Chương 230: Dồn vào bước đường cùng. (2)

Chương 230: Dồn vào bước đường cùng. (2)

Lư Hồng Bác khinh bỉ không thèm để ý tới Trương Cuồng, đó chỉ là thằng ngốc, ông ta muốn xoay vòng vòng thế nào cũng được, không phải là đối thủ cùng hạng cân, ánh mắt chuyển sang thằng nhóc trắng trẻo, giọng buồn thảm:" Lâm Tử, chúng ta không thù không oán, tôi đâu có lừa cậu đồng nào, cậu lại ép tôi tới đường cùng thế này là vì sao?"

" Đừng giả vờ nữa, chúng ta không chỉ có thù, còn là đại thù đó giáo sư ... Tôi đoán ngay từ khi ông nhìn thấy tôi trong bệnh viện, biết tôi đã sống thời gian dài ở nước ngoài là ông đã không có ý đồ gì tốt đẹp. Không thù oán gì à, quên rồi sao, khi đó tôi chuẩn bị lên tàu về Thượng Hải, chính ông đã bắt cóc tôi, nhốt giam tôi, ép tôi phải học đống sách vở tẩy não đó ... Ông từng bước đẩy tôi vào vị trí chủ mưu”

“ Tôi nghĩ ông ngay từ đầu đã hoài nghi Ngốc Đản, nhưng không ngại dùng anh ta. Nếu anh ta có vấn đề, là cảnh sát, tụ điểm đa cấp bị phá, ông có thể ném bỏ gánh nặng và bỏ chạy; nhưng nếu anh ta không phải, Đồ Thân Hào thành công, ông cũng có thể âm thâm đứng sau mà chia chác... Trong mọi trường hợp, ông đều thắng cả, tất cả mọi người đều là quân cờ của ông, đến cuối cùng khi mọi chuyện bị lộ, thì người phải gánh trách nhiệm, hình như chỉ còn lại tôi thôi.”

“ Tôi và ông vốn không thù không oán thật, nhưng ông không ngại đẩy tôi vào đường tù tội không lối thoát. Vậy mà ông dám mở mồm nói là không thù oán à?” Mộc Lâm Thâm nói mấy lời này nhẹ nhàng, không cảm giác được thù hận gì từ y, nhưng chuyện y bám theo tận đây đã chứng minh ngược lại:

Lư Hồng Bác cười không thấy mắt đâu nữa, đoán chừng đây là lần bày mưu đắc ý nhất cuộc đời ông ta.

" Cười cái con mẹ mày, sẽ có lúc mày phải khóc." Trương Cuồng tức lắm, đây là thứ người cặn bã tới cực điểm, làm việc xấu không hề có chút ăn năn hối hận gì:

" Ha ha ha, vấn đề là tôi vẫn đang cười, cậu thì đã khóc rồi." Lư Hồng Bác cười to, cho thấy hết thảy chuyện ông ta làm khi nãy đều là đóng giả hết:

" Đừng vội, ông không phải là người cười cuối cùng đâu." Mộc Lâm Thâm châm chọc ngược lại:

" À thế à, vậy chắc người đó là cậu đấy nhỉ?" Lư Hồng Bác dài giọng nói:

" Ông có thể điên giả, nhưng tôi là tiểu nhân thật đấy, nói tới ưu điểm của tôi, có một điều là thù dai, ông chơi tôi, tôi sẽ báo thù. Chỉ cần tôi còn một hơi thở, tôi không bao giờ bỏ qua chuyện này đâu, ông sẽ có một đôi mắt dõi theo ông cả đời, khiến ông làm bất kỳ chuyện gì cũng phải ngoái lại phía sau, lúc nào cũng phải đề phòng xem trước mặt có cái bẫy đang đợi hay không." Mộc Lâm Thâm thong thả nói:

"Mẹ nó chứ, tôi nhận thua rồi đấy, cậu muốn làm gì thì làm đi, tôi chỉ có 100 cân thịt này thôi, hiến cho quốc gia là cùng." Lão Lư mạnh miệng, nhưng trong lòng bất an, cái biến số này bị ông ta xem thường mất rồi, nếu đúng như y nói, ai mà chịu được cuộc sống đó: " Ông gài bây đám giám đốc lớn kia, tôi thấy rất đúng, chúng xứng đáng gặp kết cục đó.

Ông thích Dương Mộng Lộ từ lâu rồi nhỉ, đó hẳn là lần vào tù thứ hai của ông, những ba năm, đợi khi ông ra thì cảnh còn người mất rồi đúng không? Cô ấy ở ngoài, trở thành món đồ chơi cho đám nam nhân ... Không cần nổi giận, tôi không vì thế mà xem thường cô ấy, ngược lại khi biết chuyện, tôi cũng giận tới bể phổi." Mộc Lâm Thâm chợt nhắc lại chuyện cũ:

Đó là thời Dương Vân lún sâu vào trong tổ chức đa cấp, bị dùng làm " phần thưởng tình dục", tặng hết cho người này tới người khác. Nhắc tới chuyện đó, mặt Lư Hồng Bác cũng vặn vẹo như ác quỷ, ông ta nghiến răng nghiến lợi:" Đúng thế, cho nên bọn chúng đáng chết ... Da cấp không phải là người, vậy những kẻ khác là người à? Cảnh sát các người là người tốt à? Bọn chúng vì truy hỏi tung tích số tiền nộp vào tổ chức, đã đánh gãy bốn cái xương sườn của tôi, tôi thì chẳng sao ... Nhưng cậu có biết bọn cảnh sát chó má đó đối xử với cô ấy thế nào không?”

" Bọn chúng thấy cô ấy ngay cả 1000 tiền phạt cũng không nộp nổi, tịch thu toàn bộ đồ đạc của cô ấy, cứ như thế đuổi cô ấy ra ngoài đường, đến giấy tờ cũng tịch thu, bảo cô ấy khi nào có tiền thì tới mà chuộc. Ngoại trừ bộ quần áo trên người, cô ấy không còn một cái gì hết, đếm một đồng cũng không có. Cô ấy trừ làm đĩ bán thân xác, còn có thể làm gì được nữa? Mẹ nó chứ, dù đã tới đường đó rồi, tiên bán thân của cô ấy còn mấy lần bị bọn cảnh sát chó má đó bóc lột hết ... Chúng biến cô ấy thành đĩ rồi, lại đi lấy tiền làm đĩ của cô ấy, cảnh sát là lũ súc sinh khốn kiếp."

" Khi tôi ra tù tìm được cô ấy thì cô ấy gầy chỉ còn da bọc xương thôi, thế mà vẫn phải ăn mặc hở hang đứng ở đầu ngõ vẫy khách, cô ấy nhìn thấy tôi liền chạy, không muốn gặp người quen ... Tôi gây nghiệt, vì sao ông trời báo ứng lên người cô ấy chứ”"

Lư Hồng Bác ngửa đầu lên trời chất vấn, mí mặt run run, hài hàng nước mắt trào ra.

Trương Cuồng lúng túng quay đi, đại đa số những tội lỗi làm người ta ghê sợ, đằng sau đều có những hoàn cảnh làm người ta xót xa. Chính cuộc đợi lạnh lùng, nhân tính méo mó, biến một người bình thường, thành một tên tội phạm thuần túy, ngoan cố, kiên định, mục đích sống của bọn họ chỉ còn lại duy nhất một điều: Báo thù, để tất cả phải chịu đựng chuyện mình trải qua.

" Một người tốt chỉ cần một lần làm việc xấu cũng có thể khiến hắn thân bại danh liệt, một kẻ xấu có chút lương tâm cũng có thể khiến hắn vạn kiếp bất phục ...' Mộc Lâm Thâm lẩm bẩm:" Ông rất trân trọng cô ấy, chắc chắn không muốn để cô ấy mạo hiểm nữa. Tôi cũng chẳng cần giấu diếm gì, tôi thực sự thích cô ấy, làm mấy chuyện này không phải là điều cô ấy muốn, đã nhiều lần cô ấy nhắc tôi đừng lún quá sâu, ngay cả trước khi đi, cô ấy vẫn tới cảnh bảo tôi rời đi ... Ông nói như thể ông trả thù thay cô ấy, nhưng cô ấy không hề tuyệt tình như ông."

" Cô ấy lúc nào cũng thế, quá mềm lòng." Lư Hồng Bác lẩm bẩm, trong lời nói ẩn chứa nhu tình không có chút trách móc nào cả:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...