Nói ra đúng là không đổ cho người ta được, khi đó Mộc Lâm Thâm chủ động gọi điện cho Thân Lệnh Thần, y muốn dùng phương thức kịch liệt nhất để đánh cược một phen, nếu không đổi lại được cuộc sống an nhàn thoải mái trước kia, thì cũng phải có lại được cuộc sống tự do tự tại ... Phương thức kích thích như thế rất hợp khẩu vị của y.
Giờ thì hay rồi, giờ thì hoàn toàn tự do tự tại rồi, không còn ràng buộc gì nữa. Nhưng Mộc Lâm Thâm nhận ra mình đã quá đánh giá cao sức chịu đựng của bản thân. Khi thực sự rơi xuống tận đáy cuộc sống, y lại bắt đầu hối hận. Cũng giống như vô số lần trước, y từng hối hận vì không nên buông thả đến mức này, thế làm lại cuộc đời, làm lại con người, nhưng chớp mắt lại đắm chìm vào cảm giác hưởng thụ cuộc sống sa đọa ấy.
Sự kiêm chế, đối với một người sống buông thả như y, thực sự là một thứ xa xỉ không thể với tới.
Bên kia điện thoại yên tĩnh một lúc lâu, giọng Thân Lệnh Thân cũng có phần dịu đi, không gay gắt như trước:" Tiểu Mộc, nếu cậu thấy khó quá thì rút vê cũng được ... Đây chỉ là manh mối ngoại vi, cũng có khả năng là sai, chẳng qua là tôi thấy cậu ở phương diện này quá thần kỳ, cho nên mới muốn thử xem sao. Nếu như làm khó cậu thì không cần đi nữa, cậu tự tìm việc gì đó mà làm, rồi đợi trong nhà tới đóng đi."
Giọng của hắn không nghe ra châm chọc hay chào phúng, chỉ hời hợt cho có, thế nhưng nghe vào tai Mộc Lâm Thâm vẫn thấy chịu bô cùng, ấn tắt luôn cuộc gọi. Mộc Lâm Thâm cất di động đi, trong lòng bỗng dưng trào dâng một sự căm phẫn, làm toàn thân y tràn trề sức lực, y lặng lẽ đọc.
Khi chán nản, tôi lớn tiếng hát ca.
Khi bi thương, tôi vui vẻ cười lớn.
Khi sợ hãi, tôi dũng mãnh tiến tới.
Khi nghèo khó khổ cực, tôi tưởng tượng ra tương lai giàu có.
Mộc Lâm Thâm lẩm nhẩm lại những câu khẩu hiệu đầy động lực từng nghe ở hang ổ đa cấp trước đây. Ê, đừng nói là vô ích, bình thường nghe như bọn điên hò hét những điều vô nghĩa, đến lúc rơi vào tình cảnh này, đọc vài lần, y thực sự thấy có chút tác dụng. Cứ thế y lặp lại những lời đó, ký ức về những gương mặt kỳ quặc từng xuất hiện trong cuộc đời mình lại hiện lên rõ ràng trong đầu.
Nào là Lư Điên, Dương mỹ nhân, cặp đôi ngốc nghếch Đại Chủy và Đại Đầu, rồi cả Giả Phương Phi, người từng có gần gũi da thịt với y. Từng nhân vật một hiện lên sống động, đầy sắc màu, thú vị hơn nhiều so với cuộc sống u ám hiện tại của mình.
Nghĩ đến đây, dường như những con người đó mang lại cho y một cảm giác kích thích khó diễn tả, những mưu kế ly kỳ, những trò lừa lọc tinh vi, và cả những mánh khóe phức tạp đến khó tin, tất cả đều vượt xa sự đơn điệu và nhàm chán của cuộc sống hiện tại. Đúng vậy, tội ác - nó có một sức hút kỳ lạ, so với sự yên bình và hạnh phúc, câu chuyện vê những mưu đồ đen tối lại cuốn hút hơn nhiều, như một cuốn tiểu thuyết đầy kịch tính mà ta không thể nào đặt xuống được.
Đúng rồi, Mộc Lâm Thâm nhớ ra vì sao khi đó mình lại vùng vẫy như cá gặp nước, mà bây giờ lại khó khăn như vậy, y nhớ ra rồi, nhận ra rồi.
" Mẹ nó, bây giờ mình có phạm tội thì cũng chẳng ai làm gì được mình." Mộc Lâm Thâm trong lòng bừng sáng, sao quên mất chứ, y đứng dậy c hạy ra đường, tìm kiếm xe bus 237, tới thẳng mục tiêu.
Điện thoại bị cúp rồi, Thân Lệnh Thần mày nhíu chặt, giống như mỗi khi gặp phải vụ án khó không có lời giải vậy.
Nội tuyến không chỉ là người cung cấp thông tin mà còn là người nối kết hai đầu, làm cầu nối giữa hai bên. Là người phụ trách, Thân Lệnh hiểu rõ trách nhiệm của mình là đảm bảo sợi dây liên kết này không bị đứt. Dù vậy trong lòng hắn luôn tồn tại một cảm giác bất an, sợi dây này có thể đứt bất cứ lúc nào. Mà khi đã đứt, người ở đầu bên kia như một con diều bị đứt dây, bị ném lên cao đến mức chóng mặt rồi cuối cùng sẽ rơi xuống, không thể tránh khỏi cú rơi nặng.
Rất nhiều kinh nghiệm quá khứ nói với hắn rằng, muốn hủy cuộc đời một người rất dễ dàng, bất kể là người khác cố tình hay là chính bản thân hắn ra tay. Điều này làm Thân Lệnh Thần cảm thấy rất khó xử, dùng điện thoại gãi sau đầu, suy nghĩ vê một cách biến thông linh hoạt hơn. Khi Quan Nghị Thanh nhắc nhở, hắn mới chợt nhận ra ba người bọn họ đều đứng bên quầy báo, Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ, mỗi người cầm một chồng báo dày, cả hai đều lắc đầu, không tìm thấy.
Đúng rồi, bọn họ cũng đang đi tìm quảng cáo tìm con mà ông chủ Mộc có thể sẽ đưa ra, không biết là hai cha con này đã cắt đứt quá triệt để hay là ông chủ Mộc là người trấn định, dù sao thì cũng không có chút tin tức nào cả.
" Lên xe đi." Thân Lệnh Thân bỏ tờ báo trong tay xuống, mất hứng nói: Ba người họ lên xe, vẫn là Quách Vĩ lái xe, Quan Nghị Thanh ngồi ở ghế phụ lái đang sắp xếp lại cả chồng báo dây vừa mới mua. Ngọn nguồn sự việc thế nào cô đã biết đại khái rồi, cô thực sự không ngờ sư phụ làm nghĩ ra cái kế ác độc như vậy, cứ như thế khơi lên tâm lý nổi loạn của vị thiếu gia nhà giàu, lừa y làm việc cho mình. Giờ thì hay rồi, đi vào ổ tội phạm đó, chẳng may người ta có làm sao, phải giải quyết thế nào đây?
Nên biết rằng một khi xảy ra vấn đề, bên trên sẽ tra việc này cực nghiêm, từ việc dùng nội tuyến ra sao sẽ phải giải trình.
Lái xe Quách Vĩ thì lại đang nghĩ về vụ án, tất cả những công tác điều tra, tìm kiếm manh mối đều tập trung vào ba chữ: chậm, rối, loạn. Việc tìm kiếm của thợ khóa đã mở rộng ra đến sáu thành phố và các huyện trực thuộc, ngành này cũng tập trung nhiều nhân tài, chỉ riêng người đã có đăng ký nghề đặt thù ở chỗ công an hơn tám nghìn người, đấy chưa kể đến những người làm việc kiểu tự do. Đến đây, hắn rất kính nể sư phụ của mình, chỉ cần có một manh mối chính xác, là có thể nối lại thông tin chậm chạp, rối rắm, lộn xộn mà hắn thu thập hàng ngày. Đặc biệt là sư phụ đã có tâm nhìn xa trông rộng, đã sớm phái cả nội tuyến ra ngoài.
Bình luận