Chương 236: Hành trình trở về nhà. (2)

Chương 236: Hành trình trở về nhà. (2)

Cảnh tượng Trường An trôi veo veo qua trước mắt, không tính lúc bị đám đa cấp bắt đi luôn bị hạn chế tự do, Mộc Lâm Thâm mới ở đây mới chỉ có một tuần, nhiều nơi còn chưa đi hết, thậm chí cả Ðh Trường An nổi tiếng nhiều mỹ nữ chưa tới, chưa đủ cơ sở có tình cảm gì với nơi này, vậy sao giờ sắp đi lại có cảm giác quyến luyến chứ nhỉ?

Mộc Lâm Thâm giơ cánh tay trắng trẻo lên, sờ thấy hơi ram ráp rồi, đã lâu chưa chăm sóc da, thời tiết khô ở đây không tốt. Quay đầu sang nhìn mấy vị đi cùng, toàn cái mặt ngu ngốc hãm tài khó ưa, sao lại thấy không nỡ đi nhỉ?

" Tiểu Mộc." Trương Cuồng gọi:

Mộc Lâm Thâm buông tiếng thở dài:" Ưu tú quá đúng là không tốt, chậc, trước kia luôn là anh nghe lời tôi, lần này tôi cho anh cơ hội, để anh biểu đạt mong muốn giữ tôi ở lại, nào nào, đừng ngại, hãy nói không muốn rời thiên tài này đi."

" Phì, cút xéo, tôi đang định nói, mắt cậu vừa láo liên, thế nào cũng có ý nghĩ không tốt, có phải vừa nói xấu chúng tôi không?" Trương Cuồng mắng:

" Ngữ khí nặng chứng tỏ tình cảm rất sâu, tôi thông cảm cho khả năng biểu đạt cảm xúc không tốt của anh. Anh Cường, anh thì sao?" Mộc Lâm Thâm nghiêng người qua nhìn Liên Cường ở ghế sau:

Người anh em Liên Cường này không giỏi biểu đạt cảm xúc nốt, tiếc nuối nói:" Ài, cậu đi sớm quá, tôi còn muốn theo cậu học vài chiêu." " Những chiêu của tôi anh cả đời không học được đầu, anh chưa ăn chơi tới cảnh giới nhất định, thì không luyện được cặp mắt tinh đời như thế." Mộc Lâm Thâm nói tới đây thì nhớ ra một chuyện:" Đúng rồi, em gái hoa khôi cảnh sát mà anh hứa giới thiệu cho tôi đâu rồi? Không thể nào chỉ đưa tôi đi ăn ngon vài bữa là xong chứ, mà mấy bữa cơm đó, các anh còn ăn nhiều hơn tôi nữa."

Lái xe cười to nói:" Vẫn còn nhớ em gái hoa khôi à, tôi đã bảo mà cậu ấy không quên đâu, nếu Tiểu Mộc mà mặc cảnh phục, ít nhất có tư chất chỉ đội trưởng rồi."

" Ăn nói linh tinh muốn chết à?" Mã Phong Hỏa vung tay tát một cái, lái xe rụt cổ lại, ở đây Lão Mã là người lớn tuổi chững chạc nhất, nói:" Tình cũ còn chưa dứt cậu lại muốn lưu tình rồi à? Hôm nay tôi tặng cậu một món quà đây, có muốn biết kết quả điều tra về nghi phạm Giả Phương Phi không?”

"Nói mau, nói mau." Mộc Lâm Thâm thúc giục:

" Đã tra rõ rồi, cô ấy đúng là chỉ phụ trách công việc xử lý sổ sách thay cho Đồ Thân Hào, sau khi bị bắt thái độ nhận tội tương đối tốt, tích cực khai báo vấn đề ... Cho nên tổ chuyên án không quy kết cô ấy vào trong danh sách thành viên trọng điểm của tổ chức đa cấp phi pháp." Kỳ thực cái gọi là tích cực khai báo vấn đề là do nể mặt Tiểu Mộc mới thêm vào thôi, Lão Mã nói van tắt tình hình:

" Vậy là vẫn nằm trong danh sách thành viên." Mộc Lâm Thâm không VuI:

" Thế đã là tốt lắm rồi, chỉ cân không vào danh sách trọng điểm, việc điều tra sẽ không gắt, tương lai có khả năng miễn truy tố, cùng lắm là tạm giữ điều tra, phạt tiền, ngồi trại tạm giam vài tháng là ra." Mã Phong Hỏa giải thích, cô gái đó là người một tay dựng lên cái Thương vụ Vĩ Hằng, nếu muốn xử nặng, đưa vào danh sách tổ chức đa cấp còn được nữa là:

Với đám tội phạm, ngồi vài tháng rồi ra chẳng là gì cả, nhưng với người bình thường thì một ngày cũng là chuyện nghiêm trọng rồi, Mộc Lâm Thâm thở dài, y biết đó là kết quả tốt lắm rồi.

Trương Cuồng vẫn còn điều nghi hoặc:" Theo như khai báo của cậu, trước khi hành động, Dương Vân mời cậu đi cùng, sao cậu không đi, lại bất ngờ quay sang bảo vệ Giả Phương Phi ? Không phải cậu có ý đồ bất chính với Dương Vân lâu rồi à?"

" Anh là thằng ngốc đấy à, cho dù cô ấy không đành lòng nhìn tôi rơi xuống hố, nhưng cô ấy vẫn làm theo an bài của Lão Lư, khi đó rủ tôi đi theo là cái bẫy chết người .

.. Anh nghĩ mà xem, tôi đã bị đẩy vào vị trí tổng giám đốc rồi, đến ngay thời khắc quan trọng xảy ra chuyện thì biến mất, xảy ra chuyện một cái, không phải tôi biến thành chủ mưu ôm tiền bỏ trốn à? Đó là chiêu gắp lửa bỏ tay người cực kỳ độc ác của Lão Lư, người khác mải truy bắt tôi, ông ta càng ung dung bỏ trốn. Lão già khốn kiếp, tôi và ông ta vốn là người xa lạ, mà ông ta nỡ hại tôi như thế ....' Mộc Lâm Thâm nghiến răng ken kén, rồi lại iu xìu:" Với lại tôi có thể nhận ra một cô gái có thể đưa lên giường hay không, có thể chấp nhận anh hay không, chuyện đó thử một cái là ra. Cô ấy không muốn ngủ với tôi, chỉ thương hại tôi thôi, đi theo làm gì?"

"Vì người ta không chịu ngủ với cậu mà cậu truy sát tới cùng vậy à? Vừa phải thôi chứ, cậu sờ cũng sờ rồi, hôn cũng hôn rồi, thiếu có một chút, người phải tức giận trào máu là Lão Lư mới đúng chứ, cậu hậm hực cái gì hả. Mà cậu giỏi thật, hôm đó cậu nói ngửi thấy mùi nước hoa nữ trên người Lão Lư, tôi tưởng cậu gài ông ta, không ngờ là thật, thính hơn cả chó nghiệp vụ đấy, hay là ở lại, xin cho cậu vị trí cảnh sát sân bay ... " Trương Cuồng trêu, cả đám cười khùng khục:

Mộc Lâm Thâm phan nộ bóp cổ Trương Cuồng, Trương Cuồng da thô thịt dày chẳng làm sao, càng trêu tợn, trong xe lại một phen náo loạn. Suốt dọc đường vui vẻ, xe còn tới thẳng đường băng luôn, tới một không gian tương đối kín đáo của tỏa nhà hàng không dân dụng. Xuống xe một cái, bỗng nhiên bầu không khí trang trọng hẳn, lại còn có hai lãnh đạo cảnh sát đang đứng chờ, mấy vị cảnh sát kia sợ Mộc Lâm Thâm không rõ quy củ, kéo y tới trước mặt hai vị lãnh đạo kính lễ.

Lão Phạm đáp lễ xong nhìn Mộc Lâm Thâm với vẻ tán thưởng, nói:" Bây giờ tôi đại diện cho sở công an tỉnh Thiểm Tây công bố, xét biểu hiện nổi bật của đồng chí Mộc Lâm Thâm trong hành động của chuyên án 6.22, sở công an cấp cho đồng chí biểu dương Dũng cảm làm việc nghĩa, để cổ vũ ... kính lễ."

Cả một vòng cảnh sát xung quanh đứng thẳng hướng về Mộc Lâm Thâm kính lễ, ái dà, làm đồng chí Tiểu Mộc ngại quá, mồm mép như y mà nhất thời chỉ biết cười lúng túng.

Chủ nhiệm phạm đích thân trao biểu chương, giấy khen, giấy xác nhận cho Mộc Lâm Thâm, còn kèm một chiếc thẻ mới mở, ông nói:" Bởi vì giữ bảo mật, chuyện này không thể công khai, chúng tôi chỉ có thể tổ chức buổi lễ chia tay đơn giản như thế này thôi. Đợi tới Thượng Hải, sẽ có người của đơn vị anh em đón cậu ... Một lần nữa tôi đại biểu cho tổ chuyên án, đại biểu cho sở công an tỉnh Thiểm Tây cám ơn cậu."

" Chú Phạm, chú đừng khách khí như thế ... Chú làm thế này tôi không biết phải nói làm sao ... Trừ hồi nhỏ được phiếu bé ngoan, mười năm qua tôi không biết thứ này là cái gì ... Oa, lại còn có tiên thưởng nữa cơ à?" Mộc Lâm Thâm chân tay luống cuống, cầm lấy giấy chứng nhận đỏ mà cứ như là cầm than nóng:

"Thưởng lớn đấy, ba vạn tệ." Chủ nhiệm Phạm nói:

Mấy cảnh sát còn lại hít sâu một hơi, nhiều quá, bọn họ chuyến này khen thưởng chẳng biết có được nổi một nghìn không ấy chứ. Có điều chút tiền này với Mộc Lâm Thâm lại chẳng là cái gì, ngược lại y có vẻ rất thích mấy thứ không đáng tiên như huy chương và giấy chứng nhận, cứ cười toe toét lật qua lật lại xem suốt.

Diệp Thiên Thư cười nói:" Tôi và chủ nhiệm pháp đưa mọi người tới đây thôi ... Tiếp theo nhường không gian cho mọi người, nếu không có chúng tôi ở đây, chắc chắn có nhiều lời không tiện nói ra."

Nghi thức tổ chức tuy đơn giản nhưng vẫn đủ trang nghiêm, hai vị lãnh đạo lên xe, mọi người kính lễ tiễn chân, chủ nhiệm Phạm thấy Mộc Lâm thâm thích phần thưởng, bắt chước mấy người kia kính lễ trông ra dáng lắm thì hỏi đùa:" Đồng chí Tiểu Mộc, có hứng thú gia nhập đội ngũ cảnh sát chúng tôi không?"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...