Chương 238: Hành trình trở về nhà. (4)

Chương 238: Hành trình trở về nhà. (4)

Ba người kia phải vờ vịt giữ Trương Cuồng lại, nhìn theo Tiểu Mộc đi qua cổng soát vé rồi vẫn mấy lần vẫy tay với bọn họ, cái thằng nhãi đáng ghét đó sao lại làm người ta quyến luyến thế cơ chứ. Đợi y khuất bóng rồi, mấy người kia cũng vẫn chưa đi, Lão Mã cầm cái thẻ y đưa cho, cảm thấy khó xử:" Làm sao bây giờ?"

Trương Cuồng nhận lấy:" Để tôi xử lý cho."

" Không được nộp lên đâu đấy, đến khi bên trên tra xuống, không chỉ rắc rối cho chúng ta còn có cả Tiểu Mộc nữa." Mã Phong Hỏa dặn trước, thằng nhóc đó không hiểu, chuyện này không phải nhỏ, anh đã giữ một phần tang vật, ai dám đảm bảo anh không giữ nhiều hơn:

" Nếu nộp lên quốc gia thì thằng nhãi đó sẽ cười chúng ta ... Để tôi xem y giữ được bao tiền, các anh đem hóa đơn vượt quá quy định ra đây, tôi thanh toán cho, số còn lại ăn một bữa ngon như cậu ấy muốn rồi gửi cho bệnh viện tâm thần vậy, tôi cũng có một món nợ ở đó." Trương Cuồng nhớ tới quãng thời gian hoang đường kia, ở đâu cũng có người kiên trì nguyên tắc, ví như Cố đại tẩu liều mạng ngăn cản họ, hay như hai bảo an bị hắn đánh, thiếu chút nữa làm hỏng kế hoạch đào vong của tổ chuyên án:

Cũng may, cuối cùng có kết quả tốt, số tiên thằng nhãi đó giữ được không phải ít đâu, Trương Cuồng khoác vai mấy người kia:" Đi nào, xưa kia hay nghe câu, trong dân gian có kỳ nhân, chúng ta coi như gặp được rồi, vê nhà phải bổ xung kiến thức, không thể để bị y coi như thằng ngốc được." " Ha ha ha, lúc mới gặp hận không thể đánh thằng nhãi đó một trận, giờ tôi lạ thích cậu ta rồi." Liên Cường cười ha hả:

" Đúng thế thật, thằng nhãi đó đúng là tà môn, Lư Hồng Bác và Dương Vân chỉ cần sau khi lấy được tiền thì chia ra, sau đó nhanh chóng xuất cảnh, chúng ta có mà tìm bằng trời ... Ai mà ngờ bọn họ lại muốn kết bạn đi với nhau, đúng với phán đoán của Tiểu Mộc, hai kẻ lừa đảo lõi đời lại bị một thằng nhóc tóm được, tôi vẫn chẳng hiểu tại sao lại như thế." Mã Phong Hỏa thấy chuyện này chẳng hợp lẽ gì cả:

" Không phải đâu Lão Lư bại trong tay chính bản thân thôi, điều anh nói không phải họ không hiểu, nhưng họ vẫn làm ... Nhân tính, nhân tính, thực sự không cách nào nói hết." Trương Cuồng thở dài:

Cả đoàn người khi ra ngoài sảnh thì một chiếc máy bay vọt lên không, bọn họ đều bất giác ngẩng đầu nhìn theo, có chút hoài niệm, muốn nhìn theo, cơ mà không thấy được, chỉ thấy vâng mặt trời tỏa ánh nắng chói mắt cùng với bâu trời trong veo ....

Mấy tiếng sau, một cảnh sát mang số hiệu 3326 lặng lẽ rời khỏi thành phố Trường An, giống như mỗi lần hắn chấp hành nhiệm vụ vậy, đều đi một cách âm thầm, không để ai đi tiễn chân, hắn quen rồi kiểu tiễn chân rườm rà như của Tiểu Mộc không phù hợp với hắn.

Lại thêm mấy tiếng sau, Bệnh viện chuyên khoa tâm thần Vị Nam nhận được một khoản quyên tặng không nhỏ, do chính bác sĩ Bạch đã quay về cương vị tiếp nhận.

Người quyên tặc không xuống xe, chỉ nói vài câu, để lại một gói đồ lớn và một khoản tiền mặt. Có khoản tiên mặt giá trị một vạn, được chỉ đích danh tặng cho hộ sĩ Cố đại tẩu, sau khi biết đại khái nguyên ủy cùng với lời xin lỗi của Tiểu Mộc, Cố đại tẩu kéo tạp dề bẩn thỉu lên lau nước mắt, chạy sang một bên khóc to, đó là thằng bé ngoan, cô gặp lần đầu đã biết rồi.

Lão Bố thì hưng phấn vô cùng, ôm cả một thùng sách lớn chạy về phòng, sau đó xếp từng cuốn trên giường, thế là từ đó mấy người cùng dãy phòng với ông ta khổ rồi, thường xuyên nghe thấy ông ta rống to khẩu hiệu: Vô sản toàn thế giới đoàn kết lại.

Số tiền còn lại cũng rất khả quan, bác sĩ Bạch Song Hi giao hết cho văn phòng bệnh viện, số tiền này được chỉ định chữa trị cho những bệnh nhân vì liên quan tới đa cấp mà nhập viện, ở mục người quyên tặng, ông suy nghĩ một lúc viết vào ba chữ " Lâm Mộc Sinh".

Bệnh viện tâm thần thường ít khi nhận được quyên tặng, kinh phí toàn do nhà nước cấp, khoản tiên này không hề nhỏ, chủ nhiệm văn phòng tỏ mò hỏi người quyên tặng là ai, phải tuyên truyên làm gương. Bác sĩ Bạch chẳng có chút vui mừng nào, bực mình nói:" Tuyên truyền cái gì chứ, đó là bệnh nhân tâm thần."

Đây là bí mật liên quan tới cảnh sát, ông ta có khổ không nói lên lời, nói xong vẫn chưa hả, lại quay đầu lại thêm một câu:" Đem bao nhiêu tiền như thế quyên tặng nơi này, không phải bệnh tâm thần thì là cái gì?" Trong lòng ông ta đang khóc, cái tên tâm thần đó hại khổ ông ta rồi. Ở tận thành phố Thượng Hải cũng có một vị bác sĩ tâm lý nữa không thoát được, có điều tình hình khác hơn một chút, chỉ phải đi cùng mấy vị cảnh sát tìm ông chủ Mộc Khánh Thần. Bác sĩ Phùng Trường Tường thấp tha thấp thỏm, mà phía cảnh sát lại không chịu nói cho rõ ràng, chỉ nói là nhờ hắn dẫn đường, để tránh bọn họ gặp ông chủ Mộc quá đột ngột. Mà nguyên nhân còn phải nói sao, chính là vì thằng con báo hại kia rồi, chết rồi nó gây chuyện gì?

Gan hỏi mãi cảnh sát mới chịu tiết lộ, không có gì cả vị kia mang phần thưởng "dũng cảm làm việc nghĩa" trở về.

Cái gì? Dũng cảm làm việc nghĩa à? Như có cả đàn gà vịt quang quác chạy qua đầu Phùng Trường Tường, đó là cái gì?

Cũng không cho hắn không tin, không tin vẫn phải tin, vì hai người đi cùng hắn không phải hai cảnh sát soái ca mỹ nữ kia, mà một là phó cục trưởng, một là chính ủy cục công an thành phố Thượng Hải. Nên nhớ Thượng Hải là thành phố trực thuộc TW, cấp bậc rất cao, nên không phải phó cục hay chính ủy cục công an bình thường so sánh được, hai vị này về cấp bậc, ra ngoài thừa sức làm thị trưởng với bí thư thành ủy, người ta nói dối được à?

Cơ mà vừa tới Nhà hàng Khách Thần, ái dà, nhìn cái nhà hàng lớn này, hai vị lãnh đạo cũng không tin nốt, làm gì có vị công tử nào gia thế như vậy còn đi gian khổ đấu tranh với tội phạm? Hơn nữa thuộc hạng bảo mật cao độ, nên chuyên môn mời hẳn hai vị quan lớn như họ, đưa nội tuyến an toàn về nhà.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...