Chương 258: Ác tướng ở trong tù. (3)

Chương 258: Ác tướng ở trong tù. (3)

Hứa Phi có vẻ rất ác cảm với Du Tất Thắng, chen vào một câu:" Chà, Du gia đứng đầu thập bát lộ hảo hán mà gặp phải kết cục thế này à?"

" À ừ, thế này là khá lắm rồi đấy, có thể sống được lâu như tao, trong hắc đạo đã được coi là trường thọ." Du Tất Thắng nghiêm túc gật đầu, không hề thấy tình trạng của bản thân có gì đáng xấu hổ:

Hứa Phi như đấm phải gối bông, loại người này đừng mong ông ta biết hối cải, cuối cùng đành cưỡng ép phán tội thôi.

Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ lo lắng, thái độ Du Tất Thắng thế này, e là chẳng hỏi ra được gì. Thân Lệnh Thần lại chẳng sốt ruột, thong thả lấy bao thuốc lá ra, châm một điếu, chỉ rít một hơi. Điếu thuốc đó ở tay phải hắn di chuyển qua giữa kẽ ngón tay, từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, hết sức trơn tru.

Người khác nhìn vào động tác này, có lẽ cho rằng giống bọn học sinh thích ngoáy bút thôi, không để ý, không ngờ Du Tất Thắng ánh mắt có vẻ xa xăm:" Mày cũng chơi cái này à? Chơi được đấy, khá lâu rồi phải không?”

" Cũng khá lâu rồi." Thân Lệnh Thần đưa điều thuốc lên miệng, tay quét qua một cái, điếu thuốc trong khoảnh khắc tựa hồ biến mất. Tiếp đó hắn chu miệng thổi một cái, điếu thuốc lại hiện ra, vẫn ngậm ở trên môi, như chưa từng biến mất:

Một loạt động tác như biểu diễn ảo thuật làm cảnh sát xung quanh trố mắt nhìn, gương mặt Du Tất Thắng trông tinh thần hơn hẳn:" Nếu không phải gặp ở đây thì tao coi mày là người mình rồi ... Mày, xưng hô thế nào?"

" Họ Thân, tên Lệnh Thần, tôi không phải người Thượng Hải, nhưng nghe đại danh của Du gia đã lâu." Thân Lệnh Thần chắp tay lối giang hồ:

" Không cần phải khách khí, nhìn mày thì thấy là nhân tài đấy, sao mày lại đi mặc cảnh phục chứ, phí cả con người." Du Tất Thắng tiếc nuối, cứ như thấy người ta làm cảnh sát là sai nghề vậy, ở nơi bốn xung quanh đều là cảnh sát mà nói ra câu đó, thực sự là không biết sợ là gì nữa:

" Nam nhân sợ nhất làm nhầm nghề mà, thời gian đã quá lâu, thân bất do kỷ, Du gia chẳng phải cũng là như thế sao?" Thân Lệnh Thần chẳng ngờ lại thở dài, làm người ta không rõ là hắn sinh thương tiếc cho Du Tất Thắng hay là cảm thán làm sai nghề:

" Nói cũng phải, có điều tiểu huynh đệ, tao thực sự không giúp gì được cho mày, vụ này đúng là do cao thủ gây án, tao không làm ra được, cũng không cần phải làm, ở ngoài kia tao chẳng thiếu tiền." Du Tất Thắng thản nhiên nói, cảnh sát muốn lấy được hết tiền tích lũy bao năm của ông ta à, nằm mơ đi:

" Nhưng mà, Du gia, những thứ này giá trị lớn lắm đó!" Thẩm Lệnh Thần khẽ nhấn giọng, trong lời nói có chút phóng đại như đang dò xét. "Một cái két sắt như thế, bên trong chứa cổ vật, tranh quý, hồi đó đã trị giá vài nghìn vạn rồi. Đặt vào thời nay, giá trị còn cao hơn nữa ... Cả đời anh vất vả bao nhiêu năm, giá trị vụ án của anh cũng chắc cũng chỉ tâm tầm với thứ này thôi.

"

"Mẹ nó, ghê gớm vậy?" Du Tất Thắng rốt cuộc cũng phải kinh ngạc rồi, bực bội lải nhải:" Xem ra không có văn hóa đúng là không được, sớm biết thế tao khoét cái ổ đó có phải được cả đống tiền rồi không?"

Mọi người bị câu này làm dở khóc dở cười, không ngờ tới lúc này mà hắn ta vẫn còn khiếu hài hước như thế. Thân Lệnh Thần bật cười:" Đúng thế đấy, đám hậu bối bây giờ quả thật có chút trình độ ... Chúng tôi không biết phải làm sao, cho nên mới tới đây thỉnh giáo Du gia. Du gia, hút điếu thuốc."

Nói rồi ân cân đứng dậy, đưa một điếu thuốc, trong lúc vô thức, bau không khí đối kháng dần trở nên dịu lại. Du Bất Thắng dần có thiện cảm hơn với Thân Lệnh Thần. Ông ta tham lam rít một hơi thuốc, rồi lại hít ngược khói vào miệng, để rồi khi nhả ra, tạo thành một vòng khói lớn. Thân Lệnh Thần kiên nhẫn chờ ông ta rít hai hơi thuốc, mới cẩn thận hỏi: " Du gia, anh nói loại cao thủ như vậy, chúng tôi phải đến nơi nào để bái sơn, may ra mới có cơ hội diện kiến chân dung thật sự đây?" "Mày nghĩ tao biết à?" Du Tất Thắng bất ngờ lại trở giọng, điệu bộ tráo trở làm Hứa Phi ở bên chỉ muốn đập bàn mắng chửi, với loại này đúng là không nên khách khí:

Thân Lệnh Thần vẫn khách khí:" Du gia khiêm tốn quá, chúng tôi cho rằng, ở đất Thượng Hải này, anh không có gì không biết mới đúng."

" Nhưng vì sao tao phải nói cho mày chứ?" Du Tất Thắng chẳng mấy chốc đã sắp hút hết điếu thuốc, giao tình cũng chỉ vẻn vẹn có thế:

"Vì tôi sẽ thi thoảng tới thăm Du gia, nếu như anh có thích ăn cái gì, hút thuốc lá gì, tôi có thể đem vào được. Bằng vào nhãn lực của Du gia chắc thừa sức thấy tôi chỉ là tôm tép, năng lực chỉ đến thế thôi, Du gia sẽ không làm khó tôi chứ?" Thân Lệnh Thần đặt mình ở chiếu dưới nói chuyện:

Lời ngon ngọt đôi lúc có thể tiêu thay tiên, một nhân vật hung hãn như thế vậy mà cũng thích người ta vuốt lông, anh dỗ cho hắn thư thái rồi, hắn cũng nể mặt một chút. Du Tất Thắng không phủ nhận ngay nữa, ngửa đầu lên nhìn trời không biết nghĩ cái gì, rất lâu sau mới thong thả nói bằng giọng không quá chắc chắn:" Tao thực sự không biết, chuyện này tao không thể nói bừa được, nói bừa sẽ hại mày vất vả uổng công." " Không sao Du gia, cái chân tôi thích chạy, không ngại đi đường vòng. Hơn nữa, Du gia, tôi sẽ thường xuyên đi cùng đội trưởng Hứa đến thăm anh. Ngoài ra, tôi sẽ cố hết sức giúp anh làm một vài việc, tất nhiên là trong phạm vi cho phép." Thẩm Lệnh Thần nói, giọng đầy kính trọng, lại pha thêm chút thân thiện ấm áp:

Hai người học trò mới vào nghề của Thân Lệnh Thân thậm chí đứng bên cạnh đều thoáng chút ghen tị, dù là họ, cũng chưa từng được hưởng kiểu đối đãi này từ vị sư phụ của mình!

Khục khục, Du Tất Thắng cười trong cổ họng, hết sức khó nghe.

Ha ha ha, Du Tất Thắng cười ra tiếng, điệu cười có chút âm u đó phối hợp với tướng mạo dữ tợn của hắn, khiến người ta dựng hết lông tóc. Kha kha kha, ông ta ngửa cổ cười to, cười hết sức sảng khoái, điệu cười làm người ta chẳng hiểu gì hết, đưa mặt nhìn nhau, lão già này lại lên cơn gì nữa thế?

(*) Đoạn xoay thuốc lá làm mình nhớ tới trò xoay đồng xu của Dư Tội.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...