Chương 228: Câu đố chưa được giải. (6)

Chương 228: Câu đố chưa được giải. (6)

Trương Cuồng không biết làm sao, hắn nháy mắt bảo Mộc Lâm Thâm đừng nói nữa, kích thích ông ta quá mức không có tác dụng gì.

Lão Lư một lúc sau kiệt sức, cổ tay cọ vào còng rướm máu, ông ta ngồi thở dốc, trông như mất hết tinh thần, nói từng chữ một:" Thằng nhãi, giết người cùng lắm đền mạng, mày nên thắp hương khấn vái lão tử chết trong tù, nếu không ngày tao ra được rồi, mày thắp hương thế nào cũng vô nghĩa."

" Không, nếu như tôi thắp hương, sẽ cầu xin ông trời phù hộp cho hai người có thể nắm tay nhau đi tới cuối đời, ông có thể vì cô ấy mà giả điên, lừa đảo, phạm tội. Cô ấy vì ông mà bán đứng tất cả mọi người, cam lòng mạo hiểm, hai người nhất định đã trải qua thời gian dài cay đắng nương tựa vào nhau... Mong ước có một ngày cao chạy xa bay, sống cuộc đời hạnh phúc yên lành, đúng không?" Mắt Mộc Lâm Thâm sáng như sao, lời nói chuẩn xác như dao phẫu thuật, đâm xuyên qua lớp vỏ ngoài điên cuồng của ông ta, tới thẳng thứ ông ta muốn che dấu bên trong:" Vì có cô ấy bên cạnh, cho nên ông chắp cánh khó bay, nếu hai người không có quan hệ tình cảm, tôi chẳng bao giờ nghĩ tới ông hết."

Lư Hồng Bác môi mấp máy, yết hầu khàn khàn như bị tắc, hồi lâu mới phát ra tiếng kêu khiếp đảm, nó giống khóc, giống như bị đau, như điên như dại, không ngờ lại còn giống tiếng cười kỳ quái, khiến người ra sởn gai ốc.

Chưa bao giờ nghe thấy âm thanh khiến người ta thấy nhiều cảm xúc như vậy, lão điên này đúng là khó ăn thật, nhưng có vẻ là phòng tuyến tâm lý đã bị phá vỡ rồi. Trương Cuồng chỉ chỉ tay vào túi, ý bảo Mộc Lâm Thâm hỏi khoản tiền kia đi.

Mộc Lâm Thâm lườm hắn một cái không thèm để y, lại còn di tới, ngồi bên cạnh Lư Hồng Bác, lấy ra tờ giấy ăn, để ông ta kê vào cái cổ tay đầm đìa máu.

Trương Cuồng ngăn không kịp, lập tức tập trung tinh thân đề phòng, sợ lão già này nổi điên làm bị thương Tiểu Mộc, thế nhưng hắn nhầm rồi, hai người bọn họ cứ ngồi nhìn nhau chằm chằm, không nói không rằng, không nhúc nhích, cứ như đang thi xem ai chớp mắt trước là thua vậy. Chịu chết, hắn không hiểu gì, có lẽ đây là thế giới của kẻ điên, người bình thường như hắn không tham gia vào được.

"Tôi xem thường cậu, cho rằng cậu chỉ là thằng nhóc tham ăn lười làm, dụ dỗ một chút có thể dễ dàng đem đi làm ma thế mạng. Không ngờ cuối cùng cậu tìm ra tôi. " Lưỡi Lư Hồng Bác cuốn quay miệng một vòng, quay đầu sang nhổ phẹt một bãi nước bọt dính máu xuống đất:" Có điều cậu tìm được tôi cũng chẳng có được cái gì ... Cậu cho rằng đó là tôi, cậu nghĩ mình chính xác à? Cậu nghĩ cô ấy là quân cờ của tôi, vì sao tôi không thể là quân cờ chứ?”

Trương Cuồng cả kinh, đúng thế, ai nói nhất định Lư Hồng Bác phải là quân cờ, chẳng phải chính vì ông ta nấp trong bóng tối, nên bọn họ không dám ra tay với Dương Mộng Lộ sợ bứt dây động rừng sao? Vội vàng rút điện thoại gọi Lạc Quan Kỳ ở phòng giám thị. Tổ cảnh sát thường phục đã bắt kịp nữ nhân mang theo nguồn tín hiệu kia, khi vừa tiến vào tâm khống chế, lập tức bẻ cổ tay ra sau, nhưng ngay lập tức tài mặt, không đúng, ai thế này?

Lạc Quan Kỳ vừa nhấc máy, không đợi hắn hỏi đã nói:" Bắt giữ thất bại, nhắc lại lân nữa, bắt giữ thất bại, Dương Vân đã biến mất..."

" Dương Vân thoát rồi." Trong cửa hiệu bị cách ly, Trương Cuồng ngạc nhiên lẩm bẩm, ai có thể ngờ được chứ, chính Dương Mộng Lộ ngay trong tâm mắt bọn họ mới là chủ mưu, ngay cả Lư Hồng Bác cũng là người bị lợi dụng, lợi dụng để thu hút toàn bộ sự chú ý của bọn họ vào ông ta, cuối cùng bản thân từ đầu tới cuối ung dung mang tiền bỏ đi, lần nữa biến toàn bộ cảnh sát bọn họ thành kẻ ngu ngốc.

Suốt cả vụ án cô ta lấy thân phận người tố cáo, ngang nhiên đi qua đi lại, bố trí mọi thứ, cuối cùng vẫn nghênh ngang rời đi.

" Ha ha ha, bây giờ đã hiểu chưa hả, các người một xu cũng không có, lại còn phải đưa tôi về bệnh viện tinh thân dưỡng lão." Lư Hồng Bác cười vô cùng vui vẻ:

Bắt giữ thất bại rồi, mất đi nguồn phát tín hiệu, Liên Cường, Mã Phong Hỏa và một đám cảnh sát thường phục liền biến thành người mù. Cửa khẩu rất đông, người qua lại là hai chiêu, bọn họ ngay lập tức bị đoàn người đi ngược hướng túa ra nhấn chìm, bọn họ dù nỗ lực tiến tới, căng mắt nhìn mỗi một nữ nhân khả nghi cũng không kịp nữa, chừng đó thời gian trì hoãn, đối phương hoàn toàn có thể đi qua bên kia mất rồi.

"Tìm mau, tìm mau... Đó là nghi phạm trọng đại."

Lạc Quan Kỳ liên tục thúc giục lực lượng cảnh sát được bố trí đột xuất từ phòng giám sát, những cảnh sát kia cũng căng mắt ra nhìn những màn hình giám sát nhung nhúc toàn người là người. Khi nãy bọn họ tìm được Lư Hồng Bác là vì nhờ tiền tuyến miêu tả chính xác, chỉ tiết tuổi cao, có râu rất dễ nhận ra, nhưng bây giờ thì sao? Tìm một nữ nhân tuổi chừng 30 tới 40 à? Tìm thế nào, nửa số người đi qua là nữ nhân. Rất xinh đẹp, đó mà là đặc trưng à?... Thời tiết nóng thế này, quá nửa số nữ nhân thích đẹp, sợ cháy nắng sẽ đội mũ rộng vành, còn đeo khẩu trang che mặt, đeo kính râm, bọn họ đâu có mắt thần mà có thể nhìn xuyên qua lớp ngụy trang như thế.

" Thông báo cho lực lượng cảnh sát dự bị trên xe, toàn bộ tiến vào."

" Vâng."

" Lệnh Mã Phong Hỏa dẫn một đội, tới thẳng cửa khẩu chặn người lại, chốt ở đó."

" Vâng." Liên tục đưa ra hai mệnh lệnh, xử trưởng Lạc luôn trấn định tới lúc này cũng cuống rồi, gửi tin nhắn cho Trương Cuồng, thấy như thế vẫn chưa đủ để miêu tả tình huống hiện giờ, gọi thẳng điện thoại tới, nghiêm túc nói:" Nghĩ tất cả biện pháp, nhất định phải cạy miệng ông ta."

Làm xong tất cả những bố trí đó, Lạc Quan Kỳ vẫn không thấy yên lòng hơn, ông ta lấy khăn tay lau trán đẫm mồ hôi, ai mà ngờ được chứ, ai có thể ngờ được, chủ mưu cuối cùng chính là Dương Mộng Lộ. Một nữ nhân xinh đẹp luôn khiến người ta lơi lỏng hơn, dễ chú ý vào đó mà không để ý mặt khác, khiến Dương Mộng Lộ lúc nào cũng có thể thản nhiên xuất hiện, cuối cùng lại ung dung biến mất. Một lần đã đành, giờ hai lần, nếu không tìm được khoản tiền kia, Lạc Quan Kỳ thấy sự nghiệp của mình kết thúc trong hổ thẹn.

Bây giờ trong tay bọn họ chỉ có một lão già có thể " lên cơn tâm thần" bất kỳ lúc nào, bắt được cũng như không mà thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...