Chương 288: Người nghe nát cõi lòng. (4)

Chương 288: Người nghe nát cõi lòng. (4)

Nghiêm Luật dường như lo sợ chuyện xấu trong nhà lộ ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại luật sư Vương lại. Hắn thấy, mí mắt của Mộc thiếu gia đang động đậy, chỉ trong chớp mắt, nước mắt trào ra như suối. Rồi y lau đi rất nhanh, cố gắng kìm nén, đôi mắt trở nên trống rỗng, nhưng ánh nhìn ấy lại có chút đáng sợ.

Là trợ lý theo ông chủ Mộc khá lâu, cha lại làm việc trong khách sạn Khánh Thần mười mấy năm, hắn biết tâm kết cha con nhà này khó mà cởi bỏ trong thời gian ngắn. Hơn nữa chuyện này đến không đúng lúc, nếu là trước kia, khi bà chủ còn chưa có thai, ông chủ Mộc ít ra sẽ tới đây, xem Tiểu Mộc nói gì mới quyết định, nếu nghe những lời tan nát cõi lòng vừa rồi, hẳn chuyện sẽ khác đi rất nhiều, nhưng ông chủ không thấy, thế nên chuyện này coi như xác định rồi, mâu thuẫn hai bên càng thêm sâu.

Nghiêm Luật không xử lý được, nên hắn chỉ còn cách kéo dài thời gian, ngồi xuống lấy trong ví ra một cái thẻ, đặt lên trên bàn, rồi xé một tờ giấy viết mật mã, đẩy cả hai về phía Mộc Lâm Thâm, cố gắng nói thật cẩn thận không kích thích vị thiếu gia trong lúc nhạy cảm này:" Mộc thiếu gia, đây là thẻ của tôi, trong đó không có nhiều đâu, chỉ vài vạn thôi, hẳn đủ để cậu ứng phó lúc khẩn cấp, đợi cha cậu nguôi giận hằng nhắc tới chuyện này, tôi sẽ nói giúp cậu."

“ Hôm nay tôi không đến vì tiền, tôi chỉ muốn xác nhận một điều mà tôi luôn nghi ngờ trong lòng thôi, giờ tôi đã có câu trả lời rồi” Mộc Lâm Thâm đã bình tĩnh lại, nhưng sự bình tĩnh ấy càng khiến người ta cảm thấy thương xót. Y lại lấy từng món đồ một đặt đồ vật lên trước mặt Nghiêm Luật, vừa đặt vừa nói: “ Nhà, trả lại cho ông ấy, xe, trả lại cho ông ấy ... Còn nữa, luật sư Vương, dì làm ơn lấy bản thỏa thuận ra.” Giọng nói trâm thấp như mang một sức mạnh vô hình, khiến luật sư Vương vội vã đứng dậy. Nhìn ánh mắt của Nghiêm Luật, bà nhanh chóng lấy một bản di chúc được khóa trong tủ hồ sơ ra, vẫn còn được niêm phong. Bà có chút khó xử nhìn Nghiêm Luật rồi nói: “Theo nguyên tắc, tôi không thể giao nó cho cậu, nếu không sẽ vi phạm đạo đức nghề nghiệp của tôi.”

" Đưa cho tôi đi, quan hệ của cha con tôi không phải dùng một bản hợp đồng để xác định." Mộc Lâm Thâm đưa tay ra:

Do dự vài lần, luật sư Vương cuối cùng vẫn đưa cho Mộc Lâm Thâm. Mộc Lâm Thâm cầm lấy, không thèm nhìn, xoẹt xoẹt xoẹt xé toạc thành từng mảnh rồi chất đống trước mặt Nghiêm Luật, kiên quyết nói: “ Giúp tôi chuyển lời với ông ta, tài sản của ông ta, tôi không cần lấy một xu, tôi không hối hận. Sau này tôi làm gì, trở thành người thế nào, ông ta đừng can thiệp nữa, cũng đừng hối hận. Còn anh, Nghiêm Luật, tôi cảnh cáo anh, đừng có mà bám theo tôi như lũ săn tin, đừng tưởng tôi không biết anh rình mò chuyện của tôi, lân sau tôi mà tôi phát hiện ra là tôi không khách khí đâu.”

Cả hai đều sững sờ, đây đúng là đang chuẩn bị đoạn tuyệt quan hệ cha con thật rôi. Nghiêm Luật hoảng hốt, muốn đưa tay ngăn lại nhưng không dám. Mộc Lâm Thâm từ từ đứng lên, bỗng nhiên trong lồng ngực trào dâng một cảm giác sảng khoái chưa từng có. Y liếc nhìn bàn làm việc ngổn ngang, rồi quay người lại, như thể đột nhiên phát điên, bật cười ha hả, vừa cười, vừa lau nước mắt, vừa cười vừa bước ra khỏi cửa văn phòng luật sư.

Một trợ lý, một luật sư, hai người đưa mặt nhìn nhau, đều sợ tới ngây người. Nghiêm Luật mất một lúc mới sực tỉnh đuổi theo, ra ngoài lầu chỉ thấy xe cộ nườm nượp, đâu thấy bóng Mộc thiếu gia nữa .

Trên đời này kẻ thù lớn nhất của một người chính là bản thân mình, bởi vì kẻ thù này biết tất cả những điểm yếu của chính mình, nhưng lại miễn nhiễm mọi điểm mạnh của bản thân, nên không thể nào đánh bại được.

Đại đa số con người thua bản thân, là thua bởi tính cách mềm yếu của bản thân, thua bởi sự sợ hãi trong nội tâm, thua bởi lòng tham ở trong lòng ... Còn Mộc Lâm Thâm, lần quyết liệt này y thua hay y thắng, vượt qua được sợ hãi, yếu đuối, tham lam chưa?

Không biết, nhưng đó mới chỉ là quyết định lớn đầu tiên trong hôm nay của y thôi, y thực sự dự đoán được cha mình làm gì, vì thế đã liên hệ trước với Thân Lệnh Thân tới trước văn phòng luật sư đón mình đi. Thân Lệnh Thần lái xe vững vàng đi về hướng ngoại ô, trong lòng hắn đang nghĩ đến những điều như thế, quyết định này của Mộc thiếu gia thực sự có phải là vượt qua bản thân không? Còn bên ghế phụ lái, Mộc Lâm Thâm lười biếng ngồi đó, trông như đang thiền định.

Ở hàng ghế sau Quách Vĩ và Quan Nghị Thanh im lặng như thóc, không dám lên tiếng, họ không biết đã xảy ra chuyện gì lại khiến vị thiếu gia truyền kỳ này, mắt đỏ hoe khóc lóc chạy lên xe, nhưng họ biết rằng, một bậc thầy trong giới nội tuyến sắp lên đường.

"Nhóc con cậu làm được không thế hả? Tiền lương của nội tuyến không dễ lấy đâu." Thân Lệnh Thần nói thẳng vào chủ đề:

" Anh tưởng tôi ngu à, có nội tuyến nào mà lại sống dựa vào tiền lương không? Chút tiền các người đưa cho, tiêu vặt còn không đủ." Mộc Lâm Thâm mặt âm trầm nói:

Thân Lệnh Thần cười ha hả:" Thế là đúng rồi, đó là nơi cậu có thể tận tình phóng thích điều tối tăm trong lòng, nơi đó thiếu nhất là tiền, ít thiếu nhất cũng chính là tiên."

Mộc Lâm Thâm khinh bỉ:" Anh cho rằng tôi làm việc này là vì tiền à?"

“ Không phải, mà là kích thích, cậu tìm kiếm một loại cảm giác kích thích mãnh liệt nhất có thể chạm đến sâu thẳm trong lòng người, giống như tội phạm chuyên nghiệp, chúng không chỉ vì tiền, mà là để trải nghiệm một cảm giác thỏa mãn, một sự kiểm soát ham muốn, một cảm giác vượt trội về trí tuệ và sức mạnh. Cũng giống như cảnh sát, nhiều lúc, không phải là đạo đức và lý tưởng chống đỡ chúng toi, mà chính là cảm giác mãnh liệt có thể cảm nhận được sự tôn tại thực sự, đang kích thích chúng tôi, nếu bỏ qua cái gọi là chính nghĩa hoặc tà ác, thực ra chúng tôi đều là một kiểu người... Cậu đã sẵn sàng cho cuộc cạnh tranh này chưa?” Thân Lệnh Thần nói một cách mập mờ:

Đối với Mộc Lâm Thâm mà nói, lý giải mấy lời đầy ẩn ý của tên cảnh sát khốn kiếp này chẳng khó gì cả, lạnh nhạt nói:" Dù sao cũng không khó hơn quyết định tôi đưa ra hôm nay."

" Cậu chưa gì đã hối hận rồi đấy à?" Thân Lệnh Thần khích, theo hắn thấy, thằng nhóc này có một khuyết điểm, đó là sống sung sướng quen rồi, không chịu được khổ cực:

" Đương nhiên, cũng giống như anh thường xuyên hối hận làm cảnh sát đánh mất cuộc đời bình thường ấy." Mộc Lâm Thâm đáp trả, thừa biết tâm địa tên này:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...