Chương 246: Mở đầu thế giới ly kỳ. (7)

Chương 246: Mở đầu thế giới ly kỳ. (7)

Đi rồi, Mộc thiếu gia cầm tiền đi mất rồi, cười rõ là tươi, còn chào hỏi bác sĩ Phùng hết sức lịch sự, còn bác sĩ Phùng mặt mũi nào dám nói ra, vội chỉnh lại quân áo, vờ như không có chuyện gì, bấm chuông gọi người tiếp theo vào chữa trị.

Khi quay trở lại xe của Nhạc Tử, cái thằng bạn tinh mắt nhìn thấy ngay tờ chi phiếu, nhào tới cướp, hưng phấn gọi:" Anh ruột của tôi, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta lại tới rồi, mau đưa đây đưa đây, tao xem được bao nhiêu nào?”

" Đây là khoản tiên cuối cùng đấy, mày biết chuyện gì không, cha tao đã chính thức phong tỏa kinh tế của tao rồi." Mộc Lâm Thâm rùng mình: Nhạc Tử nhìn một cái, bảy vạn rưỡi, cũng được, con số khá khả quan:" Ái chà, chuyện có nghiêm trọng không? Hay là tao với mày kiếm chỗ nào ăn uống, tiêu hết rồi hãng lo chuyện này?"

" Nhạc Tử, tao nói thật với mày nhé, lần này tao trở về, kỳ thực chuẩn bị cáo biệt cuộc sống trước kia, làm lại từ đầu, ông ấy không cho tiền chẳng sao, chúng ta tự kiếm tiền, có khó gì đâu, tao thuận tay cũng kiếm được vài vạn." Mộc thiếu gia chẳng coi ra gì:

Nhạc Tử thì cầm tờ chi phiếu mà chảy nước dãi, hưởng ứng nhiệt tình:" Đúng thế, đúng thế, tao với mày cùng làm lại từ đầu ... À, phải, cũng phải làm một hoạt động chia tay cuộc đời cũ của chúng ta chứ nhỉ, con người sống phải có tình có nghĩa, có đầu có cuối đúng không ... Kiếm vài em gái, chúng ta tổ chức một cái party lớn, cạn chén cuồng hoan chia tay chuyện cũ, mày thấy thế nào?" " Ha ha ha, không then là người làm truyên thông, nói rất có văn hóa, cứ thế mà làm đi, tao dốc túi mời mày, sau này mày cứ xem mà làm." Mộc thiếu gia thấy đề nghị quá chí lý rồi:

" Khỏi lo, khỏi lo, anh em chúng ta mà, cứ giao cho tao ... À phải rồi, khách sạn Tang Ba hình như có một mớ chuyển giới mới đến đấy, mày muốn thử khẩu vị nặng không? Bên đó chỉ phục vụ khách quen thôi, ám hiệu liên hệ là Phượng hoàng đài, ta không hiểu ý là gì."

" Tống từ đấy, Phượng hoàng đài thượng ức xuy tiêu chứ sao?"

"Trời, thì ra là hoạt động văn hóa, chúng ta phải đi xem."

"Tất nhiên phải xem rồi, ăn xong rồi đi."

Thế là đôi bạn tam quan bất chính quên hết phiền ưu, lại như trước kia, đi tìm thú vui rồi.

Tục ngữ có câu, lãng tử hồi đầu kim bất hoán. Câu nói này có một tầng ý nghĩa sâu xa hơn chính là, cho dù là lãng tử có quay đầu làm lại cuộc đời cũng không đổi lại được tiền bạc thật.

Không tin à, câu tục ngữ này được chứng thực một cách không thể biện bác trên người Mộc thiếu gia.

Ông chủ Mộc đã mời tới ba vị bác sĩ tâm lý điều trị cho con mình, vị đầu tiên bị Mộc thiếu gia phát hiện đồng tính, đe dọa một hồi làm cho có vấn đề tâm lý luôn, vị thứ hai bị Mộc thiếu gia dụ đi hộp đêm làm gia đình bất hòa, vị thứ ba tư vấn thế nào bị Mộc thiếu gia đưa lên

giường ... Đến bác sĩ Phùng là vị thứ tư, rất nhanh cũng bị Mộc thiếu gia xử lý ổn thỏa, sống chết không dám nhận tiên chữa trị của ông chủ Mộc nữa. Lão Mộc phải gặng hỏi mãi mới biết, ra ra bác sĩ Phùng bị con ông ta tống tiền hai lần rồi, y đi phía tây một chuyến, bản lĩnh tăng mạnh, giờ dùng cả vũ khí pháp luật tống tiền bác sĩ tâm lý, dọa Phùng Trường Tường sợ chết khiếp.

Có thể thông cảm được, vất vả lắm mới tạo dựng được cái phòng khám ở cánh mảnh đất đắt đỏ nhất Thượng Hải này, nếu gặp phải kiện cáo phiền hà, ai mà không sợ?

Hiện giờ người duy nhất không sợ là Lão Mộc, ông ta cắn chặt răng, nhất định ép con trai thành tài, trong lòng ông ta nghĩ, chuyện bày rõ ra đó, con mình đấu với phần tử tội phạm còn không thua thiệt gì, cuối cùng còn thành khách quý của cảnh sát. Đến đám bác sĩ tâm lý còn bị con mình chỉnh cho khốn đốn mà, làm chuyện khác chẳng dễ như trở lòng bàn tay. Bản lĩnh của nó là có, chẳng qua không có động lực làm việc thôi.

Chiến tranh lạnh vài tuân, Lão Mộc lờ thằng con đi, khi lần nữa bị chủ nợ tới nhà đòi tiền, ông ta không nói một lời, trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát. Kết quả là hai tên mang giấy nợ tới đòi tiền bị đồn công an dọa cho sợ nhữn người, thành thực khai báo, là do Mộc thiếu gia viết giấy nợ sai bọn họ đi tìm cha y đòi tiền, nếu đòi được sẽ chia phần trăm cho bọn họ. Đồn công an liền triệu tập Mộc Lâm Thâm tới, nhưng chẳng làm gì được y, chú cảnh sát làm một bài giáo dục rồi đuổi y đi. Lão Mộc lại bắt đầu đau dạ dày rồi, bấy giờ mới hiểu ra, trước kia đủ loại chủ nợ tới nhà, e cũng là do thằng nghịch tử này bố trí hết.

Mộc thiếu gia cũng bắt đầu đau dạ dày rồi, trong cuộc đấu tranh cha con này, cha y càng ngày càng cứng rắn, không dễ lừa tiên như trước nữa, bây giờ tài chính eo hẹp biết phải làm sao?

Trên đời không bán thuốc hối hận, nếu không Mộc thiếu gia chẳng dại đem tiền hiến cho bệnh viện tâm thần, ít ra đủ đạn dược để kéo dài chiến tranh lạnh với cha.

Ôi cuộc sống thật gian nan, lần trước Mộc thiếu gia tống tiền bác sĩ Phùng được một ít, chẳng mấy chốc bị y phung phí hết, còn lại mỗi khoản 5000 đồng một tháng thôi, lại còn phải tới chỗ luật sư Vương lấy. Tháng trước y sĩ diện nên không đi, đến khi tiền túi đã hết, chẳng còn cách nào mới phải tới thì luật sư Vương vẫn cái bộ mặt khó đăm đăm của phụ nữ tuổi mãn kinh, chỉ đưa đúng 5000, không bù tiền tháng trước. Hơn nữa còn chuyển lời của cha y, nếu như còn tiếp diễn chuyện tới nhà lừa tiền, tống tiên, vậy thì đợi cha con ra tòa gặp nhau. Mộc thiếu gia đúng là không khác gì sấm nổ giữa trời quang, có điều cha y vẫn còn niệm tình cha con, chỉ cho y một con đường sáng, nếu như thực sự không tìm được công việc chính đáng, vậy thì tới trường đầu bếp mà học tập, như thế tới 30 tuổi có thể đến nhà hàng nối nghiệp ông ta.

Nói cho cùng, lão già đó chưa từng thay đổi ý định muốn bồi dưỡng y thành đầu bếp, Mộc thiếu gia ưu nhã làm sao có thể chịu được cái cuộc sống quanh năm suốt tháng ám mùi dầu mỡ trên người chứ, thế là y từ chối thẳng thừng, không bao giờ có cái chuyện đó.

Tiên không đủ mua xăng lái xe nữa, trong nhà bắt đầu phải tích trữ mỳ ăn liên, cái thứ thực phẩm độc hại cho sức khỏe chỉ đủ người ta sống cầm hơi qua ngày. Dưới áp lực tài chính mạnh mẽ, Mộc thiếu gia cũng bắt đầu nếm trải quá trình tìm việc gian nan của đại đa số người trẻ tuổi sau tốt nghiệp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...