Chương 247: Mở đầu thế giới ly kỳ. (8)

Chương 247: Mở đầu thế giới ly kỳ. (8)

Tiếng máy đóng cọc, máy trộn bê tông, máy san lấp, đủ tiếng máy móc hạng nặng ram rap chạy, gần đó là tiếng quát tháo của đốc công, bất kỳ ai nghe những âm thanh đó cũng ngay lập tức tưởng tượng ra được một công trường rộng lớn, không khí nhộn nhịp, gầu xúc khổng lồ xúc đất, xe tải chở vật liệu n ối tiếp nhau, cần cầu với cánh tay cần xoay tròng trên không và công nhân đội mũ bảo hộ chạy khắp nơi.

Mộc Lâm Thâm một tay bịt tai trai, tay kia cam điện thoại cố chống lại tiếng 6n điếc tai kia, hét lên vào trong điện thoại:” Tôi không đi được, ở bên này đang có việc gấp ... ừ, thế nhé ... gọi lại sau ... phải vài ngày cơ, chưa biết.”

Cúp điện thoại rồi y buông thống tay, ban thần mất một lúc mới nhớ ra cầm điều khiển tắt âm thanh đinh tai nhức óc từ dàn loa Sonus Faber Sonetto đắt tiền.

Điện thoại là của một tên trong nhóm bạn hoàn khố của y, rủ đi chơi, y phải vờ vịt làm người bận rộn để từ chối.

Vì sao à? Mộc thiếu gia hết tiền rồi, lộn hết túi trái túi phải, gom không đủ 100 đồng, thảm hại vô cùng.

Phải kiếm việc thôi, chuyện đó giải quyết được hai vấn đề khó khăn hiện giờ có y, một cái tất nhiên là vấn đề tế lửa cháy ngang mày, hai là để có cớ đáng hoàng từ chối đám bạn rủ chơi bài, y không kham nổi cuộc ăn chơi đó nữa.

Thậm chí Mộc thiếu gia đang tính đem đồ trong nhà đi bán, chưa làm là chẳng qua ngại bị phát hiện, rất nhiều món đồ cao cấp của y được đặt riêng, ở thị trường hẹp này, khả năng sẽ có người nhận ra.

Vì thế khi tháng 9 mùa thu, lan quế tỏa hương, trời quang gió nhẹ, mùa thu mang đến cảm giác thư thái và dễ chịu cho Thượng Hải. Mộc thiếu gia lấy tinh thân, mỗi ngày xem báo tìm kiếm thông báo khảo thí, chuẩn bị đi thi công vụ viên.

Theo như suy nghĩ đơn thuần của Mộc thiếu gia, cuộc đời công vụ viên mới tuyệt làm sao, sáng tới chỗ làm pha ấm trà, châm điếu thuốc, cùng nữ đồng nghiệp đầu mày cuối mắt ... Thế là có lương. Trên đời này còn chuyện gì đơn giản thế không?

Thế nhưng với Mộc thiếu gia thì đó lại là ngưỡng cửa không thể bước qua, báo danh cần phải có kiểm tra sức khỏe, không may trên người y lại xăm hình phượng hoàng tắm trong lửa đỏ, đẹp thì đẹp lắm, cơ mà nhà nước không tiếp nhận.

Mộc thiếu gia vì tương lai tươi sáng, mua chuộc lãnh đạo bệnh viện vượt qua được ải đầu tiên, qua được rồi liền thở phào, ai ngờ rằng đó chỉ là bước đầu tiên trong cuộc vạn lý trường chinh. Đến khi chính thức báo danh mới biết cái bằng Abraham Lincoln University của y chẳng là cái đếch gì hết, đơn vị người ta nhận bằng Bắc Đại, Nam Đại, Đông Đại, Tây Đại, thậm chí đại học hạng ba trong nước cũng chấp nhận, chứ không nhận cái bằng đại học nước ngoài buồi gì đó của anh. Trực tiếp cho Mộc thiếu gia vào danh sách khác, đến cả tư cách khảo thí cũng không có. Thế là Mộc thiếu gia mới hiểu Nhạc Tử nói du học sinh chẳng bằng chó không phải nói vui, nhờ công vô số phụ huynh lắm tiên Trung Quốc cho đàn con cái ngu như heo của mình ra nước ngoài dát vàng lý lịch, đã thành công biến hủy hoại cái từ "du học sinh" ở Trung Quốc rồi.

Không nhận thì thôi, anh đây đổi nghề khác, Mộc thiếu gia lại còn không kiếm được việc à? Anh đây là tổng giám đốc Lâm, từng vung tay một cái bao người nghe theo, không nhận tôi là thiệt hại của càng người.

Tiền không đủ rồi, Mộc thiếu gia lén lút bắt xe tới Hàng Châu, đau đớn bán đi rất nhiều túi xách thời trang với giá thấp thảm thương, nhưng dù sao cũng gom được ít tiền để chiến đấu tiếp rồi.

Tháng đó Mộc thiếu gia không ngờ phát hiện ra thông báo chiêu sinh của đơn vị cảnh vụ, cục công an thành phố tuyển cảnh sát hợp đồng với toàn xã hội. Y nghĩ, mình từng cống hiến cho cảnh sát, từng làm việc với cảnh sát, cái nghề đó chả khó khăn gì, vừa chơi bời vừa tán gái cũng phá được đại án cơ mà. Lại nghĩ tới cảnh mình mặc đồng phục cảnh sát đẹp trai ngời ngời, bên cạnh có hoa khôi cảnh sát làm bạn, quá tuyệt vời. thế là Mộc thiếu gia hưng phấn đi báo danh.

Thế nhưng tới nơi hỏi mới biết người ta tuyển cảnh sát tuần tra, hỏi mức lương thấp nhất chỉ có 3000 thôi, không bao ăn ở, lại phải có hộ khẩu Thượng Hải.

Có 3000 nghìn? Thế thì ăn được mấy bữa cơ chứ? Nhưng mà hết cách rồi, không có việc gì làm, cứ làm tạm cảnh sát đi rồi tính sau. Ai ngờ không báo danh thì thôi, báo danh một cái liền thành trò cười, ngay trước mặt một đám người trẻ tuổi báo danh, chú cảnh sát vỗ bàn mắng:" Mộc Lâm Thâm, cậu từ thời trung học cậu đã có ghi chép bị bắt vào đồn công an rồi, cậu tưởng rằng đi nước ngoài một chuyến là xóa bỏ được hết à? Còn dám chạy tới báo danh cảnh sát tuần tra, cậu định làm cái gì, có phải muốn thừa lúc đêm gió tối trời vào nhà trộm cắp không? Lấy cái bằng Tây ra để dọa ai hả? Tránh sang bên, người tiếp theo."

Cho dù Mộc thiếu gia có am hiểu tâm lý học cũng chẳng phản bác nổi một câu, đối diện với vô số gương mặt giễu cợt xung quanh, chỉ còn đường ôm mặt bỏ chạy.

Y hiểu ra, chuyến đi tây bắc làm mình ngộ nhận về bản thân rồi, lần đó là may mắn cực lớn, là trường hợp ngoại lệ, đặc biệt trong đặc biệt thôi ... Còn trong xã hội này, y chẳng là cái thá gì.

Túi tiền ngày một teo tóp, bữa đói bữa no đã là chuyện trong tâm mắt. Tháng 9 Thượng Hải đẹp vô ngần, bến Thượng Hải là nơi không tệ để tận hưởng không khí trong lành và khung cảnh thơ mộng, là lúc thong thả dạo phố, hoặc tới bảo tàng nghệ thuật thả hồn theo gió, nhưng với Mộc thiếu gia là ngày tháng gian nan hơn cả đối diện với cái nắng gió cháy da tây bắc.

Tháng 9 qua đi, tháng 10 Thượng Hải càng rực rỡ hơn, khi cây bắt đầu thay lá, cả thành phố ngập tràn trong sắc màu vàng đỏ cam, tạo nên vẻ đẹp riêng biệt và lãng mạn cho Thượng Hải. Đây phải là lúc đi dạo trong vườn bách thảo, mong đợi cuộc gặp gỡ tình cờ ... Mộc thiếu gia lại phải cay đắng báo danh ở trường dạy nghề Thượng Hải, vào lớp đầu bếp, không sai, y phải cúi đầu trước cha mình rồi, bao lời hào khí không đấu lại cái bụng đói. Thế nhưng hiệu trưởng trường được Lão Mộc dặn roi không được chiếu cố đặc biệt cho con ông ta.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...