Luật sư Vương ngán ngẩm vô cùng, tiền, tiền, tiền giữa hai cha con chỉ còn đúng sợi dây liên kết này, nói thế nào thì người làm cha đúng là quá thất bại.
Bà hối hận vì nhận cái vụ án này, đây là kinh nghiệm, về sau mấy vụ dính líu tranh chấp trong gia đình thế này là từ chối ngay, chút tiền ủy thác chẳng ba tổn thọ.
" Cậu làm thế này không phải làm khó cho tôi sao, tôi mà dám xử lý hộ cậu, bát cơm của tôi cũng mất ... Hay là thế này đi, tôi cho cậu vay ít tiền, cậu nộp phí quản lý trước đã." Nghiêm Luật cố gắng xoa dịu tình hình, hắn gặp Mộc Lâm Thâm ở vô số tình cảnh tồi tệ, đa phần những lúc như thế, y dửng dưng như không, lần này khác lắm, hắn cảm thấy Tiểu Mộc hôm nay không bình thường, chắc chắn không chỉ có mỗi chuyện này đâu:
Tất nhiên không chỉ có thế rồi, Mộc Lâm Thâm cười ha hả, vỗ bàn sầm sâm:" Thế tháng sau thì sao, tháng sau nữa thì sao, anh định nuôi tôi à?
Câu này làm sao Nghiêm Luật dám đáp cơ chứ.
Luật sư Vương rốt cuộc thực sự không ngôi nhìn được nữa, nhẹ nhàng khuyên nhủ:" Mộc thiếu gia, cậu đừng tức giận như thế, cha cậu cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi."
“Ha ha ha, vì muốn tốt cho tôi à ... Tôi đoán tất cả mọi người đều nghĩ thế chứ gì? Không cân trả lời, tôi biết, ngoài kia ai cũng nghĩ, ông ấy là người cha tốt, tận tâm tận lực, còn tôi là thằng con không ra gì, chỉ biết ăn với phá ... trước kia tôi chẳng thèm nói đâu, hôm nay tôi muốn làm rõ mọi chuyện, để kể cho mọi người nghe ông ta tốt với tôi thế nào nhé." Mộc Lâm Thâm cười to, như nói tới chuyện nực cười nhất thiên hạ:
" Khi đó tôi còn chưa tới mười lăm tuổi, vẫn chưa đủ tuổi trưởng thành, ông ấy ném tôi một mình ra nước ngoài, không thân không quen, mọi người biết tôi sống thế nào không? Bị người ta đánh, bị người ta bắt nạt, bị người ta cướp tiền, tôi thậm chí không có chỗ nào để kêu ca ... Tôi hỏi dì, dì có làm thế với con mình không?”
"Tôi muốn học vẽ, ông ấy thấy tôi vẽ người mẫu nude, chửi tôi là thằng lưu manh, muốn đuổi tôi về nước ... Tôi chẳng biết sau đó ông ta về kể với người khác thế nào, dù sao chính ông ấy ép tôi thôi học nghệ thuật." "Tôi ở Mỹ không muốn về nữa, tôi vừa định xin thẻ xanh, ông ấy đã cắt nguồn tài chính của tôi, buộc tôi phải về... Vừa vê đến nhà, ông ấy lại thấy tôi không vừa mắt, hợp tác với bác sĩ tâm lý đưa tôi vào bệnh viện tâm thần, làm tôi suýt chết ở ngoài đó. Người ta giật điện tôi, đánh tôi, nhốt giam tôi trong căn phòng bé tí, đe dọa sẽ biệt giam tôi, các người có quan tâm không?”
" Nghiêm Luật, anh cũng đừng làm bộ người tốt ở đây, anh là tên đồng phạm, khi đó tôi ở bệnh viện tâm thần, kiếm được di động, cuộc gọi đầu tiên tôi gọi cho anh ... Anh chối bỏ, không liên quan còn nhớ không ... Các người luôn đẩy tôi vào đường cùng." Càng nói giọng Mộc Lâm Thâm càng nghẹn lại, không nói ra được nữa: " Tôi lại bị người ta bắt cóc lần nữa, bị đánh đập, bị ép làm chuyện không muốn làm, tôi đã vất vả lắm mới về được nhà .
.. Tôi muốn làm lại cuộc đời, tôi đi xin việc, đi học việc ... Tôi biết tôi làm không tốt, vì từ bé tới lớn tôi có phải làm đâu, các người muốn tôi phải thành công ngay à?”
"Tôi cố gắng có được một lời động viên cổ vũ nào chưa? Các người luôn đối xử với tôi như thế, mỗi khi tôi gặp khó khăn, các người không xa lánh thì chửi mắng, nói tôi vô dụng ... hãy tự hỏi lòng mình, nếu con cái của các người ở trong tình huống này, các người có thấy lòng mình thanh thản không?”
Luật sư Vương kêu khổ trong lòng, chuyện nhà của người khác, làm sao nói đúng sai được, Nghiêm Luật ngồi xuống bên cạnh:" Mộc thiếu gia...
Mộc Lâm Thâm vỗ bàn sầm một cái làm hắn giật mình đứng thẳng lên, tức giận nói:" Bây giờ thì tốt rồi, ông ta sắp có con kế thừa rồi, ông ta hoàn toàn yên tâm rồi, không lo Mộc gia không có người nối dõi nữa ... Nghiêm Luật, nếu anh đại biểu cho cha tôi, vậy tôi bàn với anh, anh đại biểu được không?"
" Bàn... Bàn cái gì?" Nghiêm Luật lắp ba lắm bắp:
“Rất đơn giản, dù sao cha không ra cha, con không ra con. Tôi bực mình, ông ấy cũng khó chịu, chi bằng một lần giải quyết cho xong.” Mộc Lâm Thâm vỗ lên đống đồ ở trên bàn, nói: “Nhà cửa, xe cộ, mọi thứ đều ở đây. Tôi mặc bộ đồ này là mua ở chợ trời sáng nay, tiền là do tôi kiếm được nhờ đi làm công, trên người tôi chẳng có gì của ông ấy. Hôm nay tôi nói rõ luôn, hoặc là, ông ấy vẫn làm cha, như trước kia, lo mọi thứ; hoặc là, hoặc là cắt đứt quan hệ, ông ấy không lo gì nữa. Hôm nay tôi đi tay trắng, chết ngoài đường cũng không liên quan đến ông ấy... Anh quyết định được chứ?”
Nghiêm Luật sợ hãi chạy vội ra ngoài gọi điện thoại xin chỉ thị.
Luật sư Vương nhìn Tiểu Mộc mặt mày tiều tụy hốc hác, hai mắt đỏ ngầu, lòng cũng thương lắm, muốn khuyên giải nhưng lại nuốt về, dù sao bà có khuyên thế nào thì nút thắt là ở cha con họ mà, nói những lời vô nghĩa, người ta ghét cho.
Bà không nói, Mộc Lâm Thâm hỏi:" Dì Vương, ông ấy có để di chúc gì đó ở chỗ dì không? Cho tôi xem được chứ."
" Chuyện này không thích hợp." Luật sư Vương lắc đầu:
" Có gì không thích hợp đâu, qua ngày hôm nay là dì có thể vứt đi rồi, tôi thừa biết ông ấy sẽ trả lời thế nào mà, chẳng qua là tôi muốn dứt khoát vạch trân bộ mặt giả dối ông ta thôi ... Dì xin nhiều phí ủy thác vào." Mộc Lâm Thâm nói:
Luật sư Vương lo lo, sao bà ta nghe mấy lời này giống như ... Thực sự bà không muốn nghĩ tới từ không lành đó.
Một lát sau Nghiêm Luật quay trở về, nhưng lại không nói gì hết, không nói gì đã là đáp án rồi, Mộc Lâm Thâm ngược lại rất bình tĩnh, vì y lường trước được, lão già đó không muốn dính líu gì tới đứa con vợ cũ:" Anh cứ nói đi, để tôi bỏ hi vọng."
" Giám đốc Mộc từ chối, nói là hoặc cậu tuân thủ theo quy tắc ông ấy đặt ra, hoặc là tự tìm lối đi riêng cho mình." Nghiêm Luật lí nhí nói, ở bên kia điện thoại cũng nổi trận lôi đình, thực ra Mộc Khánh Thần không nói nhiều như thế, chỉ có đúng ba chữ:
Bảo nó cutl
Chương 287vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận