Nghiêm Luật có thể nhận ra ông chủ Mộc đang thay đổi rõ ràng, chuyện đó chẳng có gì khó hiểu, vợ có thai, rõ ràng tâm tư đã chuyển sang đứa con chưa ra đời. Còn về phần đứa con do vợ cũ để lại, hiển nhiên dù thế nào cũng không thể quan tâm như cũ được nữa, quan tâm giảm sút thì cán cân sẽ bị lệch, chuyện hồi trước chỉ thở dài, bây giờ thành chướng mắt, khó chịu sẽ nhiều lên, đối đãi với đứa con này trở nên khắc nghiệt.
Theo hắn thấy, ông chủ hơi quá rồi, thay đổi phải từ từ, Mộc thiếu gia thực ra có cố gắng, nếu buông tay lúc này, e làm chuyện tệ hơn. Chuyện nhà khác khó quản, nhưng Nghiêm Luật mang ơn Mộc gia, không thể đứng nhìn, chạy theo ông chủ Mộc, nói:" Bác Mộc, hay là thế này, để cháu chạy một chuyến xem sao, xem xem tình hình cậu ấy thế nào? Nói thế nào thì cậu ấy cũng là ... Chẳng may biết chuyện bác gái có thai, cháu sợ cậu ấy nghĩ quẩn."
Lời phía sau không nói nữa, nhưng đánh trúng tâm sự của ông chủ Mộc, ông do dự một lúc rồi bực bội xua tay:" Đi đi, đi đi."
" Vâng." Nghiêm Luật vâng một tiếng rồi vội vàng đi ngay, có thể nhìn ra được, hắn thực sự tận tâm với Mộc gia, nhưng mà cho dù có tận tâm cũng vô ích mà thôi.
Lão Mộc quay đi hướng khác đi thẳng một mạch không quay đầu rồi, tâm kết cởi không ra, hết cách.
Mất hơn một giờ mới đến được văn phòng luật sư Thiên Xứng. Nghiêm Luật tìm đến luật sư Vương Tuyết Cầm, người được ông chủ Mộc ủy thác. Tuy nhiên, luật sư Vương vẫn đang ngơ ngác, chưa hiểu tình hình ra sao. Điều bà biết là hôm nay là ngày nhận tiền, theo quy trình bình thường thì Mộc Lâm Thâm cần phải nộp phiếu kiểm tra sức khỏe. Nhưng chính tờ phiếu kiểm tra sức khỏe này lại có vấn đề. Luật sư Vương lấy phiếu của hai tháng trước cho trợ lý Nghiêm xem, chỉ vào chữ ký, con dấu bệnh viện, rồi nói với Nghiêm Luật, đồ giả.
Nghiêm Luật dở khóc dở cười, hắn nhỏ giọng nói với luật sư Vương, chuyện này ngàn vạn lân đừng nói với ông chủ Mộc, để hắn đi tìm Mộc thiếu gia nói chuyện đã. Dù có thể nào thì cũng là hai cha con có khúc mắc với nhau, nếu chiếu theo đúng điều khoản mà làm, tới khi đó thì cả hai đều tổn thương, hắn quen Mộc thiếu gia từ nhỏ, thằng nhóc đó tự tôn cao lắm.
Luật sư Vương cũng rơi vào thế khó, bà kể khổ, cậu không xem Mộc thiếu gia là ai? Mỗi lần tới đây nhận tiên mà cứ như chủ nợ đi đòi nợ, lại còn không nói mấy câu khó nghe thì thì không thống khoái. Ủy thác này không phải là trói buộc cậu ta, mà là trói buộc tôi. Tôi hoài nghi cứ mỗi tháng tôi bị cậu ta mắng một trận thì còn sống được tới khi cha con họ phân chia tài sản không? Cậu không biết mồm mép thằng nhóc đó đáng sợ thế nào.
Đang than van thì nghe thấy tiếng cửa bị ngoài đá sam một cái, luật sư Vương quen rồi, chỉ tay nói:" Đấy, đấy, tới đòi nợ rồi đấy."
Quả nhiên không ngoài dự đoán, tiếp đó tiếng bước chân rất mạnh, hiển nhiên là người đi cố ý tạo ra, rồi lại thêm một lúc nữa, cửa tiếp tục bị đá sầm mở ra.
Mười mấy vị luật sư ở bên ngoài đều im thít, ai làm việc của người nấy, vờ như không thấy. Luật sư Vương trong gian của mình nói:" Ở đây cậu ta là đại gia, muốn mắng ai là mắng, mỗi tháng cậu ta tới đây phát tiết một lần."
Nghiêm Luật mím môi không nói gì, tính khí này của Mộc thiếu gia e là cả đời khó sửa.
Thấy Mộc Lâm Thâm đi vào, luật sư Vương cũng chẳng khách sáo:" Ngồi đi, đừng tức giận như thế, các luật sư cũng không dễ dàng gì, bọn họ không nhận tiền ủy thác của cha cậu, giận gì thì cứ chút lên tôi." Nghiêm Luật thì sợ hết hồn, Mộc thiếu gia thay đổi hoàn toàn, mặc một cái áo khoác cũ nhàu nhĩ, đi giày thể thao không thèm cho hết chân vào, kéo lê như dép, quần áo lôi thôi, hoàn toàn trái ngược với thói quen tỉa tót hình tượng trước kia. Hơn nữa hai mắt thì đỏ ngầu như máu, cái bộ dạng đó, chỉ thiếu cam dao chém người nữa mà thôi.
" Mộc ... Mộc thiếu gia, cậu, cậu làm sao thế này?" Nghiêm Luật lo lắng đi nhanh tới chỗ Mộc Lâm Thâm:
" Không sao, cha tôi đâu?" Mộc Lâm Thâm gạt tay, uống bao nhiêu rượu, đầu đang muốn nứt ra:
" Bác ấy hơi bận, toàn quyền cho tôi xử lý." Nghiêm Luật nói khéo:
" Anh làm cha tôi được à? Tôi gọi một tiếng cha, anh có đáp không?" Mộc Lâm Thâm mở mồm ra là chướng tai vô cùng: Nghiêm Luật đang lo y quá khích, không ngờ thái độ của y với luật sư Vương khác hẳn, đứng thẳng lưng, gập người một cái rất sâu:" Dì Vương, xin lỗi dì, để dì phải chịu đựng tính khí khó ưa của tôi thời gian qua, đây vốn là chuyện nhà của tôi, không liên quan gì tới dì."
“Không sao, cậu làm gì thế... mau ngồi đi, ngồi đi.” Luật sư Vương đứng dậy mời ngồi, còn rót nước thái độ cũng rất khách khí, bà chẳng mong gì hơn chuyện êm đẹp:
Mộc Lâm Thâm ngồi xuống đường hoàng như ông lớn, vứt túi nilon cầm trong tay lên bàn. Thần thái và khí thế ấy khiến luật sư Vương không dám nhắc đến việc đòi phiếu kiểm tra sức khỏe nữa. Bà vội mở ngăn kéo, lấy một phong bì đựng năm nghìn tệ, cẩn thận đặt lên bàn, nói: “Tiên tháng này đây.”
Bà còn đánh mắt về phía Nghiêm Luật, bảo hắn đừng can dự vào làm rắc rối thêm tình hình, chuyện kết thúc nhanh chóng là tốt nhất, Nghiêm Luật tất nhiên không ý kiến gì cả.
Mộc Lâm Thâm rút tiên ra, năm nghìn tệ thì có mấy tờ, 50 tờ, một xấp mỏng dính, chẳng bằng tiền y mừng đám cưới hôm nọ cơ, mắt nhìn sang phía Nghiêm Luật:" Anh thực sự thấy có thể làm cha tôi được à?" "Tôi, tôi ... Mộc thiếu gia, bác Mộc đúng là rất bận, có việc gì tôi sẽ làm thay.
" Được, không sao hết, ông ta không muốn gặp tôi, tôi cũng chẳng muốn nhìn cái mặt ông ta, vậy hôm nay lấy anh ra làm cha vậy, nếu anh có thể làm thay thì tốt ..." Mộc Lâm Thâm nói rồi mở cái túi ni lông mang theo, lấy ra chìa khóa nhà, chìa khó xe, di động, ví tiền, ném cả đống lên trên bàn:" Phí quản lý nhà phải nộp rồi, tôi không nộp nổi, xe tới hạn đăng kiểm, tôi không tiền làm, thẻ tín dùng cà nát rồi, tôi không trả nổi. Anh xem đi, phải làm sao bây giờ?"
Bình luận