Biểu hiện của Du Tất Thắng có vẻ chẳng làm Thân Lệnh Thân bất ngờ, luôn giữ nụ cười không đổi. Đôi mắt linh hoạt đen láy của Quan Nghị Thanh đảo qua đảo lại giữa hai người, cô có vẻ như đoán ra cái gì đó. Hình như đây cũng là một loại giao lưu, bọn họ đều đang thăm dò đối phương có thể tin tưởng được hay không? Chưa nói là cười như thế thể hiện ra điều gì, mà một nhân vật ác ôn tiền án chồng chất như thế, sao lại cần loại tin tưởng không đáng tiền chứ? Cho dù là được hứa hẹn, hay là chính ông hối lỗi, ông ta cũng đâu thoát được sự trừng phạt của pháp luật.
Bất ngờ, nụ cười của Du Bất Thắng biến mất trong khoảnh khoắc, giọng nói trở nên gay gắt cộc căn: " Thằng ranh, mày đừng có mà bày cái bộ mặt giả tạo đó trước mặt tao, không lừa được tao đâu. Định lôi tao ra làm trò tiêu khiển, nói tao tội ác tày trời hả? Năm xưa cái chợ quỷ ấy toàn lũ súc sinh, đám Tang Mao, Mã quả phụ còn chẳng phải bây giờ đã thành ông bà chủ rồi sao? Đứa nào mà tay chân sạch sẽ chứ? Cuộc nói chuyện đến đây là hết. Tao muốn nghỉ trưa. Đội trưởng Hứa, không có việc gì mày thì đừng có làm phiền tao nữa. Những gì cần khai tao đã khai hết rồi, làm ơn xử lý nhanh gọn đi, để tao khỏi tối nào cũng gặp ác mộng."
Cách nói chuyện đó thực sự có khí thế của người đứng đầu mười tám lộ của hắc đạo, tiếng như chuông đồng, vẻ mặt tàn khốc, đập tấm ngăn cách sam sam. Hứa Phi hết cách xua tay, hai cảnh sát trại giam liền đưa người đi.
Quách Vĩ và Quan Nghị Thanh vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu gì hết, hai bên đang giao lưu thân mật lắm mà, cớ gì lại phát sinh biến cố, thành ra thế này? Chợt thấy Hứa Phi giơ ngón cái lên với Thân Lệnh Thần, Quách Vĩ càng thêm hoang mang, chẳng phải bàn bạc đỗ vỡ rồi sao:" Đội trưởng Hứa, sao hắn lại đột nhiên nổi cơn thần kinh thế?"
" Chính ủy Thân đúng là tài, ông ta đã nói ra rồi đấy." Hứa Phi tấm tắc khen:
" Nói cái gì ạ, chẳng phải vừa rồi ông ta chửi mắng sư phụ Thân sao?" Quan Nghị Thanh cũng chẳng hiểu gì hết, tuy cô mơ hồ đoán được điệu cười kia có gì đó khác thường, song chỉ đến thế:
" Ha ha ha, cái này gọi là hổ chết cũng không để mất uy, chẳng lẽ hai đứa lại còn mong ông ta nói chuyện một cách tử tế à? Nói ra được từng ấy là tốt rồi đấy." Hứa Phi gợi ý:” Nghĩ lại lời ông ta nói đi”
" Chợ quỷ, Tang Mao, Mã quả phụ." Thân Lệnh Thần nói ra ba từ quan trọng, ánh mắt thâm trầm, như vẫn còn đang nghe tiếng xích xắt trên người Du Tất Thắng đang đi xa dần, sau đó mới đưa ra giải thích rõ ràng hơn:" Tâm thái của ông ta rất bình tĩnh, có khả năng không phải là lời dối trá. Đây hẳn là kênh tiêu thụ đồ trộm cắp rồi, manh mối này có giá trị đấy."
Quách Vĩ và Quan Nghị Thanh hiểu mà như không hiểu, Hứa Phi thấy Thân Lệnh Thần chẳng có ý định giải thích, liền nói hộ:" Chợ quỷ là một cách gọi chung cho kênh giao dịch ngầm, lợi nhuận khổng lồ từ hàng hóa cấm luôn có thể thúc đẩy các giao dịch mờ ám ở bất kỳ đâu, chẳng hạn như vũ khí, ma túy, và tất nhiên, cả hàng trộm cắp.
"Đi nào, có việc để làm rồi đấy, tra xem Tang Mao, Mã quả phụ là ai. Đội trưởng Hứa, anh đã bao giờ nghe nói tới mấy biệt danh này chưa?" Thân Lệnh Thần hỏi:
Hứa Phi chép miệng một hồi, lắc đầu:" Trong cái giới ấy có khác gì những cô gái lỡ bước đâu, đều là nghệ danh cả, trừ khi có án, nếu không thật khó mà tìm ra được."
Khó khăn luôn chồng chất khó khăn, bốn người đứng dậy rời khỏi phòng, đi ra khỏi cửa không xa, Quan Nghị Thanh bám theo đội trưởng Hứa hỏi nhỏ:" Đội trưởng Hứa, vì sao ông ta lại nói thế, chẳng phải anh bảo, loại người này, thà chết chứ không mở miệng à?”"
Đội trưởng Hứa Phi bước chậm lại, liếc nhìn Quan Nghị Thanh, khẽ mỉm cười, hắn đoán chừng Thân Lệnh Thần chẳng chịu nói tỉ mỉ đâu, giải thích hộ” Người như ông ta, miệng thì bảo cứng, nhưng thực ra trong lòng luôn có điểm yếu. Cái tài của Thân Lệnh Thần nằm ở chỗ, anh ấy không hề ép ông ta phải nói, mà lại dùng cách đối xử đúng với loại người như ông ta, vừa khơi đúng nỗi tự tôn, vừa đánh trúng sự hư vinh của ông ta. Du Tất Thắng hẳn là kiểu người thích được tâng bốc, cũng sợ nhất là bị xem thường. Khi Thân Lệnh Thần nói ông ta không có liên quan đến một vụ lớn như thế, chẳng khác nào phủ nhận vị thế của ông ta trong giới. Ông ta không chịu nổi cảm giác ấy, nên mới mở miệng.” “Nhưng quan trọng hơn là, Thân Lệnh Thần không chỉ kích thích tự tôn của ông ta, mà còn khéo léo gợi lên sự tự hào trong lòng ông ta, làm ông ta nghĩ rằng mình đang ban ơn khi tiết lộ chút thông tin. Người như Du Tất Thắng, càng nghĩ mình quan trọng, càng dễ tự nguyện nói ra. Ông ta không mở miệng là vì không đáng để mở. Chỉ cần cảm thấy mình có giá trị, thì mọi chuyện sẽ thay đổi.”
Quan Nghị Thanh gật đầu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Hóa ra là vậy, sư phụ đúng là cao tay thật.”
“ Cao tay không chỉ ở thủ đoạn, mà còn ở tâm lý. Hai người học hỏi Thân Lệnh Thần cho tốt, sẽ sớm hiểu được thế nào là thực sự thao túng lòng người. Hơn nữa ở đây còn có một vấn đề, khai ra chuyện của mình thì ông ta đương nhiên chết cũng không khai, có điều chuyện của người khác tất nhiên sẽ khác."
Hứa Phi đúng là vị tiền bối tốt, giải thích rất cặn kẽ:" Với lại cũng đừng quá e ngại ông ta, thân phận địa vị thế nào thì vẫn là con người thôi. Nói ra còn có thể kết giao với một cảnh sát, nói không chừng đổi lấy được thuốc lá, vật phẩm trông nom gì đó, tội gì mà không làm? Gái loại người sống thêm một ngày cũng là lãi như bọn chúng, đừng thấy uy phong lắm, chứ thực sự lên pháp trường không đái ra quần, không nhũn chân không đi được, tôi mới coi là hảo hán."
“Cơ mà ông ta thật sự đúng là dữ dan đấy," Quách Vĩ cảm thán, trong hiện ra chút kính sợ. “Hồi tôi còn học trung học đã nghe danh ông ta rồi, là một tay đại lưu manh khét tiếng, nổi như cồn. Thậm chí còn dám chống lại đồn cảnh sát cơ . Bắt được người của bọn họ mà bọn họ dám kéo tới cướp người về luôn.”
Giọng hắn như thể đang nói vê một huyền thoại vậy.
Chương 259vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận