Két, tiếng cửa sắt vang lên rợn lưng, một nam tử tóc dài, đôi mắt hung ác từ sau cửa sắt đeo còng đi ra, được cảnh sát trại giam dẫn đường, từng bước di ra ngoài.
Tiếng xích sắt kéo lê trên nên vang lên từng nhịp loảng xoảng theo mỗi bước chân của ông ta. Bộ quần áo tù màu xanh nhạt bó sát trên người, trông có vẻ hơi chật, ông ta cao hơn cai ngục cả một cái đầu, dù đã có tuổi mà dáng người vạm vỡ. Dù mỗi bước đi có vẻ chậm rãi, nhưng lưng thẳng, cơ bắp cuộn lên dưới lớp vải, vẫn khiến người ta cảm nhận được sự uy mãnh của ông ta. Ngay cả quản giáo cũng không dám quát tháo như với mấy tên trộm vặt, chỉ đứng chỉ hướng từ xa, luôn giữ một khoảng cách an toàn với ông ta.
Đây là đãi ngộ của tội phạm nặng, quy cách khá là cao, nếu như bị phán tử hình, bộ xích ắt này phải mang cho tới khi ra đến pháp trường, cho dù là không phải thì trước khi tuyên phạt cũng không được tháo ra. Có điều ngàn vạn lần đừng thương hại ông ta, loại người như ông ta không cần đâu, đối với loại nghi phạm thuộc loại hình nhân cách chống xã hội này, những hình phạt và công cụ trừng trị nặng nề nhất mới có thể thể hiện sự "đặc biệt" của chúng. Nếu đặt chúng chung với những nghi phạm bình thường, đó sẽ là một sự coi thường và sỉ nhục đối với chúng. Không chừng, chúng sẽ bày ra trò gì đó để gây thêm rắc rối cho anh.
Từ buồng giam tạm đến phòng thẩm vấn, mất hơn mười phút di chuyển. Vào cửa, ngồi xuống, tầm chắn ngăn cách giữa giữa ông ta và các cảnh sát thẩm vấn. Quy trình bảo mật được nâng lên mức chưa từng có. Phía sau hắn, hai cảnh sát trại giam theo sát không rời nửa bước.
Vừa mới thấy Hứa Phi, người quen cũ, Du Tất Thắng nhếch mép, khit mũi, như đang ngửi ngửi cái gì. Hứa Phi chẳng nể mặt:" Không có thuốc lá đâu, đừng có ra vẻ với tôi."
" Vớ vẩn, ai thèm đòi thuốc lá của mày chứ, ông đây ngửi thấy mùi của nữ nhân ... Chà, cô bé này thơm thật đấy, còn trẻ phải không, nữ nhân già không có mùi này, ôi, a ..." Du Tất Thắng phát ra những tiếng kêu rất hưởng thụ, mắt thì nhìn chằm chằm về phía Quan Nghị Thanh, một loại ánh mắt rất thú tính:
Quan Nghị Thanh toàn thân thiếu thoải mái, cho dù cô chẳng phải loại con gái mỏng manh yếu mềm gì, nhưng lần đầu gặp phải loại nghi phạm thế này, không biết phải ứng xử ra sao.
" Ngoan ngoãn chút, không xem xem là ai tới à?" Hứa Phi mắng:
" Mày không giới thiệu thì làm sao tao biết là ai chứ? Lại có vụ án gì đổ lên đầu tao đấy hả? Chúng mày đừng làm cái trò không tìm được thủ phạm thì trút lên tao chứ, Thượng Hải lớn như thế, cái miếu của tao lại nhỏ, tao thì làm được cái gì?" Du Tất Thắng chẳng hề sợ hãi, ông ta căn bản không coi cảnh sát ra cái gì:
Mà nói thật là ông ta chẳng cần nể mặt cảnh sát, dù sao tội ông ta tới mức này rồi, anh còn làm gì hắn thêm được nữa? Có vẻ như Hứa Phi giao phong với ông ta không ít, vỗ thắng lên bàn, rống:" Thái độ kiểu gì thế hả? Đòi bao nhiêu đãi ngộ như thế, không biết nói chuyện cho tử tế à?"
" Mày xem mày đi, lại uy hiếp tao rồi .
.. Ê quản giáo, mày thấy chưa, hắn uy hiếp tao kìa, tao nói cho mày biết, đừng có để tao bỗng dưng bày ra mấy chuyện húc đầu vào tường, cắn cổ tay tự sát, tới khi đó thì chúng mày phải chịu trách nhiệm toàn bộ đấy.' Khí thế của Du Tất Thắng chẳng kém gì Hứa Phi, đến ngay cả hai vị cảnh sát trại giam cũng đang đánh mắt ra hiệu, ánh mắt khó xử đó hàm nghĩa không cần nói cũng biết, ý bảo đội trưởng Hứa đừng chọc vào loại người thối nát này, thiệt thòi là chúng tôi:
Kết cục của ông ta là nhẹ thì cũng là đợi mục nát trong tù rồi, chẳng lẽ còn tệ hơn được nữa à, nếu như có thể chết nhanh chóng, với ông ta còn là sự nhân từ tốt nhất, ông ta sợ gì nữa.
Hứa Phi bị Thân Lệnh Thần lặng lẽ ngăn lại, đưa mắt về phía Quách Vĩ, bảo Quách Vĩ cho ông ta xem những vật phẩm quý bị mất trong vụ án của Vương Tử Hoa. Với Du Tất Thắng mà nói, ông ta cũng đã quen với loại chuyện này rồi, lướt hình ảnh trên máy tính bảng, nhìn vài giây liên mất hứng, ánh mắt lại hướng vê phía gương mặt mang vẻ đẹp trong mát của Quan Nghị Thanh, vẻ đẹp làm người ta nhìn dễ chịu.
" Đã thấy bao giờ chưa?" Thân Lệnh Thần hỏi:
" Chưa bao giờ thấy." Du Tất Thắng hời hợt đáp: " Có ý kiến hay cái nhìn gì không? Nói thử xem nào." Thân Lệnh Thần hất hàm hỏi:
Câu hỏi này rất lạ, Du Tất Thắng ngẩng đầu lên nhìn trân nhà, có vẻ đang cảnh giác xem đây có phải là cái bay không? Người này trông rất dữ tợn, râu tóc mọc dài rối bời, cứ như dã nhân vừa mới từ rừng sâu ra, đặc biệt là khi trừng mắt lên, bất giác khiến người ta phải sợ hãi.
Hồi lâu không không thấy câu trả lời, Thân Lệnh Thần thất vọng:" Xem ra Du gia anh cũng chỉ có cái tiếng mà thôi, ngay bên cạnh anh xảy ra chuyện lớn như thế mà anh không biết gì cả."
Du Tất Thắng cười khùng khục, đôi mắt ánh lên giảo hoạt:" Muốn gài tao à, dùng chiêu này có phải là hơi non quá rồi không?"
" Vậy thì Du gia thích trò như thế nào?" Thân Lệnh Thần vậy mà xưng hô rất khách khí:
" Cái trò tao thích, mày không làm được đâu, mở một gian mát xa, bảo em gái xinh tươi tới phục vụ, cho tao giãn gân cốt, tắm rửa sạch sẽ rồi, nói không chừng tao có thể nhớ ra cái gì đó." Du Tất Thắng kiêu ngạo ra điều kiện, thái độ của ông ta làm gì giống tên tội phạm đang ở tù, mà giống đại lão nắm tài nguyên trong tay:
" Đây là kiểu gây án của cao thủ, trình độ so với anh thì hơn hẳn, nếu là đứng trước mặt hắn, chắc là anh phải quỳ xuống mà bái rồi nhỉ?" Thân Lệnh Thần mặt mày thản nhiên nói: Du Tất Thang nhech mép:" Thật vớ vẩn, hắc đạo có mười tám đường, tặc đạo chỉ là một đường trong đó, dù có cao thủ đến mấy cũng chỉ là một trên trộm.”
Hàm ý trong đó cực kỳ cuồng vọng, hắn chính là Du gia của mười tám đường đó, cho dù là trên người có mang công cụ trừng phạt, có ở trong tù, cũng không để mất danh tiếng.
Bình luận