Mộc Khánh Thần đã sớm có được tin tức, thế nhưng vừa ra khỏi đại sảnh, thấy bác sĩ Phùng đi cùng với cảnh sát, hai vị đó còn mặc đồng phục trang trọng, gương mặt vui mừng của Lão Mộc đông cứng, thoáng cái thấy trời đất đảo lộn, chân khuyu xuống.
Bác sĩ Phùng nhanh chân đỡ lấy:" Ông chủ Mộc, làm sao thế, làm sao thế?"
" Hết rồi! Hết rồi! Cuối cùng thì nó cũng vào tù ...' Mộc Khánh Thần khóc không ra nước mắt, đau khổ vô cùng, đây là điều ông ta sợ nhất, thằng con bất hiếu đó cứ sống cái kiểu ấy, tù tội là không xa. Ông bấu chặt lấy cánh tay bác sĩ Phùng:" Tiểu Phùng, rốt cuộc nó phạm tội gì, có nặng không?”
Hai vị lãnh đạo cảnh sát trố mắt, phản ứng này sao trông giống như gia quyến mấy thành phần vào tù ra tội thế?
Bác sĩ Phùng méo cả miệng trấn an, cái thằng báo hại kia làm cha y thành thế này đây, thời gian qua hai người tiếp xúc không ít, ông chủ Mộc bình thường tỉnh minh là thế, mỗi khi nhắc tới quý tử là thần kinh suy nhược, đủ thấy bao năm bị đứa con đó dày vò ra sao:" Ông chủ Mộc, chuyện không như anh nghĩ đâu."
" Còn nghiêm trọng hơn cả tôi tưởng tượng sao?" Mộc Lâm Thâm sợ tới rụng rời chân tay:
" Ài, không phải đâu, là chuyện tốt đấy." Phùng Trường Tường nhấn mạnh: " Thôi, cậu đừng an ủi tôi làm gì, cảnh sát đã tới tận nhà rồi, làm gì có chuyện tốt được." Lão Mộc dứt lời thì bi thương cũng dâng lên, vừa lau nước mắt lại lại vừa tức giận vỗ đùi:" Cái thằng nghịch tử, sớm biết thế tôi cho tiền để nó ở nước ngoài cho yên thân, khỏi phải tới tận cửa nhà làm mất mặt như thế này."
" Chuyện, chuyện này là làm sao thế?" Vị chính ủy hoang mang, không hiểu gì cả. Bác sĩ Phùng ghé tai thì thầm vài câu, chính ủy cố nén cười, vội vàng đi tới, bắt tay ông chủ Mộc, chân thành nói:" Ông chủ Mộc, anh đừng hiểu lầm, hôm nay chúng tôi chuyên môn tới đây là để cám ơn anh... Anh nuôi dạy được một người con trai giỏi giang, cậu ấy đã giúp cảnh sát chúng tôi một chuyện rất lớn."
" Hả?" Lão Mộc ngớ ra, nhất thời không nói được gì:
Phó cục trưởng đuổi bác sĩ Phùng sang bên, mặt mày nghiêm nghị lấy ra một văn kiện nội bộ được chụp lại, đưa cho Lão Mộc xem.
Phần thưởng Dũng cảm làm việc nghĩa, Mộc Lâm Thâm? Lại còn được thưởng tiền nữa, đây là chứng nhận trao thưởng, còn đây là huy chường, đều là phát cho thằng con mình à? Lão Mộc xem đi xem lại mấy lần, đúng là tên con mình thật, nhưng không tin:" À, tôi hỏi nhé, các anh không nhầm đấy chứ hả?"
" Sao có thể nhầm được, những bức ảnh bác sĩ Phùng cung cấp cho anh về tình hình hiện giờ của đồng chí Mộc Lâm Thâm chính là do cảnh sát chúng tôi an bài, tránh để anh lo lắng." Chính ủy hiền hòa giải thích: " Các anh lại thông đồng với nhau để lừa tôi đấy à, bắt con tôi làm việc nguy hiểm như thế." Mộc Khánh Thần vừa nghe một cái, biến bi thương thành tức giận. Bác sĩ Phùng tới khuyên giải, nói đây là chuyện tốt, nhưng Lão Mộc không nể mặt:" Tốt cái gì mà tốt, các người thấy con tôi còn trẻ không hiểu chuyện, cho nên lừa nó đi làm chuyện nguy hiểm. Chẳng may nó mà có mệnh hệ gì thì người làm cha như tôi phải làm sao?”
Hai vị lãnh đạo cảnh sát lắc đầu, hoàn cảnh sống của chàng trai kia cũng không tốt, người cha thế này, bảo sao... Phùng Trường Tường là bác sĩ tâm lý, biết khúc mắc của Lão Mộc ở đâu, thẳng thắn chỉ trích:" Ông chủ Mộc, cậu ấy ra ngày hôm nay chính là vì kiểu giáo dục này của anh đấy. Anh nghĩ mà xem, bây giờ cậu ta đã không còn là người lấy bản thân là trung tâm nữa, đã biết đứng ở góc độ cao hơn nhìn vấn đề, biết suy nghĩ vì người khác, biết làm việc vì dân ... Làm việc cùng cảnh sát thì tốt hơn bị cảnh sát bắt, đúng không?"
Mấy lời phía sau hắn hạ thật thấp giọng xuống để nói, Lão Mộc bình tĩnh suy nghĩ rồi gật đầu, nói thế cũng phải.
" Huống hồ cậu ấy lại không phải là người ngốc, nếu như là chuyện nguy hiểm, anh nghĩ cậu ấy có làm không? ... Nói đúng ra thì cậu ấy còn là đại tài, không, phải nói là thiên tài mới đúng ... Lấy cái bằng đại học vớ vẩn ở Mỹ ra là để chọc tức anh thôi, theo như cảnh sát điều tra, nơi cậu ấy thực sự đi học là Đại học Tusla, Oklahoma đấy, theo học môn tâm lý học. Đây là ngôi trường thuộc top thế giới rồi." Bác sĩ Phùng ném ra một tin bom tấn:
"Nó đi học, nó thực sự đi học sao?" Lão Mộc cả kinh, mừng rỡ hỏi lại:" Thật à?"
" Sao tôi lừa anh được cơ chứ, không tin anh hỏi đồng chí cảnh sát đi... Hơn nữa tôi nói với anh, không phải cảnh sát thường đâu, đó là Phó cục Tần và chính ủy Trương của cục công an thành phố, chuyên môn tới đón anh để cùng đi tới sân bay đón Tiểu Mộc trở về đấy." Bác sĩ Phùng giới thiệu, hai vị cảnh sát kia cùng gật đầu xác nhận:
Là người kinh doanh, sao có thể thiếu quan hệ với cảnh sát được, thường ngày Lão Mộc chỉ tiếp xúc với cấp đồn trưởng, gặp phân cục trưởng thôi là phải gập lưng xuống rồi, huống hồ hai vị lãnh đạo lớn thế này. Giờ thì ông ta tìm được chút cảm giác tự hào làm cha rồi, bao nhiêu năm không có cảm giác này:" Nó không phá phách, học hành thật, có tương lai rồi ... Tôi nói mà, con Mộc Khánh Thân tôi, sao có thể là loại vô tích sự được cơ chứ.”
“Mời, chúng tôi đi cùng anh… Phùng Trường Tường mời, một trong hai vị lãnh đạo còn chủ động mở cửa xe, cười thiện chí:
Lão Mộc không then là người làm ăn, đã nhìn thấy được một tiên đồ mỹ hảo rồi, tiếp cận hai vị lãnh đạo, giới thiệu con trai mình lưu loát như giới thiệu món ăn vậy: " Phó cục Tần, chính ủy Trương, con trai tôi học trung học ở Singapore, học nghệ thuật ở Hà Lan, học kinh tế ở Mỹ ... À đúng rồi, không phải, còn học cả tâm lý học ... Các vị lãnh đạo, con trai tôi từ nhỏ đã thông minh hơn người rồi, tôi nói thật, không phải tôi thổi phồng đâu, thực đơn nhà chúng tôi có hơn 200 món ăn, năm mười tuổi nó đã thuộc làu làu rồi ... À phải hai vị lãnh đạo ....."
Cùng là người làm cha, hai vị lãnh đạo cũng hiểu tâm trạng ấy, đứa con không ra hồn giờ sửa đổi rồi, niềm vui nào hơn nữa, hành động có chút thất thô là bình thường, nên bảo ông chủ Mộc có gì cứ nói, không cần ngại.
Lão Mộc lấy hết dũng khí hỏi:" Các anh có tuyển cảnh sát không? Thấy con trai tôi có hợp không?”
Lời hứa này hai vị lãnh đạo không dám, nên chuyển chủ đề, suốt cả dọc đường Lão Mộc cứ lải nhải suốt ...
(*) Hết Q1, kết thúc thế giới Điên cuồng, Q2 Thế giới ly kỳ.
Chương 239vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận