không tìm thấy thứ mình cần tìm. Thất vọng đang dần dần chuyển hóa thành tuyệt vọng , cuối cùng y ngồi xổm bên lề đường, ánh mắt bơ vơ nhìn dòng người và xe cộ tấp nập qua lại. Cảm giác bất lực, hoang mang bủa vây, khiến y như mất hết sức lực, ngay cả việc nhấc chân bước thêm một bước cũng trở nên khó khăn vô cùng.

Đúng lúc này di động reo vang, đây là di động mới, trừ quảng cáo linh tinh thì chỉ có Thân Lệnh Thần biết cái số này thôi, nên chẳng cần nghĩ cũng biết là điện thoại do ai gọi rồi. Y do dự chốc lát mới nhận máy, vừa đặt lên bên tai liền uể oải nói:" A lô, lại thúc giục đấy à?"

" Không giục sao được, phái cậu tới Hàng Châu không phải là để cậu ngủ, ba ngày rồi đấy, tôi phải nhắc nhở cậu, cậu làm được gì rồi?" Đúng là giọng của Thân Lệnh Thần:

Mộc Lâm Thâm biết không qua mắt được cặp mắt của hắn, chỉ có điều tâm tình của y không tốt, cái tính nổi loạn bốc lên:" Này đại ca, làm gái đĩ bán thân còn phải thích ứng vài ngày, huống hồ là đi bán mạng."

" Bán mạng? Cậu đùa tôi đấy à, làm gì nghiêm trọng như thế, nếu cần người bán mạng tôi đã chẳng đưa cậu đi. Sao thế, hối hận rồi à?"

" Đúng thế, chỉ có vài nghìn đồng thôi, tôi trả lại cho anh nhé, làm như ghê gớm lắm vậy."

“ Ha ha, được thôi, Mộc thiếu gia, tiền thì cậu có thể trả lại, nhưng cậu nghĩ mình có thể quay lại cuộc sống trước đây sao? Nếu không thì để tôi chỉ cho cậu một cách khác nhé.” Thân Lệnh Thần nheo mắt, giọng đầy vẻ trêu chọc:" Ngồi xe về đi, đến trước cổng khách sạn Khánh Thần, rồi khóc lóc thảm thiết, quỳ gối không chịu đứng dậy. Biết đâu cha cậu mềm lòng, sẽ tha thứ cho cậu đấy." Mặc dù rất mong được trở vê như trước, nhưng tuyệt đối sẽ không phải bằng các đó, Mộc Lâm Thâm chửi vào di động:" Cút con mẹ mày đi, tao bị mày hại thảm rồi, đồ chó."

" Cậu tự nhìn lại bản thân đi, cậu đánh giá bản thân quá cao, cho nên mới ngã đau một chút, bây giờ lại đổ cho tôi à?" Thân Lệnh Thần chẳng tức giận, chỉ lãnh đạm đáp lại:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...