Lời mời của Phạm Văn Kiệt làm đám Mã Phong Hỏa giật mình, đây là tiết tấu tuyển dụng đặc biệt đấy, không dễ đâu. Mộc Lâm Thâm lại lắc đầu không chút do dự:" Vất vả cả tháng trời được ba vạn, lương rác thế này uổng tài của tôi quá. Có Ngốc Đản làm chứng, một ngày tôi có thể kiếm được 3 vạn."
Trương Cuồng nghiến răng, nếu không phải có lãnh đạo ở đây, hắn đã bóp cổ cái thằng ngốc này rồi.
Rốt cuộc Lão Phạm cũng được nghẹn họng như ý nguyện rồi, nhìn thái độ Mộc Lâm Thâm rõ ràng không phải là nói đùa:" Cậu làm một người bình thường không phải là càng uổng tài sao? Cứ nghĩ kỹ đi nhé, ngày tháng còn dài, nói không chừng sau này còn có cơ hội."
Cửa kính dàn màng chống nắng kéo lên che đi khuôn mặt của chủ nhiệm Phạm, Mộc Lâm Thâm chẳng để ý lắm, đến khi xe đi rồi mới phát hiện ra bị mấy vị kia nhìn chằm chằm như nhìn thằng ngốc, Mã Phong Hỏa rốt cuộc không nhịn nổi lên tiếng:" Tiểu Mộc, cậu có phải là thằng ngốc không vậy, có biết chủ nhiệm ban chính trị sở công an tỉnh là chức vụ thế nào không?”
" Đúng thế, tôi làm bao nhiêu năm vẫn là nhân viên tạm thời chưa được vào biên chế, quan chức lớn nhất được gặp là đội trưởng đổi hình sự." Lái xe ghen ty, không ngờ Tiểu Mộc lọt vào mắt xanh của chủ nhiệm Phạm:
Liên Cường bực mình:" Cái thằng nhóc này vốn không biết điều, nói với cậu ta không phải là tốn công à?”" " Đúng thế, tổ chức thì trang trọng, vậy mà chia tiền còn không bằng tổ chức đa cấp, lúc đó tôi rủng rỉnh thế nào, các anh đều biết." Mộc Lâm Thâm chỉ mấy người kia, cả đám nghẹn luôn, khi đó nhận tiếp tế của y không ít, nói gì được nữa:
Trương Cuồng không thèm nói, hắn biết thằng nhãi này hơn, vòng cánh tay to tướng kẹp cổ Mộc Lâm Thâm:" Còn gần một tiếng nữa, khao đi." Mộc Lâm Thâm cũng thoải mái:" Đi nào, chúng ta vào phòng máy lạnh uống nước ngắm mỹ nữ thôi."
Mọi người đều vui vẻ theo Tiểu Mộc đi thẳng vào khu nhà chờ sân bay, mỗi người một cốc bia lớn cụng vào nhau, trong lòng vừa vui lại vừa buồn. Mộc Lâm Thâm cũng bị cảm nhiễm, nhớ lại thời gian trước ở chính cái sân bay này cũng tiễn chân y lên đường, nhưng cảm xúc lúc ấy và bây giờ hoàn toàn trái ngước, cuộc sống đúng là một vở kịch.
" Này, Ngốc Đản, tiếp theo anh thế nào, bao giờ đi thế?" Mộc Lâm Thâm hỏi Trương Cuồng:
"Trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, 3326 ... Chiêu nay tiễn cậu, một ngày chúng tôi tiên hai người anh em, cậu nói xem, trái tim của chúng tôi làm sao mà chịu nổi đây?" Mã Phong Hỏa đùa:
Liên Cường và lái xe cùng nói:" Chúng tôi đã xin phép tổ trưởng Diệp hôm nay xin nghỉ rồi, chiều nay sẽ đích thân tiễn anh đi." "Tôi hiểu, tôi hiểu, tình cảm của mọi người làm tôi hết sức cảm động, trưa nay tôi sẽ mời mọi người một bữa, vậy là được rồi chứ?"
Trương Cuồng hết sức tự giác giơ tay lên, mấy người kia vỗ tay cười, Mộc Lâm Thâm nhìn mà hâm mộ, tuy nhìn qua cũng giống đám bạn bè cả ngày ăn uống, đêm đêm chơi gái của mình, nhưng tính chất hoàn toàn khác biệt không cách nào so sánh.
Thời gian trôi đi vèo vèo, cảm giác chưa nói được mấy câu với nhau thì loa thông báo tới giờ bay, mọi người cùng đứng dậy. Mộc Lâm Thâm đột nhiên hỏi một câu:" Ngốc Đản, anh về có đi qua cá bệnh viện tâm thân kia không, cái bệnh viện chúng ta từng ở ấy.
"
" Coi như có đi qua, tạt phải đi thêm mười mấy km thôi." Trương Cuồng gật đầu:
Mộc Lâm Thâm làm một chuyện mà không ai ngờ tới, cầm cái thẻ mới nhận vỗ đét một cái vào tay Trương Cuồng:" Anh giúp tôi làm chút việc nhé, chị Cố ở nhà bếp ấy, chồng cũng bị đám đa cấp lừa, bỏ đi rồi, một mình nuôi hai đứa con, anh gửi cho chị ấy một vạn, bảo với chị ấy là tôi xin lỗi ... Còn Lão Bố, anh mua cho ông ấy chút sách lịch sử ... Số còn lại tôi không tiễn anh được, trưa nay các anh làm một bữa đi."
Từng nhìn thấy thằng nhóc này cho tiên ăn mày rồi, Trương Cuồng không lạ gì y mềm lòng, nhưng số còn lại cũng hơn cả vạn, thế là lớn lắm:" Làm thế không thích hợp đâu..."
" Anh còn không hiểu tôi à, tôi có thể thất đức chứ tiền chẳng bao giờ thiếu." Mộc Lâm Thâm lại rút ra một cái thẻ nữa vỗ vào tay Lão Mã: Lão Mã giật mình:" Cậu vẫn còn tiền à? Đâu ra thế?"
"Tiền tôi đi làm giảng viên chứ sao, không ai lục soát nên tôi vẫn còn, ở đó tôi chẳng có cơ hội mà tiêu, tặng cho các anh đấy." Mộc Lâm Thâm cười trộm, đáng lẽ tiên này được tính vào tiền tang vật mới đúng:
Lái xe phục tới sát đất rồi, giơ ngón cái lên:" Bảo sao lãnh đạo lại nhìn trúng cậu, lúc nãy tôi nói sai rồi, cậu đã đạt trời trình độ của tổng đội trưởng."
" Cút xéo, tôi sẽ xử lý cậu sau." Lão Mã mắng lái xe, định trả lại thì Trương Cuồng đã ngăn lại:
" Anh Mã, anh Cường, Ngốc Đản, còn cả anh lái xe nhân viên tạm thời, hẹn gặp lại ... Mộc Lâm Thâm đi về phía cửa soát vé, ai ngờ mới được mấy bước đã quay vê:
Trương Cuồng vốn có chút xúc động, bị thằng nhãi này làm hỏng hết rồi, bực mình nói:" Còn chuyện gì nữa thế, cậu không nói một lần cho xong được à? Lúc nào cũng lằng nhằng."
" Chuyện cuối cùng, Trương Cuồng cũng là tên giả đúng không? Sau này đi đâu tìm anh chơi?" Mộc Lâm Thâm hỏi, dù gì cũng là huynh đệ một hồi, đến cái tên cũng không biết thì không hay:
Câu này Trương Cuồng không trả lời được:" Tôi không rảnh mà chơi với cậu, tôi ở tỉnh An Huy, cục công an thành phố Trừ Châu ... Nếu cậu tới đó mà phạm tội, cứ gọi cho tôi một tiếng."
" Nhưng mà tôi phải tìm ai?" Mộc Lâm Thâm truy hỏi:
Chuyện này là ky húy, đối với đồng chí làm nhiệm vụ đặc thù, tên tuổi không thể nói ra, Mộc Lâm Thâm thì cứ nhất định hỏi cho bằng được. Trương Cuồng thấy tiếp tục lằng nhằng có khi bị lỡ chuyến bay, bực mình nói:" Trẻ con trong cô nhỉ viện đều có chung một họ, họ Đảng. Còn tên ... Con mẹ nó cảnh cáo trước, không cho thằng nhóc cậu cười." " Cười gì mà cười." Mộc Lâm Thâm gật đầu:
" Ái Dân!" Trương Cuồng đáp:
" Ái Dân, tên hay, nhiều người tên này mà ... Đảng Ái Dân .. Đảng Ái Dân?" Mộc Lâm Thâm lẩm nhẩm tới lần thứ hai thì bắt đầu cười tới muốn co giật, chưa gì nước mắt đã chảy ra, vừa lau nước mắt vừa nói:" Chẳng thà đặt họ Ngốc, tên Đản."
" Cút con mẹ mày đi, còn cười lão tử bóp chết bây giờ." Trương Cuồng rống một tiếng khiến không ít người nhìn ve phía bọn họ, có mấy bảo an sân bay thậm chí bắt đầu cảnh giác:
" Tôi nhìn ra rồi, anh biết xấu hổ, ha ha ha..." Mộc Lâm Thâm nói xong co giò chạy mất:
(*) Sau này trẻ con trong cô nhi viện TQ không mang họ Đảng hoặc Quốc nữa, vì những đứa bé này lớn lên có con có gia đình, lúc đó lấy họ này dễ gây hiểu lầm là trẻ không cha không mẹ.
Bình luận