“Du cậu có muốn nghe hay không, tôi vẫn phải nói vài lời không hay về ông ấy.” Thân Lệnh Thần như không nhìn thấy thái độ của y, vẫn tiếp tục nói: “ Những việc phi thường thì tất yếu phải đối mặt với khó khăn phi thường. Thành công của cha cậu cũng chính là thất bại của ông ấy. Cậu có lẽ không biết khái niệm học nghề vào thế kỷ trước là thế nào đâu nhỉ? Những người học nấu ăn kiểu này ít nhất phải mất ba năm, dậy từ lúc gà gáy sáng, làm việc đến nửa đêm. Toàn bộ những việc vặt vãnh trong cửa tiệm đều phải đảm nhận, hoàn toàn không có đồng lương nào, nhiều nhất cũng chỉ được ăn cơm. Còn về chỗ ở, chính là chiếc ghế dài trong tiệm. Nếu đặt cậu vào hoàn cảnh đó, cậu có thể chịu đựng được bao lâu?”
" Ô, năm xưa cha tôi cũng bị người ta chơi à?" Mộc Lâm Thâm tinh thần phấn chấn hẳn lên:
" Đúng, còn thảm hơn cậu đi học nghề nhiều, không cẩn thận một chút là bị chửi mắng, thậm chí là bị ăn đòn. Cậu chắc là không an tượng gì về ông ngoại cậu nhỉ? Tính ra thì ông ấy mất năm cậu lên chín?" Thân Lệnh Thần hỏi:
" Ông ngoại tôi sao?" Mộc Lâm Thâm ngẩn ra, nhìn một cái là biết không có ấn tượng gì hết:
“Đúng vậy, ông ngoại cậu cũng là một đầu bếp giỏi, đồng thời chính là sư phụ của cha cậu năm xưa. Câu chuyện này thú vị lắm, năm đó, dưới trướng của ông ngoại cậu có không ít người làm. Nhà bên ngoại của cậu vốn là một gia đình giàu có, nhưng chỉ có một cô con gái. Ông cụ đã đặt ra điều kiện là muốn cưới con gái ông thì phải ở rể. Thế mà lại xảy ra chuyện rắc rối, những người chịu ở rể thì mẹ cậu không ưng ý, còn người mà mẹ cậu vừa ý lại là một người rất cứng đầu, nhất quyết không chịu ở rể, cũng không muốn lấy khối tài sản sẵn có đó.” Thân Lệnh Thần cười kể:
" Là thật hay là giả thế?" Mộc Lâm Thâm cả kinh, tới giờ y mới nhận ra, mình chẳng hề biết chút nào về chuyện nhà thế hệ trước:
" Chính ủy Trương kể đấy, cha cậu và Lão Ngô, một người bạn lâu năm của cha cậu có chút qua lại với chính ủy Trương, ông ấy còn nhờ chính ủy Trương, muốn làm thủ tục nhập cảnh cho cậu."
Vậy thì chắc là không sai rồi, là chuyện liên quan tới cả mẹ, Mộc Lâm Thân thích thú giục:" Vậy sau này thế nào?"
" Cậu hỏi quá trình giải quyết vấn đề này thế nào hả?"
" Tất nhiên rồi, kết quả tôi con hỏi làm gì, tôi chính là kết quả, quá trình thế nào?"
" Quá trình rất đơn giản, cha cậu dẫn mẹ cậu tư bôn, chính là tới Thượng Hải, đợi tới khi quay về nhà thì đã có thêm cậu rồi." Thân Lệnh Thần nói ngắn gọn:
Mộc Lâm Thâm không biết nói gì luôn, tiểu thư nhà giàu tư bôn với anh học việc trong nhà, đó là chuyện cổ tích ở thời này:" Mẹ tôi hay thật đấy, cha tôi cũng giỏi." Lừa một cô gái, chuyện này thì dễ làm thôi, nhưng mà khiến cô gái ay bỏ cả gia sản chạy theo mình chịu khổ, đó không phải chuyện người thường có thể làm được.
" Cho nên mới nói, cha cậu đúng la .… Thân Lệnh Thần giơ ngón cái lên thay lời muốn nói, tiếp tục kể chuyện năm xưa của Lão Mộc, ma chay cho cha mẹ vợ, tiếp tế người thân bên vợ, danh tiếng ở quê rất tốt.
Càng nghe vẻ mặt Mộc Lâm Thâm chuyển sang khó chịu, đó là phản xạ có điều kiện, chỉ cần là chuyện liên quan tới cha y, y đều cảm thấy không thoải mái, bực bội.
Thân Lệnh Thần đổi giọng, quay lại vấn đề ban đầu”... Vẫn là câu nói đó, muốn làm được chuyện phi thường phải chịu đựng những khó khăn phi thường. Mẹ cậu đã theo cha cậu chịu đựng vài năm khổ cực, vừa mới thoát khỏi nghèo khó thì lại mắc một căn bệnh hiểm nghèo, rồi sớm qua đời. Cha cậu cảm thấy áy náy với mẹ cậu, nên đã cố gắng hết sức để bù đắp cho cậu ... Đây chính là nguyên nhân cậu có cuộc sống sau đó, có thể tùy ý tiêu tiền ông ấy cho, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn... Nhưng bây giờ thì sao? Ngay cả nguồn tài chính của cậu cũng bị kiểm soát, tiền sinh hoạt của cậu cũng chỉ ngang bằng mức lương của chúng tôi thôi.”
Mộc Lâm Thâm mím môi, vẫn là thái độ bất phục đó, ông vất vả phấn đấu đó là chuyện của ông, không thể bắt con mình cũng trải qua chuyện đó được chứ. Huống hồ mặc dù biết mình nghĩ thế là không đúng, nhưng không kìm được suy nghĩ, sao không chọn cô gái nhà bình thường mà cưới, nhìn mẹ đi, vì không quen vất vả cho nên mới bị bệnh nặng mà mất sớm đấy.
Mình chẳng may cũng thế thì sao?
Thân Lệnh Thần rót đầy ly rượu cho Mộc Lâm Thâm, hiển nhiên hắn chẳng hiểu cách uống rượu vang, chỉ biết đổ vào miệng:" Cậu là người học tâm lý, biết những chuyện này, có cảm giác gì?"
" Chẳng có cảm giác gì hết." Mộc Lâm Thâm nói dối không thèm che đậy, cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, cái cảm giác bực tức đó không sao xua đi được:
" Vậy thì để tôi nói là bóng ma tâm lý, thực ra cậu luôn sống dưới cái bóng của ông ấy."
" Nói vớ vẩn, cho dù ông ấy có là đầu bếp nổi tiếng thì vẫn cứ là đầu bếp, anh trông tôi thấy giống người làm đầu bếp không?"
"Tôi đang nói vê bóng ma tâm lý. Thực ra cậu hiểu rõ, thời thiếu niên ở Thượng Hải, cậu không ngừng gây rối thực ra là để mong nhận được nhiều sự quan tâm hơn. Nhưng thật đáng tiếc, cha cậu chỉ biết kiếm tiên, hơn nữa vì gia đình mới của ông ấy mà gửi cậu ra nước ngoài. Từ Singapore đến Hà Lan, từ Hà Lan sang Mỹ, cậu thử tính xem, có chuyện nào không nằm dưới cái bóng của ông ấy... Thậm chí đến bây giờ vẫn như vậy. Tôi nghe nói ông ấy đã lập di chúc, tài sản để lại cho cậu không được sử dụng trước năm cậu 40 tuổi. Đây chẳng phải là một cái bóng lớn hơn trước sao? Là để ép cậu phải sống trong những điều kiện, hình thức và giới hạn đã được định sẵn. Cậu không cảm thấy như vậy sao?" Thân Lệnh Thân hỏi, giọng nói mang theo chút am tram và khiêu khích:
Mộc Lâm Thâm đưa tay trái ra, ngón giữa vẫn còn vết thương do thái trúng, nắm chặt tay lại:" Không được tự do, tôi thà chết."
" Cậu chỉ nói mồm thôi, bây giờ tôi tin câu kia rồi, cậu đúng là người khổng lồ lý luận, tên tí hon hành động, nếu cậu có dũng khí tranh đấu như thế, sao lại đi tới trường dạy nghề?" Thân Lệnh Thần lột vết thương của Tiểu Mộc một cách thô bạo:
Bình luận