" Sao lại có thể thế này chứ? Rốt cuộc vẫn là cô ta à? .... Cố lên, ngàn vạn lần không thể để cô ta chạy thoát."
Lạc Quan Kỳ đã quá tin tưởng, đã quá chắc chắn, mọi sự chú ý đều tập trung vào Lư Hồng Bác bỏ trốn, Dương Mộng Kỳ được ông ta dùng như mồi nhử, đến tận lúc này ông ta vẫn không tin được, lại lần nữa thúc giục cảnh sát. Thế nhưng khi chính bản thân nhìn vào màn hình chỉ có cảm giác bất lực, toàn người là người, muốn tìm ra được mục tiêu ở cửa khẩu cùng lúc ra vào cả nghìn người, quá khó. Vạn nhất cô ta đã phát hiện ra điều bất thường, quay về tiêu hủy chứng cứ... Lạc Quan Kỳ không dám nghĩ tiếp nữa, ông ta thậm chí hoài nghi, nữ nhân dùng tố cáo che giấu bản thân, có phải đã phát hiện vấn đề từ lâu rồi hay không .....
Bởi vì bảo mật mà bọn họ không dám huy động lượng lớn cảnh sát, cho nên xảy ra vấn đề, các lực lượng mới huy động phản ứng chậm chạp, hai bên kết nối với nhau không thuận lợi, bây giờ mới bắt đầu xem hình ảnh nghi phạm. Chỉ có một con đường để qua cửa khẩu, nhưng có tám con đường dẫn tới thành phố Châu Giang, càng khủng khiếp hơn là có 4238 cửa hiệu, nhân viên chính thức có đăng ký hơn 7000, thời điểm này trong năm, số người thông quan là 8 vạn một ngày, cao điểm là 10 vạn.
Hiện giờ bọn họ chỉ có mười cảnh sát thường phục ở cửa khẩu, lại không có bất kỳ hỗ trợ kỹ thuật nào, phải dùng mắt phân biệt. Nhưng phải ở hiện trường mới rõ, bị đùn qua đẩy lại, đứng yên một chỗ còn khó nữa là. Mã Phong Hỏa dẫn theo mấy người rốt cuộc tới được cửa khẩu rồi, đưa giấy tờ ra, không ngờ còn gặp kiếp nạn này nữa, đối phương nói tiếng phổ thông không lưu loát, phải dùng thêm cả ngôn ngữ tay mới miễn cưỡng giao lưu được. Bọn họ được an bài trong phòng kiểm tra, có muốn tới cửa kiểm tra cũng không được, viên cảnh sát hải quan nói tiếng phổ thông không s6i đó rất kiêu ngạo:" Ông anh, nơi này không thể làm bừa như cảnh sát địa phương vùng xa xôi đâu, chấp pháp phải văn minh.”
Mẹ nó chứ, bị người ta coi thường cũng phải nhịn, cơ mà nghĩ không sai, giao tiếp với cảnh sát còn khó khăn tới vậy nói gì tới cả đống đồng bào Hong Kong - Ma Cao, đó là chưa tính tới người nước ngoài. Đám Mã Phong Hỏa quen đối phó với đám tiểu du côn đại lưu manh tây bắc thực sự không ứng phó nổi. Đừng nói là tìm nghi phạm, chỉ riêng nhìn mười mấy hàng dài qua cửa kiểm tra thôi đã làm người ta chóng mặt. Liên Cường vẫn ở trong đám đông bị người ta xô đẩy liên hồi. Không phải nói chứ, cảnh sát nam bắc đúng là khác biệt quá lớn, cảnh sát phương nam ai nấy nhã nhặn, hỏi chuyện, xin phép, chen lấn chút nhưng không gặp vấn đề gì làm Liên Cương thành bêu mặt. Hắn cứ nhìn thấy nữ nhân nào có thể hình tương tự với Dương Mộng Lộ là dựa vào thể hình thô bạo chen vào đám đống, kéo tay người ta, lột mũ xuống. Hành vi thì thô lỗ, mặt mày lại râu ria, làm mỹ nữ trời nam sợ hét chói tai, xung quanh liên tục chỉ trích.
Đám cảnh sát thường phục không rảnh đi tìm nghi phạm nữa, cả đám hết hồn chen nhau tới kéo hắn ra khỏi đám đông phẫn nộ, một người quen thuộc khuyên:" Ông anh à, anh ngàn vạn lần đừng làm như thế, nếu không hải quan sẽ bắt chúng ta trước đấy, ở đây có bao nhiêu là khách nước ngoài.'
Đối diện với dòng người như nước lũ cứ ùn ùn kéo tới không thấy giảm đi chút nào, chỉ một thoáng mình bị người ta kéo ra, Liên Cường đã thấy ba bốn nữ nhân đáng nghi rời cửa khẩu rồi. Công dã tràng rồi, nghĩ tới thất bại trong gang tấc Liên Cường cũng suy sụp, ngồi bệt xuống lề đường.
Thời gian bắt giữ quý giá cứ từng giây từng phút một trôi đi...
Tin tức bất lợi liên tục truyên về làm Trương Cuồng đi qua di lại như kiến bò chảo nóng, ruột cuộc không nhịn được, chuẩn bị mở cửa sập đi giúp, Mộc Lâm Thâm giữ lại:" Khoan đã, anh đi chẳng được tích sự gì đâu."
Trương Cuồng bực mình giật tay lại:" Tôi cũng biết thêm tôi nữa cũng không ích gì, nhưng còn hơn ngồi đây chờ đợi."
Mộc Lâm Thâm bực mình, chỉ muốn bợp đầu hắn một cái, mắng:" Ngốc Đản, anh là thằng ngốc thật đấy à, ông ta là kẻ lừa đảo, không biết đã lừa bao nhiêu người rồi, anh lại còn tin ông ta, muốn bị ông ta lừa chết luôn à... Ông ta nói Dương Vân là chủ mưu thì cô ấy nhất định là chủ mưu sao?"
Trương Cuồng ngớ ra, nói thế cũng đúng, nhưng chỉ là trên lý thuyết, thực tế khác hẳn:" Nhưng rõ ràng là tiền không ở trên người ông ta, còn Dương Vân thì đã biến mất rồi." " Để yên tôi nghĩ nào, tóm lại nói chuyện với ông ta thì đừng để ông ta dắt mũi đâu liên đi đó." Mộc Lâm Thâm cũng nóng ruột lắm chứ, rà soát lại trong đầu:" Dương Vân từ Đồng Quan tới Chương Châu, rồi tới Quảng Châu, Hạ Môn, lại tới đây, suốt dọc đường đều công khai dùng chứng minh thư thật và điện thoại được cấp để liên lạc, chẳng qua là thăm dò xem bản thân có bị liệt vào danh sách nghi phạm không, khi đó chắc chắn tiền không ở trên người cô ấy. Còn lần này tới bước cuối cùng, người đi tiền trạm thực ra là ông ta, vậy tiền ở trên người cô ấy ... Bọn họ luân phiên tráo đổi vai trò với nhau, bất kể cảnh sát bắt ai, đều không có thu hoạch, đánh động người còn lại.
Trương Cuồng tức thì bình tĩnh lại, chuyện hẳn là như thế rồi, trước đó nếu bọn họ bắt giữ Dương Mộng Lộ, tiền nằm trên người Lư Hồng Bác, bọn họ không có chứng cứ gì sẽ phải thả ra. Không nhất định có ai là chủ mưu, ai lợi dụng ai, đây là cái khóa hai chìa, trừ khi bắt được cả hai một lúc, nếu không kết quả giống nhau, đều không thu hoạch được gì cả.
Lão già lừa đảo khốn kiếp, mở mồm ra không có lời nào là thật, làm người ta hận không thể bóp chết lão.
"Ôi tôi sợ quá." Lư Hồng Bác bị Trương Cuồng trợn mắt nhìn, cố tình làm ra vẻ sợ hãi hết sức khoa trương, giả tới không thể giả hơn:" Ngốc Đản, làm gì cũng dứt khoát chút, muốn bóp chết tôi thì làm ngay đi, dùng tay ấy, dùng ánh mắt không giết được ai đâu."
" Cút con mẹ mày đi." Trương Cuồng toàn thân bốc lửa không có chỗ phát tiết, hét to ngồi sụp xuống, trò đấu trí thế này không phải sở trường của hắn, chỉ mới nghĩ thôi đã muốn đau đầu:
Bình luận